Giới thiệu
Đêm tôi tròn mười tám tuổi, giữa lễ trưởng thành trước hàng trăm khách mời, đôi chân tôi tự ý bước sang phía một người tôi chưa từng để ý — con trai ngoài giá thú bị cả gia tộc khinh miệt. Về nhà, tay tôi vẫn chưa dừng: viết ra hàng loạt mảnh giấy tôi không nhớ đã viết, bằng đúng nét chữ của mình. Chú nuôi — người đàn ông duy nhất nuôi tôi khôn lớn — sẽ gặp nạn trong vòng một năm tới. Tôi phải ở bên người tôi vừa nắm tay nhầm. Phải tránh xa người tôi đang thầm thích. Và phải tìm cách đưa cha của anh ấy vào tù. Tôi không hiểu vì sao mình biết, chỉ biết mình tin từng chữ — và từ đêm đó, tôi bắt đầu học cách bảo vệ những người tôi thương bằng chính đôi tay của mình, không đợi ai cứu.
Trích đoạn mở đầu
Đêm tôi tròn mười tám tuổi, người dẫn chương trình dí micro trước mặt, ép tôi chọn ngay một bạn nhảy mở màn giữa hai trăm khách mời. Tôi định bước về phía Cố Khải — người tôi thầm thích suốt ba năm cấp ba. Chân tôi rẽ sang hướng khác.
Nó bước thẳng tới Cố Nghiêu, gã con ngoài giá thú cả sảnh tiệc coi thường ra mặt.
Tôi không điều khiển được cơ thể mình gần hai tiếng đồng hồ sau đó. Về đến nhà, tay tôi vẫn chưa dừng: năm mảnh giấy, đúng nét chữ của tôi, tôi không nhớ đã viết bao giờ. Chú tôi — người đàn ông duy nhất nuôi tôi khôn lớn — sẽ gặp nạn trong vòng một năm tới. Tôi phải ở cạnh người tôi vừa nắm nhầm tay. Phải tránh xa người tôi đang thầm thích. Và phải tìm cách đưa cha của anh ấy vào tù.
Tôi không hiểu vì sao mình biết. Tôi chỉ biết mình tin từng chữ.
Đêm đó tôi mất một cơn mê gần hai tiếng. Đổi lại, tôi có năm mảnh giấy đi trước cả một năm trời — và một câu hỏi của chú tôi mà tôi không dám trả lời hết.
Bình luận