Bồ Nhí Dọn Vào Nhà Tôi Sau Khi Mẹ Sảy Thai — 18 Tuổi Tôi Họp Báo Đòi Lại Tất Cả
Chương 5 / 8
Chương 9 — Dấu thời gian trên tờ sao kê
Một năm sau, tôi thi đỗ vào khoa Luật của một trường đại học ngay tại Lâm Thành, phần vì thành tích học tập, phần vì tôi đã âm thầm chọn con đường này ngay từ ngày viết trang sổ tay đầu tiên. Hoắc Tử Hành khi đó đã lên năm hai, đang thực tập tại văn phòng luật của cha cậu vào mỗi kỳ nghỉ, tình cờ trở thành người tôi nhờ cậy đầu tiên khi cần tiếp cận hồ sơ pháp lý.
Tôi tìm cậu vào một buổi chiều thứ Bảy, ngồi đối diện nhau ở góc yên tĩnh nhất của văn phòng luật, kể lại toàn bộ câu chuyện — từ vũng dầu trên cầu thang, tới cú ngã giả ở cửa nhà cũ, tới vết sẹo tôi vẫn giấu dưới ống tay áo. Tôi kể bằng giọng bình tĩnh nhất có thể, dù mỗi câu nói ra đều như lật lại một lớp da cũ.
Cậu nghe hết, không ngắt lời một lần nào, tay cầm bút ghi chép rất nhanh lên một tờ giấy note.
"Hồ sơ ly hôn cũ và biên bản công an năm đó, nếu vẫn còn lưu, mình có thể xin trích lục hợp pháp qua đường công dân yêu cầu — vì cậu là đương sự trong vụ ly hôn của bố mẹ, cậu có quyền tiếp cận." Cậu nói, giọng điềm đạm như đang phân tích một bài tập tình huống trên lớp, không hề tỏ ra thương hại hay tò mò thái quá như nhiều người khác từng làm. "Để mình giúp cậu làm đơn."
Ba tuần sau, hồ sơ trích lục được gửi về. Tôi và cậu ngồi cả một buổi tối trong phòng đọc của văn phòng, lật từng trang sao kê ngân hàng đính kèm hồ sơ ly hôn — phần tài sản mẹ tôi từng nộp làm bằng chứng năm xưa. Phần lớn là những giao dịch quen thuộc: tiền lương, tiền học phí, tiền sinh hoạt. Nhưng có một dòng khiến cả hai chúng tôi dừng lại.
"Nhìn cái này." Hoắc Tử Hành chỉ vào một khoản chuyển khoản nhỏ, năm nghìn tệ, từ một tài khoản mang tên viết tắt "T.M" chuyển sang một tài khoản đứng tên "Vương Tú" — không phải Vương Tú vú nuôi nhà tôi tên trên giấy tờ chính thức lúc đó là "Vương Ngọc Hoa", nhưng số căn cước công dân trùng khớp hoàn toàn. "Ngày chuyển là hai mươi tháng Ba."
Tôi lật lại cuốn sổ tay của mình, nơi tôi đã ghi chính xác ngày mẹ ngã cầu thang: hai mươi mốt tháng Ba.
Một ngày trước.
Tim tôi đập nhanh tới mức tôi phải đặt tay lên bàn để giữ cho giọng mình không run khi nói ra: "Khoản chuyển khoản này có trước hôm mẹ tôi ngã đúng một ngày. Nếu đây thật sự là tiền trả cho vú Vương Tú, thì..."
"Thì đây là bằng chứng cho thấy vụ ngã cầu thang không phải tai nạn, mà được sắp đặt trước." Hoắc Tử Hành nói tiếp câu tôi bỏ dở, mắt sáng lên. "Và người chuyển tiền, 'T.M', khớp với tên viết tắt của Chu Diêu."
Tôi ngồi lặng một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nghẹn ngào cùng lúc — nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một mảnh giấy tờ khách quan xác nhận điều tôi đã tin suốt chín năm không phải là tưởng tượng của một đứa trẻ bị tổn thương; nghẹn ngào vì mảnh giấy đó chứng minh mẹ tôi đã mất đứa con thứ hai vì một âm mưu có tính toán từ trước, không phải một tai nạn rủi ro.
"Chỉ một tờ sao kê thôi thì chưa đủ." Cậu nói, kéo tôi trở lại thực tế. "Cần người xác nhận trực tiếp — chính vú Vương Tú làm chứng số tiền đó là gì, ai đưa, để làm gì. Không có lời khai của bà ấy, tờ sao kê chỉ là một con số trùng hợp trên giấy."
"Vậy phải tìm được bà ấy trước." Tôi gấp cuốn sổ tay lại, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi.
"Đúng vậy. Nhưng có một vấn đề." Hoắc Tử Hành lật thêm vài trang hồ sơ, giọng chùng xuống. "Mình tra thử địa chỉ đăng ký hộ khẩu cũ của Vương Ngọc Hoa — hộ khẩu đó đã bị hủy từ sáu năm trước, chuyển đi khỏi Giang Thành không để lại địa chỉ mới. Cũng không tìm thấy số điện thoại nào còn hoạt động dưới tên này."
Tôi ngồi lặng trước tờ hồ sơ, nhìn cái tên "Vương Ngọc Hoa" bị gạch một đường đỏ đánh dấu "đã hủy", cảm giác như vừa nắm được đầu mối quan trọng nhất trong chín năm qua, chỉ để nó tuột khỏi tay ngay lập tức.
"Bà ấy đổi tên, biến mất khỏi cả thành phố." Tôi nói, giọng nhỏ lại. "Nếu bà ấy không muốn bị tìm thấy, mình sẽ tìm bằng cách nào đây?"
Hoắc Tử Hành gấp cặp hồ sơ lại, nhìn tôi, ánh mắt kiên định: "Bằng cách kiên nhẫn hơn cả người đang trốn."
Chương 10 — Người phụ nữ trong con hẻm nghèo
Tìm một người đã đổi tên, xóa hộ khẩu, rời khỏi thành phố sáu năm không để lại dấu vết, hóa ra khó hơn tôi tưởng rất nhiều, nhưng không phải bất khả thi.
Tôi bắt đầu từ những gì mình còn nhớ: Vương Tú từng kể bà có một người em gái làm trong hội giúp việc theo giờ ở Giang Thành, chuyên giới thiệu người làm cho các gia đình khá giả. Tôi nhờ Đỗ Yến — người quen biết rộng nhờ tính hay chuyện trò — dò hỏi qua vài mối quan hệ cũ của gia đình, cuối cùng có được số điện thoại của một bà tổ trưởng hội giúp việc đã nghỉ hưu.
Bà tổ trưởng ban đầu cảnh giác, nhưng khi tôi nói rõ mình chỉ muốn tìm lại một người quen cũ để "cảm ơn vì từng chăm sóc mình hồi nhỏ", giọng bà mềm hẳn: "Vương Tú à? Con bé đó giờ đổi tên khác rồi, sống khổ lắm, ở tuốt bên quận Tây, làm nghề giặt ủi thuê. Nghe nói dạo trước có chuyện gì đó dằn vặt lắm, ít giao du với ai."
Tôi và Hoắc Tử Hành lái xe hơn ba tiếng đồng hồ tới một khu chung cư cũ nát ở ngoại ô quận Tây, nơi những dãy nhà xây từ hai mươi năm trước đã xuống cấp, tường bong tróc từng mảng. Vương Tú — giờ mang một cái tên khác trên cửa, nhưng khuôn mặt vẫn còn nét quen thuộc dù đã già đi nhiều — mở cửa, thấy tôi thì sững người, tay nắm chặt lấy khung cửa như sắp ngã.
"Cháu... cháu là Tiểu Đào?" Bà hỏi, giọng run rẩy.
Tôi gật đầu. Bà không mời chúng tôi vào ngay, chỉ đứng đó, mắt đỏ hoe, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống ngay trước cửa, hai tay ôm lấy chân tôi, khóc nấc lên: "Cô xin lỗi cháu. Cô xin lỗi cháu và mẹ cháu. Suốt chín năm nay cô không đêm nào ngủ ngon."
Tôi cúi xuống đỡ bà dậy, lòng vừa xót xa vừa nhẹ nhõm — nhẹ nhõm vì cuối cùng, người duy nhất biết rõ sự thật ngày đó đã không hoàn toàn chai lì lương tâm.
Trong căn phòng nhỏ chỉ kê vừa một chiếc giường và một cái bàn gấp, Vương Tú kể lại toàn bộ: Chu Diêu — khi đó còn là tình nhân bí mật của cha tôi — đã tìm gặp bà riêng, hứa trả một khoản tiền lớn nếu bà chịu đổ dầu ăn ra vài bậc cầu thang vào đúng sáng hôm đó, rồi cố tình chậm trễ khi gọi cấp cứu. Bà đã nhận lời vì món nợ cờ bạc của chồng cũ, để rồi ám ảnh suốt những năm sau đó khi biết mẹ tôi mất đứa con thứ hai vì chính tay mình.
"Cô còn giữ tin nhắn ngân hàng ngày đó không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay đang run.
Bà gật đầu, lục trong ngăn kéo bàn lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình nứt một góc, mở ảnh chụp lại tin nhắn ngân hàng từ chín năm trước — bà đã giữ nó suốt từng ấy năm, có lẽ như một cách tự trừng phạt chính mình. "Cô sợ, nhưng cô cũng không nỡ xóa. Cô nghĩ một ngày nào đó phải trả lại công bằng cho mẹ con cháu."
Hoắc Tử Hành ngồi bên, lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Cô Vương, cháu là người hỗ trợ pháp lý cho Tiểu Đào. Cháu nói thẳng để cô yên tâm: nếu cô đồng ý ký một bản xác nhận sự việc và giao lại bằng chứng này, Tiểu Đào cam kết không yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự đối với cô — việc cô làm khi đó, tòa sẽ xem là bị ép buộc, bị lợi dụng hoàn cảnh khó khăn, không phải chủ mưu. Cháu sẽ làm chứng cho thỏa thuận này, đúng theo pháp luật."
Vương Tú nhìn tôi, ánh mắt vừa biết ơn vừa vẫn còn sợ hãi. "Cháu... thật sự không hận cô sao?"
Tôi ngồi im một lúc, nghĩ tới vết sẹo trên tay mình, nghĩ tới đêm mẹ ngồi bên cửa sổ khóc thầm mà tưởng tôi không thấy, nghĩ tới cả chín năm hai mẹ con phải sống như người vô hình ở một thành phố xa lạ. Nhưng tôi cũng nghĩ tới hình ảnh người phụ nữ đang quỳ trước mặt mình, gầy gò, sống trong một căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, mang một cái tên không phải của mình suốt sáu năm chỉ để trốn tránh chính lương tâm.
"Cô không phải người bắt đầu chuyện này." Tôi nói. "Cháu cần sự thật, không cần thêm một người khổ sở nữa."
Vương Tú bật khóc, ký tên vào bản xác nhận Hoắc Tử Hành đã chuẩn bị sẵn, tay run tới mức chữ ký nguệch ngoạc gần như không đọc được. Nhưng đó là chữ ký đầu tiên trong bốn tập hồ sơ mà, ba năm sau, tôi sẽ đặt lên bàn trước mặt cả một hội trường đầy phóng viên.
Chúng tôi rời khỏi khu chung cư khi trời đã sẩm tối. Trên xe về, tôi nhìn ra cửa sổ, lần đầu tiên sau chín năm cảm thấy một thứ gì đó gần giống hy vọng.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 6 →