Vợ Chồng Tôi Suýt Ly Hôn Vì Một Chiếc Điện Thoại
Chương 4 / 8
Chương 7
"Tháng này doanh số vượt chỉ tiêu bốn mươi phần trăm, sếp Ôn quyết định thưởng nóng cho cả phòng!"
Anh kế toán hét lên giữa văn phòng khiến ai nấy đứng bật dậy vỗ tay. Tòa soạn của sếp Ôn, sau tròn một năm hoạt động, đã có gần ba mươi nhân viên, thuê được một văn phòng ba tầng khang trang hơn hẳn căn phòng bốn mươi mét vuông ngày đầu.
Sếp Ôn gọi tôi lên phòng riêng, đưa cho tôi một tập hồ sơ dày.
"Niệm Niệm, tôi muốn giao em phụ trách mảng đào tạo nhân sự mới. Em học nhanh, lại kiên nhẫn, hợp làm việc này hơn là chạy ngoài đường cả ngày."
Tôi run tay nhận lấy tập hồ sơ, không dám tin mình — một đứa con gái mới hai mươi ba tuổi từng lạc đường khóc giữa khu công nghiệp hoang vắng — lại được giao vị trí quan trọng đến vậy.
Buổi tối về nhà, tôi thức tới khuya soạn lại giáo trình đào tạo cho lứa nhân viên mới, viết đi viết lại từng phần mở đầu sao cho dễ hiểu nhất với những người chưa từng bán hàng bao giờ, y hệt như cách Cảnh Hành từng kiên nhẫn chỉ tôi ngày trước. Có đoạn tôi viết nguyên văn câu anh từng nói với tôi ở khu công nghiệp năm nào — "đừng mở đầu bằng 'công ty em có', mở đầu bằng câu hỏi" — coi đó như câu mở màn cho cả bài giảng.
Cùng lúc đó, Cảnh Hành được giao phụ trách mảng tuyển sinh quảng cáo cho khách hàng lớn, phải đi gặp gỡ đàm phán với các chủ doanh nghiệp thay vì chỉ gõ cửa từng cửa hàng nhỏ như trước. Anh dành hẳn hai buổi tối cuối tuần lên thư viện thành phố mượn sách về kỹ năng đàm phán, đọc ngấu nghiến rồi tối về diễn tập trước gương, nhờ tôi đóng vai khách hàng khó tính để anh luyện phản xạ. Anh mua hẳn một bộ vest cũ ở chợ đồ si, tự tay là ủi phẳng phiu mỗi tối trước khi đi gặp khách quan trọng.
Có bữa anh về nhà muộn, mặt mày phờ phạc nhưng miệng cười tươi rói, khoe với tôi tờ hợp đồng vừa ký được trị giá năm nghìn tệ — con số lớn nhất từ trước tới giờ.
"Em biết không, lúc ký xong hợp đồng, ông chủ doanh nghiệp đó còn mời anh ở lại ăn cơm, hỏi anh có muốn về làm cho công ty ông ấy không, lương gấp đôi bên mình," Cảnh Hành kể, giọng vẫn còn hưng phấn.
"Vậy anh trả lời sao?" tôi hỏi, tim đập nhanh vì lo anh sẽ đổi ý.
"Anh từ chối rồi," anh cười, kéo tôi lại gần. "Sếp Ôn đối xử với tụi mình như người nhà từ những ngày khó khăn nhất. Đi theo tiền lúc này, anh không làm được."
Tôi ôm lấy anh, lòng ấm áp lạ thường. Đó là quãng thời gian tôi nhớ nhất trong suốt hai mươi năm sau này — không phải vì giàu có gì, mà vì cả hai chúng tôi cùng nhìn về một hướng, cùng tin vào một tương lai đang dần thành hình.
Buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi, hai đứa vẫn ngồi ở ban công phòng trọ, tính toán từng khoản chi tiêu vào cuốn sổ nhỏ, bàn xem tháng này có dư ra được đồng nào để gửi về quê cho ông bà ngoại đỡ đần thêm ít tiền nuôi Đan Đan không. Cảnh Hành luôn giành phần ghi chép, vừa viết vừa lẩm bẩm tính nhẩm, thi thoảng đưa sổ cho tôi kiểm tra lại: "Em xem hộ anh tính có sai chỗ nào không." Chuyện tiền nong khi đó chưa bao giờ là gánh nặng một mình ai gánh cả — luôn là "chúng ta" tính, chưa từng là "anh" hay "em".
Cuối năm đó, sếp Ôn quyết định tổ chức chuyến đi nghỉ mát cho toàn thể nhân viên tại một con sông đẹp cách thành phố hai tiếng xe. Cả đoàn gần bốn mươi người thuê hẳn hai chiếc xe khách, mang theo loa đài hát hò rôm rả suốt dọc đường đi.
Tới nơi, mọi người chia nhau dựng lều, nhóm lửa nướng đồ ăn ngay bên bờ sông. Cảnh Hành cùng mấy đồng nghiệp nam thi nhau nhảy xuống sông tắm, té nước ầm ĩ, trong khi tôi cùng vài chị em ngồi trên bờ nướng cá, cười đùa không dứt.
Tối đó, cả đoàn đốt lửa trại, sếp Ôn đứng lên phát biểu, giọng có phần xúc động hiếm thấy:
"Một năm trước, chúng ta chỉ có bốn người ngồi trong một căn phòng ọp ẹp. Hôm nay, gần bốn mươi người đứng đây, không phải nhờ tôi giỏi, mà nhờ từng người trong các bạn đã tin tưởng và cùng nhau đi qua những ngày khó khăn nhất."
Mọi người vỗ tay, có người rơm rớm nước mắt. Cảnh Hành nắm chặt tay tôi dưới ánh lửa bập bùng, không nói gì, chỉ siết nhẹ một cái.
Đêm đó, mấy anh chị đồng nghiệp còn kéo nhau ra hát vài bài dưới ánh lửa trại, không có nhạc đệm, chỉ có tiếng vỗ tay bắt nhịp. Cảnh Hành bị đẩy ra hát một bài, giọng lệch tông be bét, cả đám cười nghiêng ngả, anh đỏ mặt nhưng vẫn hát cho hết bài, không bỏ cuộc giữa chừng — tính cách đó của anh, ngày xưa tôi thấy đáng yêu vô cùng.
Đêm đó, nằm trong lều nghe tiếng sông chảy róc rách, tôi nghĩ có lẽ cuộc đời mình cứ như thế này mãi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi — công việc ổn định dần, tình cảm vợ chồng ấm áp, bạn bè xung quanh đều đang từng bước vượt qua khó khăn.
Nhưng tôi không biết rằng, ngay lúc chúng tôi đang tận hưởng những ngày tháng bình yên hiếm hoi đó, ở một góc khác của Giang Thành, một đám mây nhỏ đang bắt đầu kéo tới trên bầu trời hôn nhân của Đường Vi và Bùi Việt.
Chương 8
"Vi này, hôm qua tớ thấy chồng cậu ngồi cà phê thân mật lắm với một cô gái trẻ, ở ngay quán gần chỗ tớ bán giày."
Diệp Tiểu Lam — chủ một tiệm giày nhỏ gần khu chợ, người mà sau này trở thành chị em kết nghĩa thân thiết với tôi và Đường Vi — buột miệng nói trong một lần cả ba tụ tập ăn trưa cuối tuần. Cô quen Đường Vi qua vài lần mua bảo hiểm, rồi thân dần, kéo theo cả tôi vào nhóm bạn ba người từ đó.
Đường Vi cười xòa lúc đó, gạt đi: "Chắc đồng nghiệp thôi, dạo này Bùi Việt có tuyển thêm trợ lý mới mà."
Nhưng câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu Đường Vi cả tuần sau. Cô bắt đầu để ý — thấy trên bàn làm việc của chồng có một cái cốc sứ lạ, khắc tên "Nhược Y" nhỏ xíu ở đáy, không phải quà cô từng tặng. Rồi một tối dọn phòng, cô tình cờ thấy trong cuốn sổ tay công việc của Bùi Việt có một mảnh giấy nhắn nhỏ kẹp giữa, nét chữ con gái nắn nót: "Cảm ơn anh Bùi đã giúp em hôm đó, em sẽ cố gắng hơn."
Đường Vi không nói gì với chồng, chỉ lặng lẽ cất tờ giấy về chỗ cũ, lòng dâng lên một cảm giác khó chịu âm ỉ mà cô không gọi tên được là gì.
Có hôm cô giả vờ tình cờ ghé qua văn phòng chồng vào giờ tan tầm, đứng nép ngoài hành lang quan sát. Cô thấy Doãn Nhược Y bưng một ly nước ép tới đặt lên bàn Bùi Việt, nói cười tự nhiên, còn anh thì gật đầu cảm ơn không chút đắn đo. Cảnh đó chẳng có gì bất thường nếu nhìn bằng con mắt bình thường, nhưng qua lăng kính của một người đang nghi ngờ, mọi cử chỉ nhỏ đều bị phóng đại lên gấp mười lần.
Có hôm Đường Vi mang chuyện này kể với tôi và Tiểu Lam, giọng cố tỏ ra nhẹ nhàng: "Chắc tớ nghĩ nhiều quá thôi, dạo này công việc tớ cũng mệt, hay suy diễn lung tung." Tiểu Lam không nói gì, chỉ nhìn tôi một cái, cả hai đều hiểu con bé đang tự trấn an mình nhiều hơn là thật sự tin vào điều đó.
"Doãn Nhược Y là ai vậy anh?" một tối cô hỏi bâng quơ trong bữa cơm.
"À, trợ lý mới bên phòng anh, con bé mới ra trường, làm việc chăm chỉ lắm," Bùi Việt đáp, mắt vẫn dán vào tô cơm, giọng bình thường không chút bối rối. "Sao em hỏi vậy?"
"Không có gì, nghe tên lạ nên hỏi thôi," Đường Vi đáp, cố giữ giọng tự nhiên.
Cô nằm trằn trọc cả đêm hôm đó, tự hỏi mình đang phản ứng thái quá hay linh cảm đang mách bảo điều gì thật. Có lúc cô định gọi cho tôi tâm sự, tay đã bấm nửa số điện thoại rồi lại tắt máy, nghĩ "chuyện chưa có gì rõ ràng, nói ra chỉ thêm người lo".
Nhưng từ hôm đó, cô bắt đầu âm thầm quan sát kỹ hơn — số lần Bùi Việt về muộn tăng dần, có hôm anh về nhà còn thơm mùi nước hoa lạ phảng phất trên áo, giải thích là do ngồi họp chung phòng máy lạnh với đồng nghiệp. Cô không hỏi thẳng, không làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết nhỏ như đang gom góp bằng chứng cho một vụ án mà chính cô cũng không chắc có thật hay không.
Tôi gặp Đường Vi vào một buổi chiều cuối tuần, thấy con bé ngồi thẫn thờ trước ly trà đã nguội lạnh từ lâu.
"Cậu sao vậy?" tôi hỏi, ngồi xuống cạnh.
"Không sao," Đường Vi lắc đầu, cười gượng. "Chắc tại dạo này mệt thôi."
Tôi không tin lắm nhưng cũng không gặng hỏi thêm, chỉ nắm tay con bé một cái, dặn có gì thì cứ nói với tôi và Tiểu Lam, đừng ôm một mình.
Đường Vi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra cửa sổ quán trà, như thể đang cố tìm câu trả lời cho một điều gì đó mà bản thân cô cũng sợ phải biết sự thật.
Hai vợ chồng Đường Vi từ đó bắt đầu ít nói chuyện với nhau hơn hẳn. Bữa cơm tối trở nên im lặng, chỉ có tiếng đũa bát va vào nhau, thi thoảng Bùi Việt hỏi han vài câu bâng quơ, Đường Vi đáp lại cụt lủn rồi lảng sang chuyện khác.
Bùi Việt cũng cảm nhận được sự thay đổi đó, nhưng vì bận rộn công việc lẫn không biết chính xác vợ mình đang nghĩ gì, anh cũng chỉ im lặng, cho rằng đó chỉ là do cả hai đều mệt mỏi vì cuộc sống mưu sinh. Có tối anh định hỏi thẳng "em dạo này có chuyện gì không vui à", nhưng thấy vợ đã tắt đèn quay lưng đi ngủ trước, anh lại thôi, tự nhủ để mai tính.
Tôi và Tiểu Lam có khuyên Đường Vi vài lần, bảo cứ hỏi thẳng Bùi Việt cho rõ ràng, ôm mãi trong lòng chỉ càng thêm nặng. Đường Vi chỉ lắc đầu: "Tớ sợ hỏi ra rồi nghe câu trả lời mình không muốn nghe. Thà cứ để vậy, còn có thể tự lừa mình là không có chuyện gì."
Có lần tôi rủ Đường Vi đi xem phim cho khuây khỏa, con bé ngồi cả buổi mà mắt không rời màn hình điện thoại, sợ bỏ lỡ tin nhắn hay cuộc gọi nào từ chồng. Tôi nhìn cảnh đó, lòng chợt nhói lên một cái, không ngờ rằng nhiều năm sau, chính tôi cũng sẽ ngồi cạnh một người đàn ông cắm mặt vào điện thoại tương tự — chỉ khác là lần đó, người lo lắng theo dõi màn hình lại không phải tôi.
Không ai trong hai người chịu mở lời trước. Và khoảng cách nhỏ ấy, nếu không được giải quyết kịp thời, chỉ chờ một biến cố lớn hơn để bùng lên thành một vết nứt thật sự.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 5 →