Mười Năm Trước Anh Nhận Tội Thay Em — Giờ Em Không Để Ai Ức Hiếp Anh Nữa
Chương 8 / 9
Chương 15: Trời Đẹp Thật
Ba tháng sau, Bệnh viện Nhân Dân Lâm Thành tổ chức lại đêm tiệc gây quỹ từ thiện thường niên — đúng sự kiện đã diễn ra một năm trước, đêm mà Tuấn Dật và Noãn Hi từng gặp lại nhau mà không hề nhận ra.
Lần này, sảnh tiệc được trang hoàng rực rỡ hơn hẳn, không khí rộn ràng thay vì căng thẳng dò xét như những ngày scandal còn chưa lắng. Kết quả điều tra chính thức đã được công bố hai tháng trước: Triệu Chấn Việt bị khởi tố vì tội nhận hối lộ trong lĩnh vực y tế, Trịnh Cẩn bị tước vĩnh viễn giấy phép hành nghề vì ngụy tạo hồ sơ bệnh án.
Trước giờ khai mạc, Noãn Hi đứng trong phòng thay đồ nhỏ cạnh sảnh tiệc, tay hơi run khi cài lại chiếc trâm cài tóc, Tiểu Du đứng sau lưng giúp chỉnh lại tà váy.
"Mày căng thẳng gì mà tay run vậy?" Tiểu Du hỏi, vừa chỉnh vừa liếc qua gương. "Có phải diễn đâu, chỉ là dẫn chương trình như mọi lần thôi mà."
"Tao không biết, tự dưng thấy hồi hộp lạ." Noãn Hi thở ra, cố trấn tĩnh. "Cảm giác giống hệt cái đêm một năm trước, cũng ở sảnh này, cũng hồi hộp y vậy, chỉ khác là lúc đó tao không biết vì sao."
"Chắc linh cảm của phụ nữ." Tiểu Du cười trêu, đẩy nhẹ vai bạn về phía cửa. "Thôi ra ngoài đi, sắp tới giờ khai mạc rồi."
Vệ Noãn Hi bước ra sân khấu, mở đầu buổi livestream đặc biệt cho khán giả kênh của mình, ống kính máy quay đặt cố định hướng thẳng vào cô.
"Chào mọi người, hôm nay Tiểu Noãn dẫn mọi người đi dự tiệc gây quỹ từ thiện của Bệnh viện Nhân Dân Lâm Thành." Cô cười tươi, giọng quen thuộc như mọi buổi phát sóng. "Đúng một năm trước, cũng tại nơi này, mình đã gặp một người mà lúc đó mình còn chưa biết sẽ thay đổi cả cuộc đời mình."
Số lượt xem trực tiếp đã vượt qua năm trăm nghìn chỉ trong mười lăm phút đầu, bình luận tràn ngập những dòng "chờ xem tiếp", "biết chuyện gì sắp xảy ra rồi đấy".
Chương trình gây quỹ diễn ra suôn sẻ, số tiền quyên góp được công bố cuối buổi vượt xa mục tiêu ban đầu — một phần lớn nhờ hiệu ứng từ chính câu chuyện của Tuấn Dật và Tạ Thâm đã lan truyền suốt mấy tháng qua. Nhiều nhà hảo tâm mới lần đầu tham dự, nói thẳng lý do họ tới là vì đã theo dõi vụ việc qua livestream của Tiểu Noãn, muốn góp một phần cho những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn như Tạ Thâm.
Tạ Thâm cũng có mặt trong buổi tiệc, ngồi cùng bàn với vợ và Tiểu Du, thỉnh thoảng đứng dậy bắt tay cảm ơn những người tới hỏi thăm, giọng vẫn còn hơi yếu nhưng ánh mắt đã sáng rõ hẳn so với ngày nằm cáng cấp cứu.
Khi MC chương trình chuẩn bị tuyên bố kết thúc, một giọng nam vang lên từ phía dưới sân khấu, xin phép được nói vài lời.
Đỗ Tuấn Dật bước lên, mặc vest đen chỉnh tề, tay cầm một hộp nhỏ giấu sau lưng. Cả sảnh tiệc lặng đi, ống kính livestream của Noãn Hi vẫn đang chạy, ghi lại trọn vẹn từng khoảnh khắc.
"Một năm trước, tại chính nơi này, tôi gặp lại một người mà tôi từng biết từ mười năm trước, chỉ là lúc đó cả hai chúng tôi đều chưa nhận ra nhau." Anh nói, giọng vẫn trầm như thường ngày nhưng có chút run nhẹ hiếm thấy. "Cô ấy đã cứu tôi khỏi một scandal có thể hủy hoại cả sự nghiệp, bằng chính nghề nghiệp mà nhiều người từng xem nhẹ, gọi là 'chỉ biết nhảy hát trên mạng'. Nhưng với tôi, đó là công lý thật sự, đến từ một người có đủ can đảm để không im lặng."
Tiếng nhạc nền chợt dừng lại, cả sảnh tiệc chuyển sự chú ý về phía hai người, vài nhân viên phục vụ cũng ngừng tay, đứng lặng theo dõi khoảnh khắc hiếm hoi này.
Anh bước tới trước mặt Noãn Hi, quỳ một chân xuống, mở hộp nhẫn.
"Vệ Noãn Hi, mười năm trước anh nhận một tội không phải của mình để bảo vệ em, dù em chưa từng biết vì sao. Bây giờ, anh muốn hỏi em một câu hoàn toàn khác — em có đồng ý làm vợ anh không?"
Cả sảnh tiệc như nín thở trong một giây, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay và tiếng reo hò.
Vệ Noãn Hi đứng chết lặng, tay ôm miệng, nước mắt trào ra không kìm được. Trên màn hình livestream, số lượt xem đã vọt lên hơn tám trăm nghìn, bình luận chạy nhanh đến mức không đọc kịp — toàn những dòng chúc phúc, những trái tim, những lời "khóc theo luôn rồi".
Chính những khán giả từng nghi ngờ, từng phán xét Tuấn Dật qua đoạn clip cắt ghép mấy tháng trước, giờ đang gõ những dòng chúc mừng nồng nhiệt nhất.
"Em đồng ý." Noãn Hi nói, giọng nghẹn ngào nhưng rõ ràng, gật đầu liên tục. "Em đồng ý."
Anh đứng dậy, đeo nhẫn vào tay cô, rồi ôm chầm lấy cô giữa tiếng vỗ tay không ngớt của cả sảnh tiệc. Ánh đèn sân khấu chiếu xuống cả hai, tạo thành một khung hình mà không đạo diễn nào có thể dàn dựng đẹp hơn — chân thật, bất ngờ, và trọn vẹn.
Tiểu Du đứng ở hàng ghế gần sân khấu, khóc nức nở, dựa vào vai Mặc Thừa đang đứng cạnh — cả hai đã bắt đầu qua lại với nhau vài tháng nay, dù chưa ai chính thức nói ra điều gì.
Đỗ Chấn Nghiêu cũng có mặt, đứng ở hàng ghế đầu, lặng lẽ vỗ tay, khóe mắt ánh lên thứ ánh sáng hiếm khi ai thấy được ở ông. Tạ Thâm và vợ ngồi cạnh, cả hai cùng đứng dậy vỗ tay không ngớt, xem cặp đôi trẻ như con cháu ruột thịt trong nhà.
"Cuối cùng cũng tới ngày này." Mặc Thừa quay sang Tiểu Du, giọng vẫn còn xúc động. "Tao theo dõi kênh chị Noãn Hi bao lâu nay, chưa bao giờ nghĩ có ngày được chứng kiến khoảnh khắc này ngoài đời thật."
"Mày khóc kìa." Tiểu Du chỉ vào mặt anh, cười qua làn nước mắt của chính mình.
"Mày cũng đang khóc mà nói tao." Anh đáp lại, cả hai cùng bật cười giữa không khí xúc động của cả sảnh tiệc.
"Trời đẹp thật." Noãn Hi thì thầm vào tai Tuấn Dật, giọng vẫn còn run vì xúc động, ngước nhìn qua cửa kính sảnh tiệc, nơi bầu trời đêm Lâm Thành trong vắt không một gợn mây, khác hẳn đêm mưa gió của mười năm trước.
"Ừ." Anh siết chặt tay cô hơn. "Trời đẹp thật."
Chương 16: Buông Bỏ
Chủ nhật sau lễ cầu hôn, Tuấn Dật đưa Noãn Hi về thăm nhà cha mình, mang theo tin vui cùng một túi trái cây tươi. Căn nhà nhỏ nằm trong con hẻm yên tĩnh, khác hẳn sự náo nhiệt của khu trung tâm nơi bệnh viện tọa lạc — nơi Đỗ Chấn Nghiêu chọn sống suốt hơn hai mươi năm qua, từ ngày chuyển công tác.
Trên đường tới, Noãn Hi hơi hồi hộp, tay siết chặt túi trái cây. "Bố anh có khó tính không? Em sợ ông không thích em."
"Bố anh hiền lắm, em đừng lo." Tuấn Dật trấn an, tay nắm lấy tay cô. "Với lại, ông đã gặp em một lần rồi, còn dặn dò anh phải đối xử tốt với em nữa."
Đỗ Chấn Nghiêu ngồi ở hiên nhà nhỏ, nghe tin xong, im lặng một lúc lâu, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
"Con làm được rồi." Ông nói, giọng khàn đặc. "Điều mà ba mươi năm trước bố không dám làm."
"Bố không phải người sai, bố chỉ không có đủ bằng chứng thôi." Tuấn Dật ngồi xuống cạnh cha, giọng nhẹ nhàng. "Con may mắn hơn bố, vì con có người giúp con tìm ra bằng chứng, và có người sẵn sàng đứng cạnh con khi con công bố nó."
Đỗ Chấn Nghiêu nhìn Vệ Noãn Hi đang đứng dọn trái cây trong bếp, ánh mắt dịu lại hẳn.
"Ba mươi năm nay, bố cứ nghĩ mãi về cái đêm bị đổ oan đó. Nghĩ nếu lúc ấy bố cãi mạnh hơn, tìm bằng chứng nhiều hơn, có khi mọi chuyện đã khác." Ông thở dài, nhưng lần này tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn hẳn những lần trước. "Nhưng nhìn con làm được, bố nghĩ... có lẽ mỗi thời có một cách riêng. Bố không có mạng xã hội, không có livestream, không có cách nào để tiếng nói của mình vang xa. Bố chỉ có thể chịu đựng. Con thì có công cụ khác."
Ông kể thêm, giọng chậm rãi như đang lần đầu tiên thật sự kể trọn vẹn câu chuyện đó cho ai đó nghe: người bác sĩ gây mê năm ấy là con trai một vị lãnh đạo trong ngành, sai sót của anh ta được ỉm đi chỉ sau một cuộc điện thoại, còn bố thì bị chuyển hồ sơ kỷ luật ngay trong tuần. Ông từng viết đơn khiếu nại ba lần, cả ba lần đều bị trả về với lý do "không đủ căn cứ". Sau lần thứ ba, ông bỏ cuộc, chuyển công tác, mang theo nỗi ấm ức đó suốt phần đời còn lại, chưa từng kể chi tiết cho ai, kể cả vợ mình.
"Bố chưa từng kể hết chuyện này cho ai, kể cả mẹ con." Ông nhìn xa xăm. "Hôm nay là lần đầu tiên bố nói ra trọn vẹn."
Vệ Noãn Hi bước ra từ bếp, đặt đĩa trái cây đã gọt sẵn lên bàn, nghe được đoạn cuối câu chuyện, lặng lẽ ngồi xuống cạnh Tuấn Dật, không xen vào nhưng bàn tay khẽ tìm tay anh nắm lấy.
"Bố." Tuấn Dật nắm lấy tay cha, giọng trầm xuống. "Con nghĩ đã đến lúc bố buông bỏ chuyện cũ rồi. Không phải vì nó không quan trọng, mà vì bố đã chịu đựng đủ lâu rồi. Bố xứng đáng được sống những năm còn lại mà không phải mang theo gánh nặng đó nữa."
Đỗ Chấn Nghiêu nhìn con trai thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát — như thể ông vừa đặt xuống một vật nặng đã vác trên vai suốt ba mươi năm.
"Được. Bố buông rồi." Ông cười, lần đầu tiên Tuấn Dật thấy nụ cười của cha mình nhẹ nhõm đến vậy. "Giờ lo chuyện cưới xin của con thôi. Ngày nào cưới, nói bố biết để chuẩn bị."
"Con định làm đám cưới nhỏ thôi, ấm cúng, mời người thân với bạn bè thân thiết." Tuấn Dật đáp, khẽ liếc Noãn Hi đang tủm tỉm cười bên cạnh. "Không cần phô trương, quan trọng là hai đứa thấy vui, bố mẹ hai bên thấy an tâm."
"Vậy là đủ rồi." Đỗ Chấn Nghiêu gật gù. "Đời người, không phải cứ to tát mới là hạnh phúc."
Buổi chiều hôm đó, trong lúc Tuấn Dật ở lại giúp cha sửa lại mái hiên bị dột, Noãn Hi tranh thủ gọi video cho Tiểu Du khoe chuyện.
"Mày biết tin gì chưa?" Tiểu Du cười khúc khích qua màn hình, giọng đầy ẩn ý. "Mặc Thừa hôm qua rủ tao đi ăn, xong lúc về còn cầm ô che cho tao cả quãng đường, trời có mưa gì đâu."
"Ơ, hai đứa mày qua lại thật à?" Noãn Hi trợn mắt, giọng thích thú.
"Có... có gì đâu, tụi tao chỉ là bạn thôi." Tiểu Du đỏ mặt, giọng lí nhí hẳn đi, khác hẳn vẻ bộc trực thường ngày. "Mà thằng đó nó cứ nhắn tin hỏi tao 'chị Noãn Hi mai livestream mấy giờ' suốt, tao nghi nó thích chị mày hơn thích tao."
"Đừng có nói bậy." Noãn Hi bật cười. "Nó fan cứng của tao thật, nhưng tao thấy ánh mắt nó nhìn mày khác lắm."
Ngay lúc đó, một cuộc gọi khác chen vào màn hình Tiểu Du — đúng là Mặc Thừa.
"Ơ, nó gọi kìa, nghe đi nghe đi." Noãn Hi giục, cười không ngớt.
"Thôi tao cúp đây, để lát gọi lại mày." Tiểu Du cuống quýt tắt máy, nhưng qua khe hở trước khi màn hình tắt hẳn, Noãn Hi vẫn kịp nghe thấy giọng cô bạn thân đổi tông ngọt ngào hẳn khi bắt máy cuộc gọi kia.
Cô bật cười một mình, cất điện thoại vào túi, bước ra sân nhìn Tuấn Dật đang đứng trên thang, tay cầm búa gõ lại mấy tấm ngói.
"Cẩn thận, đừng để ngã." Cô gọi với lên.
"Yên tâm, anh vững lắm." Anh đáp, quay xuống nhìn cô cười, ánh nắng chiều hắt lên gương mặt anh một màu ấm áp hiếm khi cô thấy trong những ngày căng thẳng vừa qua.
Đỗ Chấn Nghiêu đứng dưới sân, nhìn con trai và con dâu tương lai, rồi ngước mắt lên bầu trời chiều không một gợn mây, lòng nhẹ nhõm như chưa từng có suốt ba mươi năm ròng. Ông rút điện thoại cũ kỹ trong túi áo, lần đầu tiên sau nhiều năm, chủ động nhắn tin cho một người bạn cũ cùng thời — người từng chứng kiến ông bị đổ oan năm đó — chỉ vỏn vẹn một dòng: "Con trai tôi vừa làm được điều tôi không dám làm. Tôi ổn rồi."
Có những gánh nặng, chỉ cần một người dám đứng lên, là đủ để cả một thế hệ phía sau được buông xuống.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 9 →