Vợ Đập Nát Món Quà Tôi Tự Tay Làm — Không Ai Ngờ Tôi Là Ai
Chương 6 / 7
Chương 11
Phiên tòa diễn ra trong ba ngày, tại một phòng xử lớn của Tòa án Nhân dân Giang Thành, kín chỗ ngồi dành cho công chúng và báo chí ngay từ sáng đầu tiên. Tôi có mặt cả ba buổi, ngồi hàng ghế dành cho bị hại, nghe từng cáo buộc được công tố viên đọc lên rành mạch: biển thủ công quỹ, làm giả sổ sách kế toán, giao dịch nội gián, đồng phạm cố ý gây thương tích nghiêm trọng.
Ngày đầu tiên, công tố viên trình chiếu toàn bộ bằng chứng tôi đã cung cấp — bản đối chiếu sổ sách hai phiên bản, lịch trình các giao dịch nội gián, đoạn ghi âm và ghi hình an ninh. Màn hình lớn giữa phòng xử chiếu rõ từng con số, từng ngày tháng, khiến cả phòng im phăng phắc theo dõi.
Tôi được gọi lên làm chứng, thuật lại toàn bộ sự việc ở bãi rác Đông Giao, từ lúc bị ép ký giấy tờ cho tới lúc tỉnh dậy trong bệnh viện. Giọng tôi giữ nguyên bình thản suốt phần khai, dù luật sư bào chữa của Vương Tịnh cố gắng vặn hỏi nhiều lần nhằm tìm sơ hở.
"Anh có thù oán gì với thân chủ tôi không, mà lại thu thập bằng chứng kỹ lưỡng tới vậy?" Luật sư bên bị hỏi, giọng đầy hàm ý, cố gắng gợi ý với bồi thẩm đoàn rằng động cơ của tôi mang tính cá nhân hơn là công lý.
"Tôi chỉ có thói quen cẩn thận." Tôi đáp, giọng không hề dao động. "Nếu thân chủ ông không làm gì sai, những bằng chứng đó đã không có ý nghĩa gì. Tôi không tạo ra sự thật, tôi chỉ ghi lại nó."
Vài tiếng xì xào tán thưởng vang lên từ hàng ghế công chúng, chủ tọa phải gõ búa nhắc nhở giữ trật tự.
Phía sau tôi, hàng ghế công chúng chật kín người tới xem, nhiều người trong số đó là các nhà đầu tư nhỏ lẻ từng góp vốn vào đợt niêm yết, giờ mất trắng số tiền đã bỏ ra, ánh mắt đầy phẫn nộ hướng về phía bị cáo mỗi khi có cơ hội.
Vương Tịnh và Hàn Dật ngồi ở hàng ghế bị cáo, không còn nhìn nhau lấy một lần trong suốt phiên xử. Mỗi lời khai của người này đều nhắm tới việc đẩy phần lỗi nặng hơn sang người kia — Vương Tịnh khai Hàn Dật chủ mưu toàn bộ vụ tấn công, Hàn Dật khai mọi quyết định tài chính đều do Vương Tịnh ký duyệt.
Tòa không chấp nhận lời biện hộ đổ lỗi qua lại. Bằng chứng quá rõ ràng — sổ sách hai phiên bản, giao dịch nội gián đứng tên cá nhân, đoạn ghi âm và ghi hình an ninh không thể chối cãi. Cả hai luật sư bào chữa lần lượt đuối lý trước từng câu hỏi của công tố viên.
Trong giờ giải lao buổi trưa ngày đầu tiên, tôi ra hành lang tòa án, đứng một mình nhìn qua khung cửa sổ lớn xuống bãi đỗ xe. Tiêu Dao tới đứng cạnh, đưa cho tôi một chai nước.
"Cảm giác thế nào?" Cô hỏi.
"Nhẹ hơn tôi tưởng." Tôi đáp thành thật. "Tôi cứ nghĩ ngồi đối diện họ ở tòa sẽ khiến tôi giận dữ hơn. Nhưng không, chỉ là một cảm giác... đã xong việc."
Ngày thứ hai, tới lượt Vương Nghiêu bị triệu tập làm chứng liên quan tới lời đe dọa trong đoạn ghi âm "02". Ông ta bước vào phòng xử với dáng vẻ khác hẳn lần cuối tôi gặp — gầy rộc, ánh mắt né tránh, không còn chút hống hách nào của người từng chỉ mặt tôi trong bếp nhà mình. Ông ta thừa nhận lời đe dọa "chỉ là nói cho hả giận", nhưng lời khai đó không giúp ích gì cho phần bào chữa của con gái. Tôi ngồi ở hàng ghế bị hại, nhìn ông ta run rẩy trả lời từng câu hỏi của công tố viên, giọng lí nhí hẳn so với cái lần hùng hổ chỉ mặt tôi trong bếp nhà mình năm nào.
Buổi sáng cuối cùng, công tố viên trình bày luận tội tổng kết, nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của hành vi biển thủ quy mô lớn kết hợp với hành vi bạo lực có tổ chức nhắm vào một cá nhân cụ thể. Luật sư bào chữa cả hai bên cố gắng xin giảm nhẹ, viện dẫn "nhân thân tốt", "chưa từng có tiền án", nhưng lập luận đó nhanh chóng bị bác bỏ trước khối lượng bằng chứng đồ sộ.
Chủ tọa tuyên án vào cuối buổi thứ ba: tội chồng tội, mức án cao nhất áp dụng cho cả hai bị cáo — tù chung thân.
Cả phòng xử im lặng trong giây lát, rồi tiếng xì xào nổi lên khắp các hàng ghế, có người trong hàng ghế công chúng còn bật vỗ tay nhẹ trước khi bị nhân viên tòa nhắc nhở giữ trật tự. Vương Tịnh gục xuống bàn khi nghe bản án, tiếng khóc nghẹn không thành lời, hai vai run lên từng đợt. Hàn Dật ngồi bất động, mắt nhìn thẳng về phía trước, không còn chút hào nhoáng nào của người đàn ông từng đứng cạnh siêu xe dưới ánh đèn flash, gương mặt trắng bệch như vừa mất hết sức sống.
Tôi ngồi yên ở hàng ghế của mình, không cảm thấy hả hê như tôi từng nghĩ mình sẽ cảm thấy. Chỉ có một sự nhẹ nhõm chậm rãi, giống như đặt xuống một vật nặng đã mang trên vai quá lâu.
Vài tuần sau, tôi nhận được thông báo từ tòa án về khoản bồi thường — toàn bộ tài sản bất hợp pháp bị tịch thu từ Vương Tịnh và Hàn Dật, tổng giá trị hai mươi ức tệ, được phân bổ một phần lớn cho tôi với tư cách bị hại chính trong cả hai vụ án dân sự lẫn hình sự.
Tôi đọc đi đọc lại thông báo đó vài lần, con số hai mươi ức tệ hiện lên trên giấy trắng mực đen, nhưng cảm giác trong tôi không giống như tôi từng tưởng tượng. Không có niềm vui bùng nổ, chỉ có một sự công nhận lạnh lùng — công lý đã được thực thi đúng như những gì luật pháp quy định, không hơn không kém.
Tôi không giữ số tiền đó nằm im. Tôi lập một công ty mới, đặt tên Tập đoàn Chấn Phong, hoạt động trong lĩnh vực công nghệ và đầu tư mạo hiểm — không liên quan gì tới ngành môi trường, không một sợi dây nào nối lại với quá khứ vừa khép lại. Tiêu Dao đồng ý làm cố vấn chiến lược, dù cô từ chối nhận bất kỳ khoản cổ phần nào, chỉ nói ngắn gọn: "Tôi giúp vì tin anh, không phải vì tiền."
Văn phòng đầu tiên của Chấn Phong đặt tại một tòa nhà nhỏ ở rìa khu tài chính, chỉ tám nhân viên, phần lớn là những người tôi quen biết từ mạng lưới Người Nhặt Rác cũ, giờ chuyển sang làm phân tích dữ liệu hợp pháp. Tôi tự tay chọn từng người, phỏng vấn kỹ lưỡng, xây dựng lại mọi thứ từ đầu, chậm mà chắc.
Vương Nghiêu và Đỗ Lan, sau khi biết tin con gái lãnh án chung thân, suy sụp tinh thần nghiêm trọng. Tôi nghe tin qua Tiêu Dao rằng cả hai đã phải nhập viện điều trị tâm thần, gánh thêm khoản nợ lớn từ những khoản đầu tư từng dựa vào danh tiếng của con gái — nhiều đối tác làm ăn cũ quay lưng ngay khi tin tức về vụ án lan rộng, siết nợ đồng loạt.
Tôi không thấy vui khi nghe tin đó. Cũng không thấy thương xót. Chỉ là một sự kiện đã xảy ra, không còn liên quan gì tới tôi nữa. Tôi gấp tờ báo đưa tin về việc đó lại, đặt sang một bên, quay lại với chồng hồ sơ đầu tư đang chờ duyệt trên bàn.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi một mình trên ban công căn hộ tạm — vẫn chưa dọn tới biệt thự mới lúc bấy giờ — nhìn ánh đèn thành phố Giang Thành trải dài phía dưới. Tôi nghĩ về quãng đường đã qua, từ đêm đứng giữa sảnh tiệc bị gọi là đồ phế vật, tới giờ phút này. Tôi không thấy mình đã "thắng" theo nghĩa hả hê thường thấy trong những câu chuyện báo thù. Tôi chỉ thấy mình đã lấy lại đúng những gì thuộc về mình — không hơn, không kém.
Chương 12
Một năm sau, Tập đoàn Chấn Phong đã trở thành một cái tên được nhắc tới trong giới đầu tư công nghệ Giang Thành, tuy chưa lớn bằng những tập đoàn kỳ cựu nhưng đủ để khiến vài đối thủ phải dè chừng. Từ tám nhân viên ban đầu, công ty giờ có gần một trăm người, hai vòng gọi vốn thành công, một văn phòng mới khang trang nhìn ra quảng trường trung tâm.
Tôi mua một căn biệt thự ven biển, cách trung tâm thành phố nửa giờ lái xe. Chân tôi đã hồi phục hoàn toàn sau đợt vật lý trị liệu kéo dài, chỉ còn một vết sẹo mờ chạy dọc ống chân mỗi khi trời trở lạnh mới hơi nhức. Mỗi sáng, tôi chạy bộ dọc bờ biển trước khi vào văn phòng, một thói quen mới tôi tự đặt ra cho mình sau tất cả những gì đã qua — ban đầu chỉ đi bộ được vài trăm mét đã thở dốc, giờ có thể chạy liền một mạch năm cây số không nghỉ.
Cuộc sống của tôi giờ đơn giản hơn nhiều so với những tháng ngày sống chung nhà với Vương Tịnh. Sáng chạy bộ, vào văn phòng làm việc tới chiều muộn, thỉnh thoảng ăn tối cùng Tiêu Dao khi cả hai đều rảnh. Tôi không còn phải diễn vai người thu mua phế liệu nhu nhược, cũng không còn phải nín nhịn trước những lời sỉ nhục ở bàn ăn gia đình người khác.
Thỉnh thoảng, vào những buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi, tôi vẫn ra bãi rác Đông Giao cũ — giờ đã được tôi cải tạo lại một phần thành khu xưởng nhỏ, nơi tôi vẫn giữ thói quen ráp lại những món đồ cơ khí từ linh kiện cũ, không phải để kiếm sống nữa, mà vì đó là cách duy nhất giúp đầu óc tôi thật sự nghỉ ngơi sau một ngày dài.
Sáng hôm đó, tôi vừa vào tới văn phòng thì bảo vệ gọi điện lên báo có một phụ nữ lớn tuổi tới xin gặp, không có lịch hẹn trước, nói mãi không chịu về.
Đỗ Lan bước vào phòng làm việc của tôi, dáng người gầy rộc hẳn so với một năm trước, tóc bạc gần nửa đầu, quần áo giản dị khác hẳn kiểu cách sang trọng bà từng mặc khi tới mắng tôi "ăn bám" ngay tại nhà. Đôi giày bà đi cũng đã cũ mòn, khác hẳn những đôi giày hiệu đắt tiền tôi từng thấy bà xỏ chân vào mỗi lần tới ăn cơm tối cuối tuần.
Bà quỳ sụp xuống ngay giữa phòng, hai tay chắp lại, tiếng đầu gối va xuống nền gạch nghe rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.
"Mạnh Chấn, con cứu lấy con Tịnh đi." Bà nói, giọng run rẩy, nước mắt đã lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Nó dại dột, nó bị thằng Hàn Dật dụ dỗ, nó không đáng bị như vậy đâu. Con còn thương nó chút nào không? Nó là vợ con mà, dù gì cũng có ba năm chung sống."
"Nhà tôi giờ chẳng còn ai giúp được nữa." Bà tiếp tục, giọng nghẹn ngào. "Ông nhà tôi nằm viện, tiền nợ chồng chất, không ai chịu cho vay nữa vì cái tên nhà họ Vương giờ ai cũng khiếp sợ. Con giúp cô ấy một lần, coi như trả ơn ba năm con ở rể trong nhà."
Tôi nhớ lại căn bếp nhỏ nơi tôi từng ngồi ăn một mình mỗi cuối tuần, nhớ tiếng cười nói rôm rả vọng ra từ phòng khách nơi cả gia đình quây quần cùng Hàn Dật. Ba năm, không một bữa cơm nào tôi được ngồi cùng bàn với họ. Giờ bà nhắc tới "ba năm con ở rể trong nhà" như một khoản nợ tôi phải trả, trong khi với tôi, đó chỉ là ba năm bị đối xử như một người dưng.
Trợ lý đứng ngoài cửa kính nhìn vào, ánh mắt dò hỏi xem có cần can thiệp không. Tôi khẽ lắc đầu qua khung kính, ra hiệu cứ để yên.
Tôi đứng sau bàn làm việc, nhìn bà quỳ trên sàn gạch bóng loáng, không bước lại đỡ dậy, cũng không ngắt lời, để bà nói hết những gì muốn nói.
"Bà từng nói tôi là rác với chả rưởi, bắt tôi ăn riêng trong bếp như người làm." Tôi nói, giọng đều đều, không lớn tiếng. "Bây giờ bà tới đây quỳ, vì con gái bà đang ở trong tù. Tôi không có quyền thay đổi bản án của tòa, cũng không có ý định làm việc đó."
"Con ơi..." Bà bật khóc, cúi gập người xuống thấp hơn, hai tay bấu chặt vào vạt áo của chính mình.
Tôi bước ra từ sau bàn, đứng cách bà vài bước, không tiến lại gần hơn. "Bà còn nhớ, lần ông nhà bà chỉ thẳng mặt tôi trong bếp không? Ông ấy bảo 'liệu mà im miệng, chúng tôi có cách làm anh biến mất khỏi thế giới này'. Câu đó, tôi vẫn còn giữ nguyên trong tệp ghi âm."
Bà ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, không nói được gì.
"Tôi không trách bà vì đã nói câu đó." Tôi tiếp tục, giọng vẫn đều đều. "Người ta nói ra những gì mình thật sự nghĩ, khi không còn phải giữ ý tứ. Bà nghĩ tôi là rác, bà đã nói ra đúng như vậy. Giờ tôi chỉ đang cư xử đúng với những gì bà từng dạy tôi về cách đối xử giữa người với người."
Tôi nhìn bà một lúc lâu. Có một khoảnh trống lướt qua trong ngực tôi, không hẳn là mềm lòng, cũng không hẳn là gì khác — chỉ là một khoảng lặng ngắn, như đứng trước một cánh cửa đã đóng chặt từ lâu, biết rõ mình sẽ không mở lại.
Đỗ Lan vẫn quỳ đó, không đứng dậy, dù biết rõ tôi sẽ không đổi ý. Có lẽ bà hy vọng sự kiên trì sẽ lay động được tôi, giống như cách bà từng nghĩ quát mắng sẽ khiến tôi biết thân biết phận suốt ba năm trước.
"Tôi về đâu bây giờ..." Bà lẩm bẩm, gần như tự nói với chính mình hơn là với tôi. "Nhà cửa bị siết nợ, ông nhà tôi nằm viện, con gái ở tù. Tôi còn gì nữa đâu."
Tôi im lặng nghe hết, không ngắt lời, nhưng cũng không đổi ý.
Bên ngoài cửa sổ, nắng trưa vẫn chiếu rọi xuống mặt biển lấp lánh, đối lập hoàn toàn với không khí nặng nề trong phòng. Tôi nghĩ tới cảnh Đỗ Lan từng đứng trong căn bếp nhỏ, giọng lanh lảnh mắng tôi "rác với chả rưởi" trước mặt cả nhà. Giờ chính bà lại là người quỳ gối trước tôi, cầu xin một điều tôi không có quyền và cũng không có ý định thực hiện.
Tôi bấm chuông gọi bảo vệ.
"Mời bà ra ngoài." Tôi nói với người bảo vệ vừa bước vào, giọng vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu, rồi quay lại bàn làm việc, mở lại tập tài liệu đang đọc dở trước khi bà tới.
Tiếng khóc của Đỗ Lan nhỏ dần khi bà được đưa ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại sau lưng bà. Qua khung cửa kính, tôi thấy bóng bà lảo đảo bước ra thang máy, một nhân viên lễ tân vội chạy tới đỡ lấy tay bà.
Trợ lý của tôi gõ cửa, bước vào hỏi có cần gọi bảo vệ theo dõi thêm không, phòng trường hợp bà Đỗ Lan còn quay lại. Tôi lắc đầu, bảo cô ấy tiếp tục công việc, chỉ dặn thêm một câu: nếu bà ấy còn tới nữa, cứ để bảo vệ mời ra như bình thường, không cần báo tôi.
Tôi ngồi im một lúc, nhìn ra cửa sổ lớn phía sau bàn, nơi biển trải dài xanh thẫm dưới nắng trưa, vài chiếc thuyền nhỏ lướt qua để lại vệt trắng dài trên mặt nước. Tôi nhớ lại buổi tối bị đuổi ăn trong bếp, nhớ câu "ăn bám cả ba năm trời" vẫn còn văng vẳng đâu đó trong đầu dù đã hơn một năm trôi qua.
Rồi tôi cúi xuống, tiếp tục công việc đang làm dở, như thể chưa từng có ai bước vào phòng này sáng nay. Buổi chiều hôm đó, tôi làm việc năng suất hơn thường lệ, ký duyệt xong ba hợp đồng đầu tư quan trọng trước giờ tan tầm.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 7 →