Nửa Đêm Bị Sai Đi Dọn Hậu Quả Cho Cậu Ba, Tôi Lật Cả Nhà Hào Môn

Nửa Đêm Bị Sai Đi Dọn Hậu Quả Cho Cậu Ba, Tôi Lật Cả Nhà Hào Môn

Tác giả: Lăng Hi

Đô thịHào mônQuan giaQuyền mưuVả mặtPhan dien bi xuBáo thùNữ cườngKết viên mãn (HE)

Hoàn thành · 13 chương · 👁 lượt xem

Đọc từ đầu →

Đánh giá truyện

/ 5

✦ Đánh giá truyện ở cuối truyện (chương cuối).

Giới thiệu

1 giờ 13 phút sáng, điện thoại cậu Ba nhà họ Tiêu réo lên giữa đêm: "Séc trắng, ghi thẳng 20 vạn, mang tới Lam Hải Hội Quán trong nửa tiếng — không thì mai dọn đồ cút!" Tôi là quản gia tổng quản đời thứ hai của Tiêu gia, bảy đêm liền đi dọn hậu quả ăn chơi cho ba cậu ấm bị cả nhà sai như con ở. Đêm đó, giữa phòng VIP sặc mùi rượu, tôi bỗng rùng mình vì một linh cảm lạ chưa từng có — nếu còn cúi đầu theo lệ cũ, tôi sẽ không sống nổi để nhìn thấy ngày mai. Tôi giữ tờ séc làm vật chứng, cứu người thật, rồi gửi cho vị tổng tài lạnh lùng Tiêu Mộ Bạch một tin nhắn chẳng hề dịu dàng chút nào. Từ đêm đó, tôi không còn là con ở bị gọi tới gọi lui. Tôi lật từng quân bài của ba thiếu gia — kẻ nát rượu, kẻ giả tốt, kẻ non nớt — cho tới khi chạm phải bí mật động trời nhất trong ngôi nhà này: kẻ đã giết cha tôi và mẹ của tổng tài, chưa từng rời khỏi nơi đây, và hắn đang đứng ngay cạnh chúng tôi mỗi ngày, mỉm cười phục vụ như một cái bóng.

Trích đoạn mở đầu

1 giờ 13 phút sáng, điện thoại tôi rung lên đúng kiểu đã rung suốt bảy đêm liền. Cậu Ba nhà họ Tiêu, giọng nhừa nhựa hơi men: "Séc trắng, ghi thẳng hai mươi vạn, mang tới Lam Hải Hội Quán trong nửa tiếng — không thì mai dọn đồ cút!"

Tôi là quản gia tổng quản đời thứ hai của Tiêu gia, kế nghiệp cha. Bảy đêm liền tôi đi dọn hậu quả ăn chơi cho ba cậu ấm nhà này, bị sai vặt, bị mắng như con ở nuôi trong nhà.

Đêm đó, giữa phòng VIP sặc mùi rượu và nước hoa rẻ tiền, tay tôi bỗng lạnh, gáy dựng lên một cảm giác chưa từng có: nếu còn cúi đầu theo lệ cũ đêm nay, tôi sẽ không sống nổi để nhìn thấy ngày mai.

Tôi giữ tờ séc lại làm vật chứng. Tôi cứu một mạng người thật. Rồi tôi gửi cho vị tổng tài lạnh lùng nhất Giang Thành — Tiêu Mộ Bạch — một tin nhắn chẳng dịu dàng chút nào.

Từ đêm đó, tôi không còn là con ở gọi tới gọi lui nữa.

Tôi lật từng quân bài của ba thiếu gia nhà họ Tiêu — kẻ nát rượu, kẻ giả tốt, kẻ non nớt — cho tới khi chạm phải bí mật động trời nhất trong ngôi nhà này: kẻ đã giết cha tôi và mẹ của tổng tài chưa từng rời khỏi nơi đây một ngày nào. Hắn vẫn đứng cạnh chúng tôi mỗi bữa cơm, cúi đầu phục vụ như một cái bóng.

Danh sách chương

  1. Chương 1
  2. Chương 2
  3. Chương 3
  4. Chương 4
  5. Chương 5
  6. Chương 6
  7. Chương 7
  8. Chương 8
  9. Chương 9
  10. Chương 10
  11. Chương 11
  12. Chương 12
  13. Chương 13

Bình luận