Giới thiệu
Tin Định Viễn Vương tử trận vừa báo về, Vệ Nhược Thu đã bị buộc trong bảy ngày phải giao ấn tín, dọn khỏi vương phủ. Quỳ bên quan tài nhìn mặt chồng lần cuối, nàng lạnh người nhận ra bàn tay dưới lớp vải liệm trơn nhẵn, không mang vết chai của người cầm đao trận mạc hơn mười năm. Nuốt nước mắt giữ dáng vẻ một quả phụ, nàng lặng lẽ dựng lều giữ mộ, lần theo từng manh mối — trong khi kẻ dàn cảnh cái chết ấy vẫn ngày ngày đóng vai người thương tiếc nhất ngay trước mặt nàng.
Trích đoạn mở đầu
Tin báo tử trận vừa loan chưa đầy một canh giờ, quan binh đã xông vào vương phủ tuyên đọc: Định Viễn Vương chết trận, bảy ngày phải giao ấn tín, dọn khỏi phủ. Vệ Nhược Thu quỳ bên quan tài, tay run run vén tấm vải liệm lần cuối — rồi chết lặng. Bàn tay trong quan tài không phải tay chồng nàng. Bàn tay ấy trơn láng, không một vết chai của mười mấy năm cầm đao trận mạc.
Nàng không khóc trước mặt kẻ mang tin. Nàng lặng lẽ đóng vải liệm lại, đáp đúng một câu: "Bảy ngày. Được." Rồi từ bỏ tước vị, dựng lều giữ mộ giữa gió tuyết, âm thầm lần từng manh mối kẻ đã dàn cảnh cái chết ấy — trong khi kẻ đó đứng ngay trước mặt nàng, đóng vai người thương tiếc nhất.
Trăm ngày sau, kẻ hại chồng nàng đứng giữa đại điện nhận sắc phong, quỳ tâu xin vua ban hôn ép nàng "tái giá" để tròn nghĩa huynh đệ. Đúng lúc nàng không còn một câu để chối, cánh cửa đại điện bật mở. Người bước vào, chiến bào lấm bụi đường xa, đúng là người nàng đã giữ mộ trăm ngày chờ đợi.
Bình luận