Giới thiệu
Bốn mươi phút trước giờ đãi tiệc kỷ niệm năm năm ngày cưới, Trịnh Tang tìm thấy sau khung ảnh cưới một cuốn sổ bìa da: chồng cô ghi chép, chấm điểm cô từng ngày như quản lý một dự án, từ trước cả khi hai người yêu nhau. Người đàn ông chu đáo hoàn hảo ai cũng khen hóa ra vận hành cuộc hôn nhân bằng bảng biểu và chỉ tiêu. Cô nuốt nước mắt bước ra cười với khách, âm thầm chụp lại từng trang — thứ cô cần không phải một trận cãi vã, mà là toàn bộ sự thật.
Trích đoạn mở đầu
Bốn mươi phút nữa khách sẽ tới, tôi lục tung ngăn tủ tìm tấm khăn trải bàn thêu tay kỷ niệm ngày cưới thì tay chạm phải một cuốn sổ bìa da kẹp ngay sau khung ảnh cưới của chính mình.
Mở ra, dòng đầu tiên là nét chữ quen thuộc của chồng tôi: "KPI Trịnh Tang — bắt đầu ghi nhận từ ngày quen nhau."
Tôi không hét lên. Ngoài phòng khách mẹ chồng đang phát trực tiếp cảnh chuẩn bị tiệc lên nhóm WeChat tám mươi người của hai họ, ống kính chĩa thẳng về phía cửa phòng ngủ, chỉ cần tôi bung ra một giây là thành đứa con dâu phá tiệc trước mặt cả dòng họ. Tôi nhét cuốn sổ vào túi xách, chụp lại ba trang đầu, thắt lại tấm khăn trải bàn, bước ra cười với khách như chưa từng có chuyện gì.
Năm năm trước tôi tưởng mình là người phụ nữ may mắn nhất Giang Thành — lấy được người đàn ông nhớ hết mọi ngày kỷ niệm, nộp hết lương, giữ khoảng cách tuyệt đối với người khác giới. Ai cũng bảo tôi tốt số.
Không ai từng lật tấm ảnh cưới nhà tôi ra xem đằng sau nó có gì.
Bình luận