Vé Cơm 50 Tệ Đổi Ngàn Vạn Tiền Thưởng — Tôi Dứt Áo Rời Nhà Họ Đường
Chương 5 / 7
Chương 9
"Cháu xin lỗi mọi người vì đã để chuyện gia đình ồn ào thế này." Đường Nhiễm cúi đầu, giọng nghẹn ngào ngay từ câu đầu tiên. "Cháu chỉ muốn tốt cho cả nhà. Cháu không ngờ chị Du lại... lại ghen ghét, dựng chuyện hại cháu như vậy."
Cô ta đưa khăn giấy lên chấm nhẹ khóe mắt, vai run run. "Từ nhỏ cháu đã biết mình là con nuôi, luôn cố gắng để không phụ lòng cha mẹ. Giờ chị Du về, cháu mừng lắm, tưởng có thêm người thân. Ai ngờ..."
Tiếng nấc nghẹn ngang chừng câu nói, như thể quá đau lòng để nói tiếp.
Đường Khải Văn và Hà Vi ngồi hàng ghế đầu, đồng loạt gật đầu, ánh mắt xót xa hướng về Đường Nhiễm. Cả sảnh, hàng trăm ánh mắt cổ đông, phóng viên, nhân viên bắt đầu lay động — vài người bên dưới xì xào, ánh mắt dần chuyển từ nghi hoặc sang thương cảm.
Tôi đứng ở hàng ghế phía sau, không nhúc nhích.
"Cô Diệp Tang Du có mặt ở đây không?" Người dẫn chương trình họp báo, do phía Đường Thị thuê, cất giọng, có phần dò xét. "Nếu cô có ý kiến, mời cô lên phát biểu."
Tôi bước lên, đi ngang qua hàng ghế, cảm nhận rõ những ánh mắt đổ dồn theo từng bước chân. Có người thì thầm "chính là cô ta đó", có người nhìn tôi với ánh mắt đã ngả về phía định kiến sẵn có.
Tôi đứng trước micro, không vội nói gì.
"Tôi không có gì để cãi lại lời cô Đường Nhiễm vừa nói." Tôi mở lời, giọng bình tĩnh. "Vì tôi không định nói bằng lời."
Tôi quay sang ra hiệu cho đội kỹ thuật của Vĩnh An đứng sẵn cạnh màn hình LED lớn giữa sảnh — thứ vốn dùng để chiếu slide giới thiệu công ty trong các sự kiện thường niên.
Màn hình bật sáng.
Đầu tiên là một đoạn ghi âm, chất lượng hơi rè nhưng rõ từng chữ, kèm dấu thời gian hiện góc màn hình — khớp đúng đêm tôi bị giam trong kho: "Giữ cô ta im lặng qua đêm là được, xong việc tôi thưởng hậu." Giọng nói trong đoạn ghi âm, không ai trong sảnh có thể nhầm lẫn — chính là giọng Đường Nhiễm.
Tiếng ồn ào phía dưới lặng bặt.
Đường Nhiễm đứng sững trên sân khấu, tay siết chặt chiếc khăn giấy, mặt trắng bệch.
"Đó... đó là giọng giả, ai đó cắt ghép..." Cô ta lắp bắp, nhưng giọng đã mất hẳn vẻ nghẹn ngào lúc nãy.
Màn hình không dừng lại. Ảnh tiếp theo hiện lên — bảng sao kê kiểm toán ba năm, những con số được khoanh đỏ, tổng cộng tám trăm vạn tệ chảy qua các hợp đồng khống, tất cả đều có chữ ký của Đường Nhiễm ở góc dưới mỗi trang.
Rồi tới hình cuối: đoạn tin nhắn nội bộ ngày tôi bị tráo tiền thưởng, chữ ký phê duyệt "quy đổi phúc lợi thành phiếu ăn căng tin" hiện rõ tên Đường Nhiễm, đóng dấu thời gian bảy giờ sáng, đúng ngày bằng sáng chế được cấp.
Ống kính của gần hai chục phóng viên, vốn đang chĩa vào gương mặt đẫm nước mắt của Đường Nhiễm, đồng loạt xoay hướng, chĩa thẳng lên màn hình lớn.
Không ai trong sảnh nói một lời. Rồi tiếng ồ lên rải rác, dồn dập dần, lan khắp hàng ghế — không phải tiếng hô hào, chỉ là phản ứng tự nhiên của hàng trăm con người cùng lúc nhận ra mình vừa bị một người đóng kịch trước mặt.
Nước mắt Đường Nhiễm ngưng bặt giữa chừng, như một cái công tắc bị tắt.
Hai sĩ quan công an kinh tế, có mặt từ đầu buổi họp báo với tư cách quan sát, lập tức bước lên sân khấu.
"Đường Nhiễm, mời cô theo chúng tôi làm rõ một số nội dung liên quan tới đoạn ghi âm và số liệu vừa trình chiếu." Một sĩ quan lên tiếng, giọng nghiêm nhưng không lớn.
"Không... đây không phải tôi làm, tôi bị hại mà, sao các anh lại..." Đường Nhiễm lùi lại, va vào chiếc bục phát biểu, suýt ngã. Không còn ai bước tới đỡ cô ta như đêm ở khách sạn Kim Lâm.
Phía dưới, tiếng xì xào biến thành tiếng nói lớn dần. Một cổ đông đứng bật dậy, giọng gay gắt: "Vậy còn trách nhiệm quản lý của viện trưởng thì sao? Ba năm trời để chuyện này xảy ra ngay dưới quyền mình mà không hay biết?"
Nhiều tiếng đồng tình vang lên. Ánh mắt cả sảnh giờ đổ dồn sang Đường Nghiêu — người đứng cạnh bục phát biểu từ đầu, mặt đã trắng bệch không kém gì Đường Nhiễm.
"Tôi... tôi không biết chuyện này." Anh cố lấy lại giọng điềm tĩnh, nhưng tay đang run rõ trên micro. "Anh không biết gì cả."
Tôi đứng yên tại vị trí của mình, không thêm một lời, để mọi thứ tự diễn ra đúng như những gì bằng chứng thể hiện.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung nhẹ trong túi — tin nhắn từ bà Chu, trưởng nhóm kiểm toán: "Cô Diệp, đội chúng tôi vừa xác minh xong một tệp dữ liệu cuối cùng, gửi ngay bây giờ. Quan trọng."
Tôi mở tệp, liếc nhanh qua nội dung, rồi nhìn về phía đội kỹ thuật, ra hiệu.
Màn hình LED vẫn chưa tắt.
"Còn một tài liệu nữa." Tôi nói vào micro, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản từ đầu buổi họp báo tới giờ. "Đội kiểm toán độc lập vừa gửi tới cách đây một phút."
Đường Nghiêu ngẩng lên, mắt nhìn tôi, rồi nhìn màn hình, gương mặt thoáng hiện một nét hoảng loạn mà tôi chưa từng thấy ở anh trong suốt ba tháng qua.
Cả sảnh im phăng phắc, mọi ống kính, mọi ánh mắt đều dồn lên màn hình lớn, chờ dòng chữ tiếp theo hiện ra.
Chương 10
Màn hình sáng lên dòng tiêu đề: "Báo cáo tài chính khoa Nội — ba năm, có chữ ký duyệt của viện trưởng."
Từng trang một lần lượt hiện ra. Bên dưới mỗi hợp đồng khống, mỗi khoản chi bất thường bà Chu và đội kiểm toán đã lật ra trước đó, đều có một chữ ký quen thuộc — chữ ký của Đường Nghiêu, ở đúng ô "đã kiểm tra, phê duyệt".
"Đây không phải chữ tôi..." Anh lắp bắp, nhưng giọng đã run đến mức không còn thuyết phục được ai.
"Xin lỗi viện trưởng Đường." Sĩ quan công an kinh tế bước lên, giọng dứt khoát. "Chữ ký này đã được đối chiếu với mẫu lưu tại phòng hành chính viện, trùng khớp trên toàn bộ mười một bộ hồ sơ. Nếu ông không biết nội dung mình ký, đó là một dạng thiếu trách nhiệm nghiêm trọng khi quản lý quỹ nghiên cứu. Nếu ông biết mà vẫn ký, đó là hành vi che giấu tội phạm kinh tế."
Đường Nghiêu không trả lời được câu nào. Anh đứng chôn chân giữa sân khấu, ánh đèn từ màn hình LED hắt lên gương mặt trắng bệch.
Sĩ quan công an lập biên bản ngay tại chỗ, tuyên bố khởi tố bổ sung với Đường Nghiêu về hành vi thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng trong quản lý tài chính.
Phía dưới, Đường Khải Văn đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, nhưng không phải hướng về phía tôi.
"Đường Nhiễm!" Ông gằn giọng, quay sang cô con gái nuôi đang bị hai cảnh sát áp giải ra khỏi sân khấu. "Con làm cái trò gì vậy? Tám trăm vạn tệ! Còn cả danh dự cả nhà, cổ phiếu công ty, con biết thiệt hại bao nhiêu không?"
Hà Vi cũng đứng dậy theo, giọng nghẹn lại vì tức giận nhiều hơn vì đau lòng: "Bao nhiêu năm nuôi con, con báo đáp gia đình như vậy đấy à?"
Không một ai trong hai người nhắc tới việc tôi từng bị khống chế, tiêm thuốc, nhốt trong kho lạnh suốt một đêm. Cơn giận của họ, từ đầu tới cuối, chỉ xoay quanh con số tài sản bị mất.
Tôi đứng nhìn cảnh đó, không thấy ngạc nhiên. Chỉ thấy nó xác nhận đúng thứ tôi đã ngờ từ lâu.
"Cả bốn người." Sĩ quan công an tiếp tục, giọng đều đều đọc từ tờ biên bản. "Ngoài vụ biển thủ đang xử lý riêng với cô Đường Nhiễm, chúng tôi cũng ghi nhận đơn tố cáo về hành vi giam giữ người trái phép đối với cô Diệp Tang Du, xảy ra đêm hôm trước tại khu nhà kho cũ. Lệnh áp giải do ông Đường Nghiêu ký, có mặt của ông Đường Khải Văn và bà Hà Vi tại hiện trường lúc ra lệnh mà không có động thái ngăn cản — theo quy định, có thể cấu thành vai trò đồng phạm."
"Không thể nào..." Hà Vi lắp bắp, quay sang nhìn tôi lần đầu tiên kể từ đầu buổi họp báo, ánh mắt vừa hoảng loạn vừa cầu khẩn. "Tang Du, con... con không định thật sự kiện cả cha mẹ đấy chứ?"
Tôi nhìn bà, không đáp ngay.
"Tôi không rút bất kỳ đơn nào." Cuối cùng tôi nói, giọng vẫn phẳng như từ đầu buổi họp báo. "Kể cả đơn liên quan tới hai người."
Đường Khải Văn dường như không tin nổi vào tai mình. Trong mắt ông, tôi đoán, tôi vẫn luôn là đứa con vừa tìm lại được, đáng lẽ phải biết ơn vì được nhận vào nhà, chứ không phải người dám đứng giữa đám đông tuyên bố sẽ đưa cha mẹ ruột ra tòa.
"Con..." Ông định nói gì đó, rồi dừng lại, nhìn quanh — hàng chục ống kính vẫn đang ghi hình, hàng trăm cặp mắt vẫn đang dõi theo. Ông hạ giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm quen thuộc, nhưng không còn hiệu quả như những lần trước. "Chuyện gia đình, để về nhà nói."
"Không còn chuyện gì để nói ở nhà nữa." Tôi đáp. "Mọi thứ đã ở đây, trước mặt mọi người, đúng như ông muốn — họp báo minh bạch."
Cảnh sát tiếp tục làm việc, dẫn Đường Nhiễm ra xe chuyên dụng, thông báo triệu tập chính thức Đường Nghiêu, Đường Khải Văn và Hà Vi lên làm việc trong tuần tới về vụ giam giữ người trái phép.
Phóng viên vẫn chưa rời đi, tiếp tục quay lại từng khoảnh khắc: gương mặt sụp đổ của Đường Nghiêu bị đưa đi làm rõ trách nhiệm quản lý, ánh mắt hoảng loạn của cha mẹ tôi đứng giữa sân khấu trống, và tôi — người duy nhất trong gia đình đó vẫn đứng thẳng, không một giọt nước mắt.
Tôi rời sảnh trước khi họ kịp nói thêm điều gì, bước ra bãi xe, hít một hơi dài không khí buổi sáng.
Buổi họp báo họ tự tổ chức để minh oan, giờ trở thành bằng chứng công khai lớn nhất chống lại chính họ.
Tôi chưa kịp lên xe, điện thoại rung — tin nhắn từ Hà Vi, hiếm hoi lắm mới thấy bà chủ động nhắn riêng cho tôi: "Tối nay mẹ với cha muốn gặp con. Chỉ hai người thôi, không có ai khác. Được không?"
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 6 →