Mai Mối Với Gã Ly Hôn, Ai Ngờ Thương Thật

Chương 3 / 18

Chương 3

Ba năm trước, Đỗ Trừ Phong từng nghĩ Lương Diệu Hà cưới anh vì yêu anh. Mãi sau này anh mới hiểu, cô ấy cưới cái dáng vẻ phó chủ tịch xã trẻ nhất huyện năm đó, cưới cái viễn cảnh vài năm nữa sẽ được lên huyện, chứ không phải cưới chính anh. Khi viễn cảnh đó gãy — sau một câu "nói lỡ lời" trong cuộc họp khiến anh bị điều xuống Vọng Than, nơi nghèo hơn, xa hơn — cô ấy cũng gãy theo, nộp đơn ly hôn chỉ sau bốn tháng, mang theo con trai chín tuổi về thành phố.

Anh không giữ. Một cuộc hôn nhân cưới vì ngưỡng mộ một chức vụ, tan vì chức vụ đó mất đi, giữ lại cũng chẳng còn gì để giữ.

Họ cưới nhau năm anh ba mươi hai tuổi, ngay sau đợt anh được bổ nhiệm phó chủ tịch xã trẻ nhất huyện, ai cũng khen anh là đàn ông có tương lai. Lương Diệu Hà khi đó làm nhân viên tín dụng ngân hàng huyện, xinh đẹp, giỏi giang, được nhiều người để ý, nhưng lại chọn anh giữa đám đông theo đuổi.

Đám cưới tổ chức ở nhà hàng lớn nhất huyện, ba mươi mâm cỗ, ai cũng bảo họ là một cặp xứng đôi. Bốn năm đầu, cuộc sống êm đềm, con trai chào đời, mọi thứ tưởng như đúng những gì người ta hình dung về một gia đình cán bộ trẻ triển vọng.

Rồi trong một cuộc họp tổng kết, anh phát biểu thẳng một câu phê bình cách phân bổ ngân sách hỗ trợ nông nghiệp của huyện, không ngờ động chạm đúng người có quyền quyết định thăng chức của mình. Ba tháng sau, quyết định điều chuyển xuống Vọng Than được ký, lý do ghi trong hồ sơ là "tăng cường cán bộ cơ sở", ai cũng hiểu ngầm đó là một hình thức kỷ luật không chính thức.

Lương Diệu Hà không nói một lời trách móc nào khi nghe tin, chỉ lặng lẽ dọn đồ về nhà mẹ đẻ tuần sau đó, đặt tờ đơn ly hôn lên mặt bàn kèm chữ ký sẵn, đợi anh ký nốt phần còn lại.

Sáng thứ Ba, Đỗ Trừ Phong lên thành phố Giang Thành họp giao ban liên ngành phòng chống thiên tai, tranh thủ ghé qua khu chợ gần bến xe mua ít thuốc cho mẹ, Đỗ Thanh — em gái anh — gửi nhờ mua giúp vì ở quê không có loại đó. Anh đang đứng chờ tính tiền thì nghe một giọng quen thuộc gọi tên con trai mình.

"Tiểu Bình, đi chậm thôi, coi chừng ngã."

Lương Diệu Hà đứng cách anh chưa đầy năm mét, mặc áo khoác dạ màu be mới, tay dắt một bé trai chín tuổi mặc đồng phục trường tư, bên cạnh là một người đàn ông đứng tuổi hơn anh vài tuổi, đang mở cửa một chiếc xe màu đen đậu sát lề.

Đỗ Trừ Phong đứng im, không tiến lại, cũng không tránh mặt. Lương Diệu Hà quay đầu, thấy anh, khựng lại nửa giây, rồi gật đầu xã giao như gặp một người quen cũ không thân lắm.

"Anh Phong." Cô nói, giọng bình thản đến mức khiến người nghe khó chịu hơn cả một câu mỉa mai.

"Ừ." Đỗ Trừ Phong đáp, mắt liếc qua đứa bé đang tò mò nhìn mình, không biết người đàn ông trước mặt từng là cha nó suốt bốn năm đầu đời. "Cháu lớn rồi."

"Học lớp bốn trường Kim Sơn." Lương Diệu Hà đáp, không hỏi lại anh câu nào, cũng không giới thiệu người đàn ông đứng cạnh. Cô kéo tay con trai bước về phía chiếc xe, khép cửa lại, xe lăn bánh đi mất, để lại Đỗ Trừ Phong đứng giữa vỉa hè đông người qua lại.

Anh không thấy đau như anh tưởng. Chỉ thấy trống, kiểu trống của một căn phòng đã dọn sạch đồ đạc từ lâu, giờ có ai đó đứng ngoài cửa gõ nhắc, mới nhớ ra căn phòng từng có người ở.

Cùng buổi sáng đó, ở Vọng Than, Mạnh Vi đang bận tiếp đoàn kiểm tra của sở nông nghiệp tỉnh xuống nghiệm thu mô hình giống lúa chịu hạn — đề tài chính cô là người trực tiếp làm suốt tám tháng qua, từ khâu chọn giống tới ghi chép số liệu từng đợt sinh trưởng.

Chủ nhiệm trạm đứng ra thuyết trình trước đoàn, cầm đúng tập báo cáo Mạnh Vi soạn, đọc từng số liệu cô đã đo bằng tay ngoài ruộng suốt tám tháng, không nhắc một câu nào tới người đã làm ra chúng.

"Mô hình này do trạm chúng tôi nghiên cứu và triển khai, năng suất tăng mười hai phần trăm so với giống đối chứng." Chủ nhiệm nói, giọng đầy tự hào.

Mạnh Vi đứng phía sau, tay bưng khay nước trà rót cho từng người trong đoàn, không ai hỏi cô một câu, cũng không ai biết cô là người đứng ngoài ruộng dưới mưa đo chiều cao cây lúa mỗi sáng bảy giờ suốt tám tháng liền.

"Cô này là ai vậy?" Một người trong đoàn kiểm tra, có vẻ tò mò, hỏi khi thấy Mạnh Vi rót nước xong đứng lùi lại góc phòng.

"Thực tập sinh của trạm, hỗ trợ hành chính thôi." Chủ nhiệm đáp nhanh, không để cô kịp mở miệng.

Mạnh Vi không cãi lại. Cô đã học được từ lâu, cãi lại chỉ khiến cấp trên nhớ mặt mình theo cách xấu, còn im lặng thì chỉ mất một buổi chiều đứng rót nước, không mất gì thêm.

Buổi họp kết thúc lúc mười một giờ ba mươi, đoàn kiểm tra ra về hài lòng, chủ nhiệm được khen thưởng thi đua quý, còn Mạnh Vi trở lại bàn làm việc, tiếp tục nhập nốt hai trăm dòng số liệu sinh trưởng còn dang dở từ tuần trước, bụng đói vì bỏ bữa trưa để kịp tiếp khách.

Buổi chiều, chị Lam, đồng nghiệp cùng phòng, mang cho cô một gói bánh quy nhỏ, khẽ nói: "Cô làm cả tám tháng, ai cũng biết công cô là chính, chỉ là không tiện nói ra trước đoàn thôi." Câu an ủi đó khiến Mạnh Vi thấy dễ chịu hơn đôi chút, dù không thay đổi được gì trong bản báo cáo đã đọc trước đoàn kiểm tra.

Cô ăn tạm gói bánh quy thay bữa trưa, tiếp tục ngồi nhập số liệu tới gần năm giờ chiều mới xong, lưng mỏi nhừ vì ngồi lâu trên chiếc ghế gỗ không đệm.

Ra khỏi văn phòng, trời đã sẩm tối, mưa lất phất rơi. Mạnh Vi đứng dưới mái hiên trạm chờ mưa ngớt, nghĩ tới câu chủ nhiệm nói lúc trưa "thực tập sinh của trạm, hỗ trợ hành chính thôi", câu đó không mới, nhưng mỗi lần nghe lại vẫn thấy nhoi nhói một chỗ nào đó trong ngực.

Cô mở điện thoại, thấy một tin nhắn WeChat từ số lạ, kèm dòng chữ ngắn: "Đỗ Trừ Phong. Hôm trước quên hỏi cô số điện thoại, chị Đàm cho anh xin."

Mạnh Vi nhìn tin nhắn một lúc lâu, không biết nên vui vì có người nhớ tới mình sau một bữa xem mắt nhạt nhẽo, hay nên lo vì câu nói của chị Đàm hôm trước đã bắt đầu lan ra, giờ đến cả số điện thoại người ta cũng biết đường xin qua người khác.

Cô gõ lại đúng bốn chữ: "Vâng, chào anh."

Rồi tắt màn hình, không biết rằng bên kia, Đỗ Trừ Phong đang đứng giữa vỉa hè Giang Thành, nhìn dòng tin nhắn đó lâu hơn cả lúc anh nhìn chiếc xe của vợ cũ khuất bóng.

Anh gõ thêm một dòng, xóa đi, gõ lại, cuối cùng chỉ gửi một câu ngắn gọn: "Dạo này công việc ổn không?" Không nhắc gì tới cuộc chạm mặt ban sáng, cũng không nhắc gì tới chuyện riêng của mình.

Mạnh Vi trả lời sau đó nửa tiếng, khi đã ăn xong bữa tối muộn màng: "Ổn ạ, hôm nay hơi mệt một chút thôi." Cô không kể chi tiết chuyện đoàn kiểm tra, cũng như anh không kể chuyện vợ cũ, cả hai đều giữ lại phần nặng nề nhất của một ngày, chỉ trao nhau những câu ngắn gọn, nhẹ nhàng, đủ để biết người kia vẫn còn đó.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —