Giới thiệu
Tiền thuốc bị đòi, nợ hàng xóm đến hẹn và chiếc hộp sắt chỉ còn vài hào dồn về cùng một buổi sáng, đẩy Hà Vi — cô thủ khoa huyện từng giấu giấy báo đại học xuống đáy hòm để chăm mẹ liệt giường — vào chân tường. Đêm ấy, một khoản hỗ trợ lạ tự tìm đến, cùng xấp tiền dúi vội của anh cựu binh ít nói con nhà thôn trưởng. Nhờ cuốn sổ cây thuốc ông ngoại để lại, cô bắt đầu đổi đời cả một làng nghèo, chưa hề biết người lặng lẽ kia giấu một bí mật trong ví suốt nhiều năm.
Trích đoạn mở đầu
Sáng hôm ấy chủ tiệm thuốc đứng chắn ngay cổng nhà tôi, tay cầm cuốn sổ nợ đã sờn gáy: "320 tệ tiền thuốc tháng này, hôm nay không trả, ngày mai bà nhà cô đừng hòng truyền dịch nữa."
Tôi lục hộp sắt đựng tiền — đúng 0,37 tệ. Cộng thêm nợ thím Lục 50 tệ hẹn trả sáng mai, cộng thêm 320 tệ vừa bị đòi. Ba con số dồn đúng một buổi sáng.
Chu Diễm đi ngang, cố tình lớn tiếng mỉa "thủ khoa huyện giờ đứng xin khất nợ đầu ngõ" trước mặt cả xóm. Tôi không nuốt vào trong. Tôi đáp thẳng mặt cô ta, ngay tại chỗ.
Mười chín tuổi, tôi xé tờ giấy báo trúng tuyển đại học nhét xuống đáy hòm, ở nhà chăm mẹ liệt nửa người. Tôi tưởng đời mình chỉ có nhặt ve chai qua ngày, nghe người ta chỉ trỏ sau lưng. Cho đến đêm đó, một khoản tiền lạ tìm đến tôi, và một người ít nói vẫn lặng lẽ đứng sau lưng, đưa tay ra đúng lúc tôi sắp ngã.
Bốn năm sau, tôi dựng cả một ngôi làng nghèo thành làng giàu bằng chính hai bàn tay mình. Còn bí mật anh giữ trong ví suốt bốn năm ấy, mới là điều khiến tôi khóc nhiều nhất.
Bình luận