Bồ Nhí Dọn Vào Nhà Tôi Sau Khi Mẹ Sảy Thai — 18 Tuổi Tôi Họp Báo Đòi Lại Tất Cả

Chương 6 / 8

Chương 11 — Nhân chứng biến mất lần hai

Hy vọng đó không kéo dài được một tháng.

Tôi không rõ Chu Diêu biết chuyện qua đường nào — có lẽ qua một người quen cũ trong hội giúp việc, hoặc qua chính sự tọc mạch vốn có của bà ta với mọi chuyển động quanh gia đình họ Trịnh. Giờ đây bà ta đã là vợ chính thức, nắm phần lớn tài chính trong nhà, có đủ tiền và đủ mối quan hệ để không cần phải tự tay ra mặt cho bất cứ việc gì.

Một buổi tối, Hoắc Tử Hành gọi điện cho tôi, giọng gấp gáp khác hẳn thường ngày: "Cậu tới nhà Vương Tú ngay được không? Cô ấy vừa nhắn tin cho mình, nói không muốn tiếp tục nữa."

Chúng tôi tới nơi, thấy cửa nhà Vương Tú khép hờ, bên trong đèn tắt gần hết. Bà ngồi thu mình trong góc phòng, tay ôm lấy chiếc điện thoại cũ, mắt sưng đỏ vì khóc.

"Có người tới tìm cô hôm qua." Bà nói, giọng run rẩy không ngừng. "Hai người đàn ông lạ mặt, đứng ngay cửa nhà đứa cháu cô đang học cấp hai, nói bâng quơ rằng trường học bây giờ phức tạp lắm, tai nạn xảy ra lúc nào không ai biết trước được. Cô sợ, Tiểu Đào à. Cô không dám liên lụy tới cháu cô nữa."

Tôi ngồi xuống cạnh bà, cố giữ giọng bình tĩnh: "Cô có báo công an không?"

"Báo cái gì được." Bà lắc đầu, giọng nghẹn lại. "Họ không nói ra lời đe dọa nào rõ ràng cả, chỉ đứng đó nhìn, cười, rồi đi. Công an tới cũng chẳng bắt được ai vì tội gì. Nhưng cô hiểu, họ đang cảnh cáo cô."

Cùng lúc đó, một làn sóng bình luận lạ bắt đầu xuất hiện trên các nhóm cư dân mạng khu phố cũ ở Giang Thành, dưới những bài đăng cũ về "vụ sảy thai bí ẩn nhà họ Trịnh năm nào". Người ta bắt đầu chia sẻ lại một câu chuyện khác hẳn: rằng mẹ tôi, Bạch Vi Lan, mới chính là người giật chồng người khác trước, giờ dựng chuyện vu oan ngược để trả thù người phụ nữ vô tội đã cưới chồng mình một cách đàng hoàng.

Tôi đọc những dòng bình luận đó trong im lặng, tay siết chặt điện thoại. Không ai nói rõ nguồn gốc thông tin, nhưng cách nó lan ra đồng loạt, đúng lúc, đúng chỗ, chỉ có thể là một chiến dịch được sắp đặt.

"Cô xin lỗi." Vương Tú đưa trả lại bản xác nhận đã ký, tay run đến mức tờ giấy suýt rơi xuống đất. "Cô không thể ký nữa. Cô còn con cháu, còn cả một gia đình nhỏ để lo. Cháu tha cho cô lần này."

Tôi cầm lấy tờ giấy, không giành giật, không ép buộc. Tôi hiểu, đứng trước một lời đe dọa mơ hồ nhắm vào một đứa trẻ vô tội trong gia đình, không ai đủ can đảm để tiếp tục, kể cả người từng dằn vặt lương tâm suốt chín năm.

"Cháu hiểu." Tôi nói, giọng cố giữ bình thản dù trong lòng đang sụp xuống từng mảng. "Cô cứ giữ an toàn cho gia đình mình trước. Chuyện này để cháu tự lo."

Trên đường về, tôi ngồi im suốt cả quãng đường, không nói một lời. Hoắc Tử Hành lái xe, thỉnh thoảng liếc sang, cuối cùng lên tiếng: "Cậu ổn không?"

"Không ổn." Tôi thừa nhận, lần đầu tiên để lộ hẳn sự yếu đuối trước mặt cậu. "Mình cứ nghĩ chỉ cần đủ kiên nhẫn là sẽ tìm ra sự thật. Nhưng hóa ra kiên nhẫn không đủ, khi bên kia sẵn sàng dùng cả những đứa trẻ khác để dọa nạt."

Cậu không nói gì ngay, chỉ lái xe chậm lại, để tôi có thời gian bình tĩnh. Một lúc sau, cậu mới lên tiếng, giọng không hề an ủi sáo rỗng: "Mình không hứa lần sau sẽ dễ dàng hơn. Nhưng mình hứa sẽ không để cậu đi một mình từ đây tới lúc kết thúc."

Tôi quay sang nhìn cậu, không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Đêm đó về nhà, tôi ngồi trước cuốn sổ tay đã dày thêm vài chục trang, gạch một đường ngang qua chữ ký của Vương Tú vừa bị rút lại, viết bên cạnh: "Thất bại lần một. Không phải lần cuối."

Tôi không khóc. Nhưng đó là lần đầu tiên kể từ ngày rời Giang Thành, tôi thật sự nghi ngờ liệu mình có đang đi đúng hướng hay không.

Chương 12 — Hai tin cùng tới một ngày

Sau đêm nghi ngờ chính mình, tôi không bỏ cuộc — chỉ đổi cách làm.

"Vấn đề của cô Vương không phải là cô ấy không muốn nói thật." Tôi nói với mẹ và Hoắc Tử Hành trong một buổi tối họp bàn ở nhà. "Vấn đề là cô ấy không có gì để tự bảo vệ mình nếu nói ra. Mình cần cho cô ấy một chỗ dựa trước, rồi mới xin lời khai."

Mẹ tôi — giờ đã là chủ một công ty tư vấn tài chính nhỏ nhưng ổn định — gật đầu, đề xuất một cách: lập một quỹ hỗ trợ nhân đạo ẩn danh, thông qua một tổ chức từ thiện trung gian không mang tên gia đình tôi, giúp Vương Tú chuyển tới một khu vực khác, có việc làm ổn định hơn, kèm theo một khoản bảo hiểm pháp lý đủ để bà an tâm nếu có tranh chấp xảy ra sau này. Toàn bộ quá trình không để lộ bất kỳ dấu vết nào liên quan tới mẹ con tôi, tránh việc Chu Diêu lần ra rồi lại tìm cách phá.

Ba tháng sau khi mọi thứ được thu xếp xong, Vương Tú chủ động liên lạc lại, giọng đã bình tĩnh hơn nhiều: "Tiểu Đào, cô xin lỗi vì lần trước. Giờ cô sẵn sàng nói hết sự thật, không giấu diếm gì nữa."

Lần này, bà ký lại bản xác nhận, cung cấp đầy đủ hơn: không chỉ tin nhắn chuyển khoản, mà cả những đoạn ghi chú bà từng viết riêng cho mình trong một cuốn sổ nhỏ, ghi lại chính xác ngày giờ Chu Diêu gặp bà bàn chuyện, số tiền đã hứa, cả câu nói bà nhớ như in suốt chín năm: "Chỉ cần một đêm, không ai biết là chị làm."

Song song với đó, qua lời giới thiệu của dì Đỗ Ninh — người từng làm y tá cùng bệnh viện với bác sĩ Tạ Bình Nhạc năm xưa — tôi tìm được ông, giờ đã bỏ hẳn nghề y, sống một mình ở một thị trấn nhỏ cách Lâm Thành hơn hai trăm cây số, làm nghề trồng rau nuôi cá cầm chừng qua ngày.

Ông không chối, cũng không cần tôi thuyết phục nhiều. "Tôi đợi ngày này lâu rồi." Ông nói, giọng mệt mỏi như trút được một gánh nặng đã đè suốt gần một thập kỷ. "Tôi nhận tiền hai lần từ bà Chu Diêu — một lần để chuẩn bị sẵn phiếu siêu âm giả trước cả khi bà ta 'ngã', một lần sau đó để giữ im lặng. Tôi đã bỏ nghề vì không chịu nổi cảm giác mỗi ngày khoác áo blouse trắng mà lương tâm không sạch."

Ông giao cho tôi bản sao kê chuyển khoản từ tài khoản Chu Diêu, cùng một bản tường trình viết tay chi tiết toàn bộ quá trình dàn dựng — từ việc hẹn tôi "vô tình" xuất hiện đúng lúc, tới việc chuẩn bị sẵn phiếu siêu âm giả từ trước cả buổi "tai nạn". Tôi cầm tập giấy đó trên tay, cảm giác như đang cầm một mảnh ghép cuối cùng của bức tranh đã vỡ vụn từ năm tôi tám tuổi.

Tối hôm đó, khi tôi vừa về tới nhà, mẹ tôi gọi tôi vào phòng khách, sắc mặt nghiêm trọng khác thường. Trên bàn là một tờ báo mạng in ra, tiêu đề chạy dòng lớn: "Con gái đại gia bất động sản Trịnh Cảnh Thâm mắc bệnh máu trắng, gia đình kêu gọi tìm người hiến tủy phù hợp."

Tôi cầm tờ báo, đọc lướt qua bài viết. Trịnh Y — giờ đã mười tám tuổi, cùng tuổi tôi — được chẩn đoán bệnh bạch cầu cấp tính từ hai tuần trước, đang điều trị tại một bệnh viện lớn ở Lâm Thành. Bài báo trích lời "một người thân trong gia đình", không nêu rõ nhưng ai đọc kỹ cũng đoán ra là Chu Diêu, bày tỏ hy vọng "người chị cùng cha khác mẹ" của bệnh nhân sẽ đồng ý xét nghiệm hòa hợp tủy.

Tôi ngồi lặng, cảm giác rất lạ dâng lên trong lòng — không hẳn là thương xót, cũng không hẳn là hả hê, mà là một thứ cảm giác lẫn lộn khó gọi tên. Trịnh Y từng tát tôi, từng cười cợt trên ban công khi đồ đạc mẹ con tôi bị ném xuống đường, nhưng cô ấy cũng chỉ là một đứa trẻ khác bị cuốn vào ván cờ của người lớn, giống như tôi từng bị năm bảy tuổi.

"Con nghĩ sao?" Mẹ hỏi, giọng thận trọng.

"Con chưa biết." Tôi trả lời thật lòng. "Nhưng con biết chắc một điều — nếu họ định dùng bệnh của Trịnh Y để ép con làm bất cứ điều gì, trước khi con kịp tự quyết định bằng lương tâm của chính mình, con sẽ không để chuyện đó xảy ra dễ dàng."

Tôi gấp tờ báo lại, đặt cạnh tập hồ sơ vừa nhận từ bác sĩ Tạ Bình Nhạc. Hai tin cùng tới trong một ngày — một tin khép lại chín năm điều tra, một tin mở ra một trận chiến hoàn toàn mới.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —