Giới thiệu
Bốn năm trước, tôi làm rơi một cây bút ngay trước bàn "hoa cao lãnh" nổi tiếng khó gần nhất khoa Kiến trúc — người vẫn lịch sự xa cách với tất cả mọi người, kể cả tôi. Tôi tưởng đó chỉ là một lần ngượng ngùng thoáng qua. Ai ngờ suốt bốn năm sau, từ cuốn sách hiếm anh "tình cờ" cho mượn, tới ly nước cam sủi đúng vị tôi từng nhắc bâng quơ, tất cả đều là một người lặng lẽ để ý tôi lâu hơn tôi dám nghĩ. Anh lạnh với cả thế giới. Chỉ dịu dàng với một mình tôi.
Trích đoạn mở đầu
Mùa hè năm hai đại học, tôi làm rơi một cây bút ngay trước bàn "hoa cao lãnh" nổi tiếng khó gần nhất khoa Kiến trúc — người lịch sự với tất cả mọi người và ấm áp với không một ai.
Tôi tưởng đó chỉ là một khoảnh khắc ngượng ngùng thoáng qua, quên ngay sau buổi chiều hôm ấy.
Bốn năm sau tôi mới biết, cây bút rơi hôm đó không phải sự tình cờ đầu tiên anh dành cho tôi. Nó chỉ là điều đầu tiên trong một chuỗi rất dài anh đã âm thầm sắp đặt, sớm hơn tôi từng dám nghĩ.
Từ cuốn sách hiếm "tình cờ" cho mượn đúng lúc, tới ly nước cam sủi đúng vị tôi từng lỡ miệng nhắc một câu bâng quơ, tất cả đều có một bàn tay đứng sau.
Anh lạnh với cả thế giới.
Chỉ dịu dàng với một mình tôi.
Bình luận