Người Nhặt Lá Năm Ấy Là Giáo Sư Tâm Lý
Chương 6 / 10
Chương 6
"Ô kho mang tên Hàn Lộ, thuê từ hai mươi năm trước, đóng tiền một lần cho trọn kỳ hạn." Người quản lý kho, một phụ nữ trung niên đeo kính, gõ bàn phím, mắt không rời màn hình. "Chị là thân nhân, đúng không?"
"Vâng, con gái ạ." Tôi đưa giấy khai sinh, tay hơi run.
Bà nhìn tôi, rồi nhìn tờ giấy, gật đầu. "Khớp tên rồi. Nhưng tôi phải nói trước, hợp đồng chỉ còn ba ngày nữa là hết hạn. Sau đó nếu không ai gia hạn, kho sẽ bị thanh lý theo quy định."
Ba ngày.
Tôi và Vệ Thâm nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu cả hai đang nghĩ gì.
"Chúng tôi gia hạn." Vệ Thâm lên tiếng ngay, rút ví ra. "Gia hạn thêm một năm."
Người quản lý gật đầu, dẫn chúng tôi vào sâu bên trong, qua ba dãy hành lang tối, dừng trước một cánh cửa sắt nhỏ đánh số 214.
"Chìa khóa gốc mất từ lâu rồi." Bà tra một chiếc chìa dự phòng vào ổ. "Kho này lâu lắm không ai đến, bụi chắc dày lắm."
Cửa mở ra, một luồng hơi ẩm và mùi giấy cũ ùa ra ngoài.
Bên trong không lớn, chỉ đủ chỗ cho vài thùng carton xếp chồng, một chiếc xe đạp trẻ em đã gỉ sét, và ở góc trong cùng, một chiếc rương gỗ nhỏ, khóa bằng ổ khóa đồng đã xỉn màu.
Tôi quỳ xuống trước chiếc rương, tay run run lau lớp bụi trên nắp.
Vệ Thâm mở một thùng carton gần đó, lôi ra vài cuốn sổ tay ghi chép đã nhàu, một chiếc áo len trẻ con bạc màu, và một xấp vé xem phim cũ ghi ngày tháng cách đây hơn hai mươi năm.
"Đây là áo của em à?" Anh cầm chiếc áo len lên, giọng trầm xuống.
Tôi cầm lấy, áp lên má. Có mùi ẩm mốc của thời gian, nhưng dưới đó vẫn thoang thoảng chút gì quen thuộc, như mùi bột giặt mẹ hay dùng.
"Chắc là của tôi." Tôi gật, mắt cay xè. "Mẹ giữ kỹ đến vậy."
Dưới đáy thùng, tôi tìm thấy một tấm ảnh gia đình chụp cả bốn người — bố, mẹ, tôi, và cả Vệ Thâm đứng cạnh, tất cả cười rạng rỡ trước một bữa tiệc sinh nhật nào đó tôi không còn nhớ rõ.
"Chúng ta từng thân đến mức này sao?" Tôi hỏi, giọng nghẹn lại.
"Bố mẹ hai bên chắc cũng quý nhau lắm." Vệ Thâm cầm tấm ảnh, ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt bố tôi. "Tiếc là anh không còn nhớ được buổi tiệc này."
Chúng tôi gạt tạm cảm xúc sang một bên, tiếp tục lục tìm.
"Không có chìa khóa nào cho ổ này cả." Vệ Thâm lục khắp các thùng carton xung quanh, lắc đầu. "Chỉ toàn đồ cũ — sách vở, quần áo trẻ con, vài món đồ chơi."
Tôi thử vặn ổ khóa đồng vài lần, không suy chuyển.
Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn, vây quanh đống đồ cũ, không khí đặc quánh mùi bụi và thời gian.
"Mẹ giấu bằng chứng." Vệ Thâm lẩm bẩm, mắt nhìn khắp căn phòng nhỏ như đang phân tích một bài toán khó. "Người làm nghiên cứu ký ức như anh hiểu, người ta không bao giờ giấu thứ quan trọng ở chỗ dễ tìm. Luôn phải là chỗ ít ai nghĩ đến việc kiểm tra kỹ."
Anh nhìn sang đống đồ chơi trẻ con vương vãi trong góc, ánh mắt dừng lại ở một con búp bê vải nằm lăn lóc, tưởng chừng vô hại nhất trong tất cả.
"Phá khóa thôi." Tôi nói, giọng gấp gáp vì thời gian không còn nhiều.
"Đợi đã." Vệ Thâm cầm lên con búp bê vải cũ từ đống đồ chơi, lật qua lật lại, ngón tay dừng ở phần bụng búp bê — có một đường chỉ khâu lại, khác hẳn phần vải còn lại.
"Đưa tôi kéo." Anh nói, giọng gấp.
Tôi lục túi, đưa cho anh chiếc kéo nhỏ mang theo. Anh cẩn thận tách đường chỉ, hai ngón tay luồn vào trong lớp bông độn.
Một chiếc chìa khóa nhỏ rơi ra, nằm gọn trong lòng bàn tay anh — đầu chìa khắc hình một cành hoa anh đào tinh xảo, nhỏ bằng móng tay út.
"Đúng rồi." Tôi thở hắt ra, cầm lấy chìa khóa, tay run đến mức phải thử hai lần mới tra vào đúng ổ.
Tiếng "tách" khô khốc vang lên. Ổ khóa đồng bật mở.
Tôi ngước nhìn Vệ Thâm một giây, cả hai không ai giục ai, như cùng cần thêm một nhịp thở trước khi biết thứ đã nằm im lìm suốt hai mươi năm bên trong.
Tôi từ từ nâng nắp rương lên. Bản lề kêu kẽo kẹt, bụi bay mù trong luồng đèn pin điện thoại Vệ Thâm soi vào.
Bên trong rương gỗ, ngoài vài lớp vải bọc đồ cũ, có một chiếc hộp gỗ nhỏ hơn nằm ngay chính giữa, nắp hộp cũng chạm khắc cùng họa tiết hoa anh đào như chiếc chìa khóa.
Tôi bê chiếc hộp ra, đặt lên đùi, không dám mở vội.
"Mở đi." Vệ Thâm nói khẽ, tay đặt lên vai tôi, như tiếp thêm chút can đảm.
Tôi mở nắp. Bên trong là một chiếc máy ghi âm nhỏ cũ kỹ, loại băng từ đời cũ, cùng một mảnh giấy gấp tư đặt phía trên.
Chưa kịp mở tờ giấy ra xem, người quản lý kho đột nhiên gõ cửa, ló đầu vào.
"Xin lỗi làm phiền hai người." Bà nói, giọng có chút do dự. "Tôi sực nhớ ra, tháng trước cũng có người đến hỏi về ô kho này."
Tôi ngẩng phắt lên. "Ai vậy ạ?"
"Một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc lịch sự." Bà nhíu mày cố nhớ lại. "Không xưng tên, chỉ hỏi kho này còn ai đứng tên thuê không, rồi bỏ đi ngay khi biết tôi không được phép tiết lộ thông tin khách hàng."
Tim tôi lạnh toát.
Tay tôi siết chặt cạnh hộp gỗ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hóa ra suốt thời gian chúng tôi âm thầm lần theo từng mảnh ký ức, vẫn có một đôi mắt khác dõi theo ngay phía sau lưng.
Vệ Thâm siết chặt tay tôi, ánh mắt đổi hẳn sang nghiêm trọng.
"Ông ta biết trước cả chúng ta." Anh nói, giọng trầm xuống. "Nghĩa là ông ta cũng đang tìm đúng thứ chúng ta vừa tìm thấy."
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 7 →