Mười Năm Trước Anh Nhận Tội Thay Em — Giờ Em Không Để Ai Ức Hiếp Anh Nữa
Chương 7 / 9
Chương 13: Đình Chỉ
Buổi livestream của Vệ Noãn Hi đạt gần một triệu lượt xem chỉ sau ba tiếng, đứng đầu bảng xu hướng toàn nền tảng Vân Trực. Đoạn ghi âm hoa hồng và video đối chiếu được cắt lại thành từng đoạn ngắn, lan sang các mạng xã hội khác trong vòng chưa đầy một giờ. Nhiều kênh tin tức lớn cũng bắt đầu liên hệ xin phỏng vấn, nhưng cả nhóm đều từ chối, chỉ tập trung hợp tác với đoàn công tác chính thức.
Mười giờ tối, đoàn công tác của Sở Y tế thành phố Lâm Thành có mặt tại bệnh viện — không đợi đến sáng hôm sau, không đợi quy trình thông thường. Scandal đã lan quá nhanh, quá rộng để có thể xử lý chậm rãi theo cách cũ.
Tuấn Dật, Noãn Hi, Tiểu Du và Mặc Thừa được mời vào phòng làm việc riêng, lần lượt cung cấp toàn bộ bằng chứng đã thu thập: bản ghi âm gốc, ảnh chụp hồ sơ, danh sách mười một ca chuyển viện, thông tin đăng ký phòng khám An Khang.
"Cô có thể xác nhận lại nguồn gốc đoạn ghi âm này không, thời gian, địa điểm cụ thể?" Trưởng đoàn công tác hỏi Tiểu Du, giọng nghiêm túc nhưng không hề gay gắt.
"Tôi ghi trực tiếp bằng điện thoại cá nhân, trong ca trực đêm, lúc mười một giờ mười bảy phút, tại phòng chuẩn bị sát vách văn phòng tổ điều trị." Tiểu Du đáp rành mạch, tay vẫn còn hơi run nhưng giọng không hề dao động. "Tôi có thể cung cấp điện thoại gốc để đối chiếu dữ liệu nếu cần."
"Chúng tôi sẽ tiếp nhận toàn bộ hồ sơ này để điều tra chính thức." Trưởng đoàn công tác, một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị, gật đầu sau khi xem hết tài liệu. "Dựa trên mức độ nghiêm trọng, đây không chỉ là vi phạm quy trình nội bộ, mà có dấu hiệu của hành vi tham nhũng trong lĩnh vực y tế."
"Chúng tôi cũng cần lấy lời khai của mười một gia đình bệnh nhân trong danh sách." Một thành viên khác trong đoàn công tác bổ sung, tay ghi chép liên tục. "Nếu xác nhận đúng là bị ép chuyển viện trái ý muốn, đây sẽ là tình tiết tăng nặng đáng kể."
"Tôi có thể giúp liên hệ với các gia đình đó." Mặc Thừa lên tiếng, giọng dứt khoát. "Tôi có quyền truy cập hồ sơ liên lạc qua hệ thống nội bộ, sẽ gửi danh sách đầy đủ ngay trong đêm nay."
Trưởng đoàn công tác gật đầu, ghi lại thông tin, ánh mắt thoáng qua vẻ hài lòng trước sự hợp tác nhanh chóng của cả nhóm.
Ngay trong đêm đó, quyết định tạm thời được ban hành: Triệu Chấn Việt bị đình chỉ chức vụ khoa trưởng, hồ sơ chuyển sang cơ quan điều tra chống tham nhũng ngành y tế để làm rõ toàn bộ mối quan hệ với phòng khám An Khang. Trịnh Cẩn bị tạm giữ giấy phép hành nghề vì hành vi ngụy tạo hồ sơ bệnh án và video y tế, chờ kết luận điều tra chính thức.
Tin tức được thông báo công khai trên bảng tin nội bộ bệnh viện sáng hôm sau, kèm dòng chữ: "Kết quả điều tra sơ bộ sẽ được công bố trong vòng ba mươi ngày."
Nhiều nhân viên đứng túm tụm trước bảng tin, bàn tán không ngớt. Có người tiếc nuối vì từng tin tưởng Triệu Chấn Việt tuyệt đối, có người thở phào vì cuối cùng cũng có người dám vạch trần, có người lo lắng không biết khoa sẽ ra sao trong thời gian chờ khoa trưởng mới.
Bạch Duy đứng trong đám đông đó, nhìn dòng chữ trên bảng tin, lòng trào lên một cảm giác nhẹ nhõm lẫn áy náy — nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng đã sáng tỏ, áy náy vì bản thân từng không đủ can đảm lên tiếng giữa cuộc họp kỷ luật hôm đó.
Vệ Noãn Hi đọc tin trên điện thoại, đứng cạnh Tuấn Dật ở hành lang khoa, không giấu được nụ cười nhẹ nhõm.
"Xong rồi." Cô thở ra một hơi dài. "Thật sự xong rồi."
"Chưa hẳn." Tuấn Dật lắc đầu, nhưng giọng đã nhẹ hơn hẳn so với mấy ngày trước. "Đây mới chỉ là đình chỉ tạm thời, chờ điều tra. Ba mươi ngày nữa mới có kết luận chính thức."
"Nhưng ít nhất giờ mọi người đã biết sự thật." Noãn Hi nhìn anh. "Ít nhất anh không còn phải đứng một mình nữa."
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu lại. "Mười năm trước, anh đứng một mình mà không hối hận. Nhưng lần này có em, anh mới hiểu, đứng cùng ai đó vẫn khác hẳn, dễ chịu hơn nhiều."
Noãn Hi đỏ mặt, khẽ đấm nhẹ vào vai anh, không nói thêm được câu nào ngọt ngào đáp lại, chỉ cười.
Trần Dương — phó khoa từng ký duyệt cho Tuấn Dật hôm đó nhưng im lặng suốt buổi họp kỷ luật — tìm đến gặp anh ngay chiều hôm sau, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
"Tuấn Dật, hôm họp khoa đó... tôi xin lỗi vì đã không lên tiếng." Ông nói, giọng có phần áy náy thật lòng. "Lúc đó tôi không chắc chắn đủ bằng chứng để đối đầu trực tiếp với khoa trưởng. Tôi sợ liên lụy."
"Tôi hiểu." Tuấn Dật đáp, không mang chút oán trách nào trong giọng nói. "Mỗi người có giới hạn riêng của mình. Ông không hại tôi là đủ rồi."
Trần Dương gật đầu, vỗ nhẹ vai anh, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt đã khác hẳn — không còn né tránh như trước.
Buổi tối hôm đó, cả nhóm tụ họp lại ở quán lẩu-xiên quen thuộc gần cổng bệnh viện, nơi tất cả bắt đầu từ một đoạn clip bị hiểu lầm.
"Tao xem lại số liệu livestream." Mặc Thừa nhìn điện thoại, giọng đầy phấn khích. "Kênh của chị Noãn Hi tăng gần năm trăm nghìn người theo dõi chỉ trong một đêm. Mọi người gọi chị là 'nữ streamer vạch trần tham nhũng bệnh viện'."
"Còn có cả bài báo trên trang tin thành phố nữa." Bạch Duy chen vào, giọng hào hứng không kém, tay lướt điện thoại cho cả bàn xem. "Tít bài ghi 'Bác sĩ trẻ bị vùi dập oan, sự thật phơi bày nhờ bằng chứng khách quan' — có ảnh anh Tuấn Dật đứng trong phòng mổ hẳn hoi."
"Em không làm vì danh tiếng." Noãn Hi lắc đầu, nhưng khóe môi vẫn cong lên. "Em chỉ không muốn nhìn anh ấy bị vùi dập một lần nữa mà không ai đứng ra."
Tiểu Du nâng ly trà đá lên, giọng có chút xúc động. "Cậu tao được cứu sống, bác sĩ Đỗ được minh oan, kẻ xấu bị xử lý. Đêm nay phải uống mừng."
Cả bàn cụng ly, tiếng cười vang lên rôm rả lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng.
Nhưng giữa lúc mọi người đang vui, điện thoại Tuấn Dật rung lên một tin nhắn từ số nội bộ bệnh viện — thư mời chính thức, yêu cầu anh có mặt tại văn phòng viện trưởng Vương Khải vào sáng mai, chín giờ, "để trao đổi về việc sắp xếp lại nhân sự khoa Tiêu hóa - U bướu".
Anh nhìn dòng tin nhắn một lúc lâu, không rõ nên vui hay nên đề phòng.
Chương 14: Xin Lỗi Muộn
Chín giờ sáng, Tuấn Dật bước vào văn phòng viện trưởng, thấy Vương Khải đã đứng dậy sẵn từ khi cửa vừa mở, tự tay rót một tách trà đẩy về phía anh — một cử chỉ hiếm hoi với một bác sĩ cấp bậc như anh.
"Ngồi đi, bác sĩ Đỗ." Vương Khải mời, giọng có chút gượng gạo khác thường. "Trước hết, tôi thay mặt ban lãnh đạo bệnh viện xin lỗi cậu vì những gì đã xảy ra tuần qua."
Ông rót thêm một tách trà nữa, tay hơi lóng ngóng — dáng vẻ khác hẳn so với hình ảnh viện trưởng uy nghiêm mà Tuấn Dật vẫn thấy trong các buổi họp lớn. "Tôi cũng xin nói thẳng, tôi không hề biết Triệu Chấn Việt làm những chuyện đó. Là lỗi của tôi vì đã quản lý lỏng lẻo, tin tưởng cấp dưới quá mức trong nhiều năm."
"Tôi nghĩ lời xin lỗi này nên nói trước toàn viện, không chỉ ở đây." Tuấn Dật đáp thẳng, không vòng vo.
Vương Khải khựng lại một giây, rồi gật đầu. "Đúng vậy. Chiều nay tôi sẽ tổ chức buổi họp toàn viện, công khai xin lỗi cậu và gia đình bệnh nhân Tạ Thâm."
"Còn phó khoa Trần Dương và trợ lý Bạch Duy?" Tuấn Dật hỏi thêm, không quên những người đã âm thầm giúp mình. "Họ xứng đáng được ghi nhận, dù mỗi người theo cách khác nhau."
"Tôi đã xem qua báo cáo. Trần Dương ký duyệt đúng quy trình trong tình huống khẩn cấp, không có gì sai. Bạch Duy hỗ trợ trích xuất camera hợp pháp, cũng đúng thẩm quyền." Vương Khải gật đầu. "Cả hai sẽ được ghi nhận trong biên bản chính thức."
Buổi họp toàn viện diễn ra đúng bốn giờ chiều, hội trường chật kín — lần này không một ai vắng mặt, kể cả những người từng tránh ánh mắt Tuấn Dật hai tuần trước.
"Bệnh viện Nhân Dân Lâm Thành xin nhận trách nhiệm vì đã để một cá nhân lợi dụng vị trí quản lý, gây tổn hại nghiêm trọng tới danh dự và quyền lợi của bác sĩ Đỗ Tuấn Dật, cũng như ảnh hưởng tới niềm tin của người bệnh." Vương Khải đọc bản thông báo chính thức, giọng trang trọng. "Chúng tôi xin lỗi bác sĩ Đỗ, xin lỗi gia đình bệnh nhân Tạ Thâm, và xin lỗi toàn thể cán bộ nhân viên vì sự việc đáng tiếc này."
Tạ Thâm và vợ ngồi ở hàng ghế khách mời đặc biệt, cả hai đều xúc động, bà nắm chặt tay chồng suốt bài phát biểu, thỉnh thoảng lại đưa khăn tay lên chấm nước mắt.
Tiếng vỗ tay vang lên rải rác, rồi rộ lên khắp hội trường.
"Đồng thời, tôi công bố quyết định phục hồi đầy đủ quyền hạn chuyên môn cho bác sĩ Đỗ Tuấn Dật, và đề bạt anh lên vị trí phụ tá khoa Tiêu hóa - U bướu, phụ trách chuyên môn kỹ thuật cao." Vương Khải nhìn về phía Tuấn Dật đang ngồi hàng ghế đầu. "Phó khoa Trần Dương tiếp tục giữ vị trí hiện tại, chịu trách nhiệm quản lý hành chính chung."
Tiếng vỗ tay lần này không còn rải rác, mà đồng loạt, kéo dài.
Tuấn Dật đứng dậy, cúi đầu cảm ơn, gương mặt vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc. Nhưng trong lòng anh, một ý nghĩ lặng lẽ trồi lên, không cay đắng, chỉ là một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi giữa những tiếng vỗ tay.
Anh vừa thắng một trận. Nhưng chiếc ghế phụ tá khoa anh sắp ngồi vào, vẫn nằm trong chính guồng máy đã từng dung túng cho một khoa trưởng nhận hoa hồng suốt nhiều tháng liền mà không ai phát hiện ra, cho tới khi có một video lan truyền đủ rộng để không thể ỉm đi. Vương Khải đề bạt anh không hẳn vì đã thật sự thay đổi cách bệnh viện vận hành — mà một phần, vì cần một gương mặt "sạch", trẻ, được lòng dư luận, để xoa dịu scandal vừa qua càng nhanh càng tốt.
Anh không giận vì điều đó. Anh chỉ hiểu rõ, đây không phải một chiến thắng trọn vẹn, khép lại mọi thứ. Đây chỉ là một trận thắng trong một cuộc chiến dài hơn nhiều — cuộc chiến giữ cho hệ thống này tử tế hơn từng ngày, từng ca bệnh một.
Anh nhớ lại lời cha mình nói tối hôm trước: "Đấu với hệ thống, con sẽ thua." Có lẽ bố anh không hoàn toàn sai. Có lẽ không ai thắng tuyệt đối trong một cuộc chiến với cả một guồng máy. Nhưng có những trận, dù không thắng trọn vẹn, vẫn đáng để đánh — vì mỗi lần đánh, hệ thống lại buộc phải nhích thêm một chút về phía tử tế hơn.
Và anh quyết định ở lại, không phải vì chiếc ghế, mà vì anh muốn là người thay đổi nó từ bên trong, dù biết rõ đó không phải con đường ngắn.
Sau buổi họp, mọi người kéo nhau ra quán lẩu-xiên ăn mừng lần nữa. Lần này có thêm Trần Dương, có thêm vài đồng nghiệp từng im lặng nhưng giờ chủ động tới bắt tay chúc mừng.
Mặc Thừa ngồi cạnh Tuấn Dật, tay vẫn lướt điện thoại xem lại video buổi họp báo được đăng lại trên kênh của Noãn Hi, mắt sáng rỡ như fan cuồng.
"Chị Tiểu Noãn đúng là đỉnh thật sự." Anh vừa xem vừa gật gù. "Tao theo dõi kênh chị từ hai năm trước, chưa bao giờ nghĩ có ngày chị lại làm được chuyện lớn như vậy."
"Cậu theo dõi kênh Noãn Hi hai năm rồi à?" Tuấn Dật hỏi, giọng cố giữ bình thản nhưng khóe miệng đã hơi cong lên.
"Ừ, fan cứng luôn. Cơ mà sao mày biết tên chị ấy hay vậy, mày có bao giờ xem live đâu." Mặc Thừa vẫn chưa kịp nối các mảnh ghép lại với nhau.
Noãn Hi ngồi đối diện, bụm miệng cười, liếc Tuấn Dật một cái đầy trêu chọc.
"Anh nói cho bạn biết đi." Cô hích nhẹ vào tay anh.
Tuấn Dật thở dài, biết không thể giấu thêm được nữa. "Mặc Thừa, đây là Vệ Noãn Hi. Bạn gái anh."
Mặc Thừa đông cứng tại chỗ, điện thoại suýt rơi khỏi tay, mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người như đang cố xử lý một lượng thông tin quá lớn cùng lúc.
"MÀY... MÀY VÀ TIỂU NOÃN..." Anh gào lên giữa quán ăn, khiến cả bàn bên cạnh quay sang nhìn. "Từ bao giờ? Sao không nói cho tao biết? Tao là fan chị ấy suốt hai năm trời, mày im ru vậy đó hả?"
Cả bàn cười ầm lên, tiếng cười lần đầu tiên vang lên thoải mái, nhẹ nhõm sau bao ngày căng thẳng dồn nén.
Vệ Noãn Hi nhìn quanh bàn — Tuấn Dật đang cố nín cười, Tiểu Du đang trêu chọc Mặc Thừa, Trần Dương đang nâng ly chúc mừng — lòng cô chợt thấy ấm áp lạ thường.
Chặng đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, đêm nay, tất cả những gì tổn thương đã bắt đầu được chữa lành.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 8 →