Giới thiệu
Đêm trước khi câu chuyện này bắt đầu, tôi mơ một giấc mơ dài tới mức tỉnh dậy vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết: bốn mươi năm sau, tôi ly hôn người chồng phản bội, tái giá với người đàn ông từng cứu cha tôi một mạng — một người giàu nhất vùng, yêu tôi tới mức không để tôi thiếu thốn bất cứ thứ gì. Nhưng trong giấc mơ đó, tôi cũng là một con chim bị nhốt trong lồng son: được sủng ái, được bảo bọc, nhưng chưa từng được hỏi tôi thực sự muốn gì. Tới lúc chết, tôi vẫn ôm một câu tiếc nuối. Sáng nay tỉnh dậy, con gái mới sinh của tôi vẫn còn đỏ hỏn trong nôi, và chồng tôi vừa ném một tờ giấy ly hôn xuống giường, đòi tôi trả lại ba trăm tệ sính lễ nếu muốn giữ quyền nuôi con. Tôi không sợ. Vì tôi biết chính xác điểm yếu của hắn. Nhưng lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm cũ — nếu còn cơ hội yêu lại người trong giấc mơ ấy, tôi sẽ không để tình yêu biến thành một cái lồng, dù nó dát vàng tới đâu.
Trích đoạn mở đầu
Đêm đó tôi mơ trọn bốn mươi năm.
Mơ thấy mình tóc bạc trắng, nằm trên giường gỗ khảm xà cừ, tay run run nắm tay một người đàn ông tóc cũng đã bạc, đã không rời tôi nửa bước suốt hơn nửa đời người. Nhà cao cửa rộng, con cháu đề huề, ai nhìn vào cũng bảo tôi là người đàn bà có phúc nhất vùng.
Chỉ có tôi biết, bốn mươi năm đó tôi sống như một con chim hoàng yến nhốt trong lồng son. Được cho ăn no, được giữ ấm, được cưng chiều tới mức không phải động tay vào bất cứ việc gì trong nhà — nhưng cũng chưa một lần được hỏi tôi thực sự muốn bay tới đâu.
Tỉnh dậy, trời còn nhá nhem. Con gái tôi hơn một tháng tuổi khóc ngặt trong nôi bên cạnh. Người nằm cạnh giường không phải người trong giấc mơ, mà là chồng tôi — kẻ tối qua vừa từ nhà tình nhân trở về, sặc mùi rượu, ném ra một câu dọa nạt trước khi lăn ra ngủ.
Tôi nhìn con, nhìn tờ giấy trắng để sẵn trên bàn từ tối qua, rồi nhìn ra khung cửa sổ nơi trời đang tang tảng sáng.
Tôi biết chính xác điều gì sắp xảy ra trong ngày hôm nay. Và tôi biết chính xác mình phải làm gì để lần này, không ai còn được quyền quyết định thay tôi nữa.
Bình luận