Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả

Chương 6 / 8

Chương 10

Phiên tòa diễn ra hai tháng sau đó. Tôi không được vào phòng xử — luật sư nói lời khai của tôi đã được ghi hình riêng trước đó, không cần một đứa trẻ phải ngồi đối diện những người từng hại mình lần nữa — nhưng cha mẹ tôi có mặt suốt cả ba buổi xét xử, tối nào về cũng kể lại cho tôi nghe từng phần, không giấu diếm chi tiết nào tôi hỏi tới.

Đỗ Chấn và Mạnh Lan bị khởi tố ba tội danh: lừa đảo, ngược đãi trẻ em, và âm mưu chiếm đoạt cơ thể trẻ vị thành niên. Y tá Chung Tú Lan, nhờ ra đầu thú trước khi bị bắt, được xem xét giảm nhẹ, chỉ chịu án treo kèm cấm hành nghề vĩnh viễn. Tòa tuyên mỗi người trong cặp vợ chồng mười hai năm tù giam, không được hưởng án treo.

Cha tôi kể lại, lúc tòa đọc bản án, Mạnh Lan gào khóc phản đối, còn Đỗ Chấn thì im lặng suốt, chỉ cúi đầu nhìn xuống hai tay bị còng. Không ai trong số họ ngoái lại nhìn phía khán phòng, nơi lẽ ra có thể có người thân tới ủng hộ — nhưng không một ai xuất hiện.

"Người thuê viết bài PR cho họ hôm trước cũng biến mất luôn," mẹ tôi kể thêm, giọng có chút chua chát, "loại người đó, chỉ theo khi còn có lợi để theo."

Tôi ngồi nghe, không thấy vui mừng như mình từng tưởng tượng khi hình dung về ngày này suốt nhiều đêm liền trong quá khứ. Chỉ thấy một cảm giác nhẹ nhõm bình thản, như vừa đặt xuống một túi đồ nặng đã vác trên vai quá lâu.

Tin tức được đăng khắp các trang báo lớn, kèm theo dòng bình luận đã đổi hẳn chiều hướng so với hai tháng trước. Nhiều người quay lại xin lỗi công khai vì đã từng tin lời họ, vài trang từng chia sẻ bài viết vu khống Tập đoàn Vệ Thị cũng lặng lẽ gỡ bài, không một lời đính chính.

Cổ phiếu công ty, vốn đã chạm đáy trong đợt bê bối, giờ tăng vọt trở lại, cao hơn cả mức trước khi mọi chuyện xảy ra gần một phần tám — nhà đầu tư nhìn thấy cách gia đình xử lý khủng hoảng bằng bằng chứng thay vì tranh cãi, đánh giá đó là một dấu hiệu tốt cho quản trị doanh nghiệp.

Vệ Cảnh Hành cho tôi xem biểu đồ đó một tối, chỉ vào đường màu xanh đang đi lên, giọng có phần tự hào lẫn cảm thán: "Con biết không, có nhà phân tích còn viết hẳn một bài, nói rằng cách nhà mình xử lý khủng hoảng lần này nên được dạy trong sách kinh doanh."

Tôi nhìn biểu đồ, không hiểu hết những con số đó, nhưng hiểu một điều đơn giản hơn: mọi chuyện cuối cùng cũng ổn.

"Bố ơi," tôi hỏi, tò mò thật sự, "vậy giờ mình giàu hơn trước hay nghèo hơn trước?"

Ông bật cười, xoa đầu tôi. "Giàu hơn, con ạ. Nhưng thứ ba quý nhất không nằm trong biểu đồ này đâu."

Ông chỉ vào tôi, rồi chỉ vào chính mình, không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười. Tôi không hiểu hết ý nghĩa câu đó ở tuổi tám, nhưng tôi nhớ mãi cảm giác ấm áp lan trong ngực mình lúc đó — thứ cảm giác tôi chưa từng có trước khi bước chân ra khỏi cô nhi viện.

Vệ Tuyết ngồi trước tivi trong phòng riêng, xem bản tin tuyên án. Người giúp việc kể lại với tôi sau này, con bé ngồi bất động rất lâu, không khóc, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình cho tới khi bản tin chuyển sang mục khác.

Từ hôm đó, Vệ Tuyết không còn ra khỏi phòng ăn cơm chung nữa. Bữa nào cũng để người giúp việc mang lên tận phòng, cửa khóa trong suốt cả ngày. Thỉnh thoảng đi ngang qua, tôi nghe tiếng nức nở nhỏ vọng ra, nhưng không dám gõ cửa.

Bàn ăn giờ chỉ còn ba người. Vệ Cảnh Hành ngồi đầu bàn, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua chiếc ghế trống của Vệ Tuyết, không nói gì. Đường Cẩm Thư vẫn giữ thói quen dặn người giúp việc chuẩn bị phần ăn đầy đủ mang lên phòng con bé mỗi bữa, dù chưa chắc con bé có ăn hết hay không.

"Con có nghĩ tụi con nên nói chuyện với em ấy không?" có lần Đường Cẩm Thư hỏi tôi, giọng dò xét.

Tôi lắc đầu. "Con nghĩ bây giờ chưa phải lúc, mẹ ạ. Có những chuyện, phải để người ta tự đối diện một mình trước, mới có thể bước tiếp."

Tôi không thấy vui khi biết chuyện đó. Tôi cũng không thấy cần phải vui. Con bé không phải người trực tiếp đẩy tôi lên bàn mổ trong giấc mơ, nhưng cả tuổi thơ của nó cũng được dựng lên trên chính nền móng dối trá của cha mẹ ruột mình — một sự thật mà giờ đây nó buộc phải tự đối diện, không ai ép được.

Có một buổi tối, tôi đứng ngoài cửa phòng nó khá lâu, tay giơ lên định gõ rồi lại hạ xuống. Tôi không biết mình định nói gì nếu cửa mở ra. Cuối cùng tôi quay về phòng mình, không gõ.

Bác Tôn bắt gặp tôi đứng đó, không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng nói: "Có những cánh cửa, phải để người bên trong tự mở, cháu ạ. Đứng chờ ngoài này không giúp được gì đâu." Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn không chắc mình có đang chờ đợi điều gì thật sự hay không.

Một tuần sau, quản gia gõ cửa phòng tôi, mặt có vẻ lo lắng.

"Bệnh viện vừa gọi báo," bà nói, "bệnh bạch cầu của Vệ Tuyết trở nặng đột ngột. Bác sĩ nói cần ghép tủy khẩn cấp trong thời gian sớm nhất, nếu không..."

Bà không nói hết câu, nhưng tôi hiểu.

Tôi ngồi trên giường, tay nắm chặt góc chăn, đầu óc rối bời. Từ ngày biết Vệ Tuyết đóng cửa không ra khỏi phòng, tôi vẫn nghĩ mọi chuyện sẽ dần lắng lại theo cách nào đó, không ngờ lại rẽ sang một hướng nặng nề hơn thế này.

Sáng hôm đó, trước khi tin tức về Vệ Tuyết ập tới, tôi còn đang loay hoay với bài tập viết chữ ở bàn học, cố nắn nót từng nét cho đẹp để khoe với mẹ. Chỉ vài tiếng sau, cả căn nhà đã chuyển sang một không khí hoàn toàn khác, nặng nề tới mức tôi cảm nhận được ngay khi bước chân xuống cầu thang.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngồi trong phòng riêng, nhìn ra cửa sổ, nghĩ về câu hỏi mà chắc chắn sẽ được đặt ra tối nay. Tôi không biết mình sẽ trả lời thế nào. Phần trong tôi từng nằm mơ về bàn mổ vẫn còn rùng mình chỉ nghe tới hai chữ "hiến tủy". Nhưng phần khác trong tôi, phần đã lớn lên rất nhanh trong vài tháng qua, lại tự hỏi liệu từ chối có khiến mình trở thành phiên bản lạnh lùng mà chính Mạnh Lan từng miêu tả về tôi hay không.

Tối đó, cả nhà họp lại trong phòng khách, không khí nặng nề hơn bất cứ lúc nào tôi từng chứng kiến kể từ ngày bước chân vào căn nhà này.

Chương 11

"Chỉ số tương thích của Nhiễm Nhiễm với Vệ Tuyết khá cao," bác sĩ nói qua điện thoại, giọng cẩn trọng, "không phải vì cùng huyết thống — hai đứa vốn không cùng huyết thống — mà vì trước đây từng có người kiểm tra kỹ chỉ số của Nhiễm Nhiễm, có lưu hồ sơ tương thích trong hệ thống cũ. Đây là một trong những lựa chọn khả thi nhất hiện có."

Vệ Cảnh Hành đặt điện thoại xuống bàn, tay ông siết chặt tới mức khớp ngón tay trắng bệch. "Nói cách khác," ông nói, giọng đanh lại, "chúng nó đã kiểm tra sẵn từ trước, để phòng lúc cần dùng."

Không ai trong phòng phản bác câu đó. Sự thật quá rõ ràng để cần thêm lời giải thích nào khác.

Đường Cẩm Thư nhìn tôi, rồi nhìn chồng, giọng thận trọng: "Vậy giờ mình phải quyết định trong bao lâu?"

"Bác sĩ nói tốt nhất trong vòng một tuần," giọng người trợ lý vọng lại qua loa ngoài điện thoại, "nếu không tìm được nguồn phù hợp khác."

Một tuần. Tôi ngồi tính nhẩm trong đầu, bảy ngày để quyết định về chính cơ thể mình — khoảng thời gian ngắn ngủi đến mức gần như không đủ để một người lớn cân nhắc, huống chi một đứa trẻ tám tuổi.

Cả phòng khách im lặng sau câu nói đó. Tôi ngồi ở góc ghế, hai tay đan vào nhau, nghe rõ từng chữ. Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, ánh đèn vàng trong phòng khách hắt bóng cả nhà lên tường, kéo dài và im lìm như một bức tranh không ai dám động vào trước.

Người giúp việc mang trà lên, đặt xuống bàn rồi lặng lẽ lui ra, không ai buồn chạm tới tách trà đang bốc khói.

Vệ Cảnh Hành là người lên tiếng trước, giọng nặng nề: "Chuyện này, bố mẹ sẽ không ép con. Tuyệt đối không. Con có quyền từ chối, và dù con chọn thế nào, bố mẹ cũng không trách con nửa lời."

Ông ngừng lại, xoa hai tay vào nhau như đang cố tìm đúng từ để nói tiếp. "Bố biết đây là một câu hỏi không công bằng để hỏi một đứa trẻ tám tuổi. Nếu có thể, bố muốn tự mình gánh thay con phần quyết định này. Nhưng chuyện này, chỉ con mới có quyền trả lời."

Đường Cẩm Thư nắm tay tôi, không nói gì thêm, chỉ chờ tôi lên tiếng.

Người trợ lý pháp lý ngồi góc phòng khẽ nhắc: "Về mặt pháp luật, gia đình hoàn toàn không có nghĩa vụ. Vệ Tuyết không phải con ruột của ông bà, mối quan hệ nuôi dưỡng cũng đã chấm dứt trên thực tế từ khi vụ án được khởi tố. Đây thuần túy là một quyết định đạo đức, không phải nghĩa vụ pháp lý."

Câu nói đó, dù đúng, lại không giúp tôi thấy nhẹ nhõm hơn chút nào. Tôi biết luật pháp nói gì không quan trọng bằng việc chính tôi phải sống với quyết định của mình sau này.

Tôi nhớ lại đêm thứ mười bốn của giấc mơ, khoảnh khắc tôi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tự nhủ với chính mình trong bóng tối: nếu mình sống được qua chuyện này, mình sẽ không rơi thêm một giọt máu nào vì những người từng coi mạng mình là thứ để đổi chác nữa.

"Con không đồng ý hiến tủy," tôi nói, giọng chậm nhưng rõ, không run, "con không ghét bỏ gì em ấy vì bệnh của em ấy không phải lỗi em ấy chọn. Nhưng con cũng không nợ nần gì em ấy hay bố mẹ em ấy. Đây là cơ thể của con. Con có quyền nói không, mà không cần phải là người xấu."

Không ai trong phòng phản đối câu nói đó. Vệ Cảnh Hành gật đầu chậm rãi, như thể vừa trút được một gánh nặng mà chính ông cũng không dám tự mình nói ra trước. Đường Cẩm Thư siết nhẹ tay tôi một cái, không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được sự tán thành trong cái siết tay đó rõ hơn bất cứ lời nào.

"Con không sợ người ngoài nói con nhẫn tâm sao?" bà hỏi khẽ, gần như chỉ để chắc chắn tôi đã nghĩ kỹ.

"Con sợ chứ," tôi đáp thật, "nhưng con sợ sống cả đời chỉ vì sợ người khác nói mình xấu, hơn là sợ bị nói xấu một lần."

Đường Cẩm Thư hỏi lại một lần cuối, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc: "Con chắc chắn chứ? Đây là quyết định con sẽ phải sống cùng suốt đời, không phải chuyện có thể đổi ý sau vài ngày."

"Con chắc," tôi đáp, không chút do dự lần thứ hai.

"Được," ông nói, "bố tôn trọng quyết định của con."

Ông quay sang trợ lý đang đứng gần đó, giọng dứt khoát: "Thông báo với phía bệnh viện, nhà chúng tôi không còn nghĩa vụ nuôi dưỡng Vệ Tuyết nữa. Nhưng viện phí điều trị hiện tại, cứ để tôi thanh toán đủ tới ngày con bé xuất viện. Sau đó, mọi việc là của gia đình ruột nó."

Đường Cẩm Thư siết chặt tay tôi hơn, khẽ gật đầu tán thành quyết định của chồng. Không ai trong phòng ép tôi phải hy sinh gì thêm để chứng minh mình là người tốt. Đó là điều khiến tôi, lần đầu tiên kể từ ngày rời cô nhi viện, thấy mình thật sự được là chính mình.

Đêm đó, tôi lại nằm mơ, nhưng lần này là một giấc mơ bình thường — không có bàn mổ, không có tiếng cười ngoài cửa kính, chỉ có một khoảng sân nắng và tiếng chim hót. Tôi tỉnh dậy giữa đêm, nằm im một lúc lâu, cố cảm nhận xem giấc mơ mười bốn đêm liền kia có còn ở đâu đó trong đầu mình không. Nó đã thật sự biến mất.

Sáng hôm sau, tôi kể lại giấc mơ đó cho mẹ nghe trong bữa sáng, giọng nhẹ nhõm như đang kể một chuyện vặt vãnh. Đường Cẩm Thư dừng đũa lại, nhìn tôi thật lâu, rồi mỉm cười, một nụ cười tôi chưa từng thấy ở bà trước đó — không phải nụ cười trấn an hay gượng gạo, mà là một nụ cười thật sự nhẹ nhõm.

"Vậy là ổn rồi," bà nói khẽ, "vậy là con thật sự ổn rồi."

Ba ngày sau, tin "nhà họ Vệ chính thức từ bỏ Vệ Tuyết" không hiểu vì sao rò rỉ ra ngoài, lan nhanh trên các nhóm mạng xã hội.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —