Giả Chết Sau 11 Năm Bị Giam Cầm, Tôi Về Tính Sổ
Chương 4 / 13
Hai tuần đó, tôi gần như không rời khỏi bàn làm việc quá ba tiếng liên tục. Tôi dựng lại toàn bộ mô hình dữ liệu miễn dịch từ đầu, đối chiếu từng cột số với hồ sơ công khai của ngành, kiểm tra chéo bằng ba phương pháp thống kê khác nhau để không một con số nào có thể bị bẻ lại thành sai sót cá nhân.
Đêm thứ chín, tôi phát hiện thêm một lỗ hổng nhỏ không nằm trong dự tính ban đầu — quy trình bảo quản mẫu ở nhiệt độ âm sâu của Thần Hạch làm giảm thêm nửa phần trăm hiệu quả, một con số quá nhỏ để ai để ý, nhưng đủ để cộng dồn thành khác biệt rõ rệt sau một năm sử dụng liên tục ở quy mô bệnh viện lớn. Ông Lâm, người từng phản đối tôi gay gắt nhất trong phòng họp, âm thầm ghé qua bàn tôi lúc gần nửa đêm, nhìn màn hình một lúc lâu rồi hỏi đúng một câu: "Cô chắc chắn tới mức nào?"
"Tuyệt đối." Tôi đáp, không ngẩng đầu lên.
Ông không nói thêm gì, chỉ gật nhẹ rồi rời đi. Sáng hôm sau, tôi thấy tên ông đã ký duyệt bản báo cáo sơ bộ trình lên hội đồng bệnh viện, không còn một chữ phản đối nào.
Hai tuần sau, tôi đứng trong phòng họp An Thịnh Sinh Học, trình bày báo cáo trước hội đồng bệnh viện Trung Ương — một hợp đồng trị giá tám mươi triệu tệ đã tưởng chắc chắn thuộc về Thần Hạch từ năm ngoái.
"Công nghệ hiện tại của quý bệnh viện đang dùng có tỷ lệ đào thải ở nhóm bệnh nhân cao tuổi cao hơn công bố." Tôi đặt bảng số liệu lên màn hình lớn, chỉ vào đúng cột dữ liệu đã tính từ hai tuần trước. "An Thịnh Sinh Học có thể cung cấp phiên bản cập nhật, giảm tỷ lệ đó xuống dưới một phẩy tám phần trăm, với chi phí thấp hơn mười hai phần trăm so với hợp đồng hiện tại."
Giám đốc bệnh viện nhìn nhau, một người hỏi lại: "Thần Hạch đã đảm bảo với chúng tôi phiên bản họ dùng là mới nhất, sao lại có chênh lệch ba phẩy hai phần trăm mà đội kỹ thuật của họ không phát hiện ra?"
"Vì họ không tự phát triển công thức này." Tôi đáp thẳng, không giấu diếm. "Họ mua lại hoặc kế thừa từ một nguồn khác, và chưa từng đủ năng lực để cập nhật độc lập. Quý bệnh viện có thể yêu cầu Thần Hạch công khai toàn bộ quy trình nghiên cứu gốc, nếu muốn kiểm chứng điều tôi vừa nói."
Không ai yêu cầu điều đó. Giám đốc bệnh viện nhìn nhau, gật đầu. Hợp đồng được ký ngay buổi chiều hôm đó.
Tin tức lan nhanh hơn tôi tính. Chỉ ba ngày sau, giới sinh học Lâm Thành đã bàn tán khắp các nhóm trò chuyện trên WeChat về một cái tên mới — Diệp Nhiễm, nhân viên An Thịnh vừa giành lại hợp đồng lớn nhất năm từ tay Thần Hạch, chỉ bằng một bảng số liệu không ai ngờ tới.
Một cựu đồng nghiệp cũ của tôi từ mười một năm trước — người từng ngồi cùng phòng thí nghiệm, giờ đã chuyển sang một viện nghiên cứu khác — đăng lại bảng số liệu kèm bình luận: "Cách trình bày này quen lạ, giống hệt phong cách của một người tôi từng biết." Tôi đọc dòng bình luận đó ba lần, tim thắt lại một nhịp, rồi tắt màn hình điện thoại. Chưa phải lúc để bất kỳ ai nhận ra nhiều hơn thế.
Tôi biết tin này tất yếu sẽ tới tai Vệ Cảnh Thâm. Tôi chỉ không ngờ nó tới nhanh đến vậy.
Sáng thứ Hai, thư ký đặt lên bàn tôi một phong bì dày, giấy trắng, góc trên đóng dấu đen hình ngôi sao cách điệu — biểu tượng của Tập đoàn Thần Hạch.
Bên trong là thư mời tham dự hội nghị liên kết kỹ thuật giữa hai công ty, tổ chức tuần tới, chữ ký cuối thư viết tay, nét chữ tôi từng nhìn thấy hàng nghìn lần trên những tờ giấy hắn bắt tôi ký suốt mười một năm bị giam.
Vệ Cảnh Thâm.
Tôi cầm tờ thư trong tay, ngón tay không hề run. Mười một năm, tôi đã tập luyện cho đúng khoảnh khắc này — nhìn thấy tên hắn mà không để lộ một sợi cơ nào trên mặt.
Cuộc gặp đầu tiên, dưới vỏ bọc một cái tên khác, sắp diễn ra.
Chương 5: Vết Chai Tay Trái
"Đại diện An Thịnh có thể chỉ ra vấn đề trong quy trình chiết xuất của chúng tôi không? Đội kỹ thuật Thần Hạch tự tin đây là quy trình tối ưu nhất ngành." Người dẫn chương trình hội nghị nhìn về phía tôi, giọng vừa lịch sự vừa có chút thách thức được cài sẵn.
Tôi đứng dậy, không nhìn về phía đầu bàn nơi Vệ Cảnh Thâm đang ngồi — tôi đã tập cho mắt mình không dừng lại ở đó quá nửa giây, suốt hai ngày trước hội nghị.
"Có ba điểm." Tôi bước tới bảng trắng, cầm bút, viết liền một mạch không ngập ngừng. "Nhiệt độ ủ mẫu ở bước hai cao hơn mức cần thiết bốn độ, làm giảm hoạt tính enzym khoảng sáu phần trăm. Bước lọc thứ hai dùng màng cỡ lỗ sai loại, gây thất thoát mẫu không đáng có. Và công thức đệm ở bước cuối thiếu một thành phần ổn định pH — tôi viết lại ở đây."
Tôi viết công thức đầy đủ lên bảng, tay không run, chữ viết đều tăm tắp — thói quen mười một năm ngồi chép lại tài liệu dưới ánh đèn bàn duy nhất được phép bật ban đêm.
Phòng họp im lặng vài giây. Đội kỹ thuật của Thần Hạch nhìn nhau, không ai lên tiếng phản bác.
Một kỹ sư trẻ ngồi hàng ghế đầu, mặt đỏ bừng, cố vớt vát: "Những con số đó cần được kiểm chứng lại bằng thực nghiệm, không thể chỉ dựa vào lý thuyết trên bảng."
"Tôi đồng ý." Tôi gật đầu, không nao núng. "Quý công ty có thể chạy lại thực nghiệm độc lập trong vòng một tuần. Nếu kết quả khác với những gì tôi vừa trình bày, tôi xin nhận trách nhiệm trước toàn thể hai bên."
Không ai trong đội kỹ thuật Thần Hạch dám nhận lời thách đó ngay tại chỗ. Người dẫn chương trình đành chuyển sang phần tiếp theo của chương trình nghị sự, để lại một khoảng lặng ngượng ngùng phía bàn chủ nhà.
Tôi ngồi xuống, tay đặt lại lên bàn, tim đập nhanh hơn những gì gương mặt tôi thể hiện ra ngoài. Suốt mười một năm, tôi chỉ được viết công thức trong một cuốn sổ tay không ai xem, dưới ánh đèn duy nhất hắn cho phép bật sau chín giờ tối. Đây là lần đầu tiên sau mười một năm tôi viết công thức của chính mình trước mặt hơn năm mươi người, và không ai trong số họ biết họ vừa chứng kiến điều gì.
Một đại diện phía bệnh viện ngồi hàng ghế khách mời ghi chép liên tục, ngẩng lên hỏi thêm: "Nếu áp dụng công thức cô vừa trình bày, thời gian chuyển giao công nghệ mất bao lâu?"
"Ba tuần, nếu phòng thí nghiệm có đủ thiết bị ủ mẫu tiêu chuẩn." Tôi đáp ngay, không cần tính toán thêm — con số đó tôi đã thuộc lòng từ nhiều năm trước khi còn được phép nghiên cứu tự do.
"Cảm ơn phần trình bày sắc sảo." Giọng Vệ Cảnh Thâm vang lên lần đầu tiên trong suốt buổi hội nghị, trầm, điềm tĩnh, không lộ chút bối rối nào dù đội của hắn vừa bị vạch trần ngay giữa phòng họp. "Tôi muốn trao đổi riêng với cô Diệp Nhiễm vài phút, nếu cô không phiền."
Tôi không thể từ chối mà không gây chú ý.
Hắn dẫn tôi vào phòng họp nhỏ liền kề, đóng cửa lại. Không gian chỉ còn hai người, mùi nước hoa quen thuộc hắn vẫn dùng suốt mười một năm phả ra từ áo vest.
"Công thức cô viết trên bảng vừa rồi." Hắn đứng cách tôi một bước, tay đút túi quần — dáng đứng tôi thuộc lòng hơn cả dáng đứng của chính mình. "Tôi từng thấy công thức gần giống vậy, nhiều năm trước, của một người cũng có thói quen viết chữ đều như vậy."
"Có lẽ chỉ là trùng hợp trong ngành." Tôi đáp, giọng phẳng lặng.
"Trùng hợp." Hắn lặp lại từ đó, giọng như đang nếm thử một điều gì đó chưa quen. "Tôi từng có một người quen, viết chữ giống hệt cách cô viết — từng nét, từng khoảng cách giữa các chữ số. Người đó mất tích đã nhiều năm."
"Tôi rất tiếc về sự mất mát của ông." Tôi đáp, không để lộ bất kỳ điều gì trong giọng nói.
"Không cần tiếc." Hắn nhìn tôi chăm chú hơn. "Tôi vẫn tin người đó, bằng cách nào đó, một ngày sẽ quay lại."
Hắn bước tới gần hơn, đưa tay định chỉnh lại cổ áo tôi — một cử chỉ hắn từng làm hàng trăm lần suốt mười một năm, như một thói quen sở hữu không cần hỏi ý kiến.
Tôi né tránh, lùi lại nửa bước, theo đúng phản xạ đã ăn sâu vào cơ thể từ năm đầu tiên bị giam. Không phải diễn. Không kịp nghĩ để diễn.
Hắn khựng lại, tay vẫn lơ lửng giữa không trung, mắt nhìn xuống bàn tay tôi vừa đưa lên theo phản xạ để chắn — lòng bàn tay còn một đường sẹo mảnh chưa lành hẳn, và những vết chai đặc trưng ở gốc ngón trỏ trái, dấu vết của thói quen cầm bút ngược tay khi viết nhanh.
Một thói quen chỉ một người duy nhất trên đời từng có.
"Xin lỗi." Tôi rút tay lại, cố giữ giọng bình thường. "Tôi hơi nhạy cảm với việc bị chạm bất ngờ."
"Không sao." Hắn đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã đổi khác — không còn là ánh mắt của một đối tác kinh doanh đang trò chuyện xã giao, mà là ánh mắt của một người vừa tìm ra manh mối đầu tiên sau nhiều năm tìm kiếm. "Tôi tò mò một chuyện. Cô học ngành sinh học ở đâu, trước khi vào An Thịnh?"
"Tôi tự học phần lớn, sau đó theo một khóa đào tạo ngắn hạn ở nước ngoài." Tôi đáp, đúng như câu chuyện Đường Dật đã dựng sẵn cho thân phận Diệp Nhiễm — đủ mơ hồ để không thể kiểm chứng ngay, đủ hợp lý để không gây nghi ngờ tức thì.
"Tự học." Hắn lặp lại, khóe môi nhếch lên một chút. "Thú vị. Không nhiều người tự học có thể đạt tới trình độ như cô vừa thể hiện."
"Có lẽ tôi chỉ may mắn." Tôi đáp, cố giữ giọng đều, dù từng chữ hắn nói ra đều như đang dò từng bước chân tôi.
"Tôi không tin vào may mắn." Hắn nói, mắt vẫn không rời khỏi bàn tay tôi. "Tôi tin vào thói quen. Thói quen thì không đổi, dù người ta có cố che giấu bao lâu."
Vệ Cảnh Thâm không nói gì thêm. Hắn mở cửa, để tôi đi trước, ánh mắt dõi theo bóng lưng tôi rời khỏi phòng họp nhỏ.
Tôi bước đi, không ngoái lại, tim đập nhanh hơn bất kỳ khoảnh khắc nào kể từ đêm vượt núi.
Sau lưng tôi, hắn đứng một mình giữa căn phòng trống, khẽ nói, đủ nhỏ để chỉ chính hắn nghe thấy:
"Thú vị."
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 5 →