Vợ Ném Món Quà Tôi Tặng Vào Thùng Rác — Không Biết Tôi Là Đại Lão Ẩn Mình

Vợ Ném Món Quà Tôi Tặng Vào Thùng Rác — Không Biết Tôi Là Đại Lão Ẩn Mình

Tác giả: Bùi Tiểu Ngữ

Đô thịHien daiHôn nhânLy hônBáo thùVả mặtPov namNam bat binhThan phan an giauKết viên mãn (HE)

Hoàn thành · 1 chương · 👁 lượt xem

Đọc từ đầu →

Đánh giá truyện

/ 5

✦ Đánh giá truyện ở cuối truyện (chương cuối).

Giới thiệu

Hộp quà kỷ niệm ba năm cưới chưa kịp mở đã bị Lăng Tịch Dao ném thẳng vào thùng rác, kèm hai chữ "ăn bám" trước ống kính phát trực tiếp của cả trăm nhân viên. Người chồng họ Thẩm nhặt lại sợi dây chuyền bị giẫm gãy, tuyên bố ly hôn rồi rời sảnh tiệc không ngoái đầu. Chẳng ai trong đám đông hôm ấy biết kẻ vừa bị làm nhục từng đứng đầu một đế chế ngầm trải khắp toàn cầu — và mệnh lệnh đầu tiên sau ba năm gác kiếm của anh là rút sạch mọi bảo hộ đang che chở công ty nhà họ Lăng.

Trích đoạn mở đầu

Lăng Tịch Dao cầm hộp quà lên, không mở, không nhìn, ném thẳng vào thùng rác cạnh bàn tiệc. Sợi dây chuyền tôi dành dụm ba tháng lương rơi xuống giữa vỏ lon và giấy gói, kêu lên một tiếng "coong" khô khốc, ngay trước mặt hơn trăm nhân viên công ty cô.

"Dạng ăn bám như anh chỉ xứng dùng đồ chợ để nịnh tôi."

Ba năm hôn nhân, tôi cố tình sống dưới cái bóng "chồng ăn bám" để giữ một điều duy nhất: một cuộc sống không ai soi mói. Tôi không nghèo. Tôi chưa từng nghèo. Nhưng đêm nay, khi điện thoại của ai đó trong đám đông chĩa thẳng vào mặt tôi, khi Hứa Tư Hàn ôm eo vợ tôi nâng ly cười cợt, khi anh ta cố tình xô tôi ngã lúc tôi cúi xuống nhặt lại từng mảnh vỡ — tôi hiểu cái giá phải trả không còn là tiền bạc nữa.

Danh dự bị ghi hình, phát tán, đóng đinh vĩnh viễn. Không phản ứng ngay, tôi sẽ mang cái tên "thằng ăn bám nhục nhã" cả đời.

Tôi đứng thẳng dậy, phủi tay, nói một câu đủ để cả sảnh tiệc im bặt.

Không ai trong căn phòng ấy biết, người vừa bị họ làm nhục công khai từng là quân chủ của một đế chế quyền lực ngầm trải khắp toàn cầu. Và tối nay, tôi vừa quyết định: đã đến lúc tháo dỡ tất cả những gì tôi từng nhường lại.

Danh sách chương

  1. Chương 1

Bình luận