Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả

Chương 5 / 8

Chương 8

Đỗ Chấn và Mạnh Lan bị đưa về đồn thẩm vấn suốt đêm, nhưng đến sáng hôm sau lại được cho tại ngoại chờ điều tra tiếp — đoạn ghi âm ở công viên còn đang được giám định làm chứng cứ pháp lý chính thức, chưa thể công bố ra ngoài, luật sư của họ tận dụng đúng khoảng trống đó để xin tại ngoại.

Vừa ra khỏi đồn, cả hai không về nhà trọ cũ mà thẳng tới một khách sạn nhỏ, nơi một người đàn ông tự xưng chuyên "xử lý truyền thông" đã chờ sẵn từ trước, tay lăm lăm một bản kịch bản đã soạn sẵn từng câu, từng giọt nước mắt cần rơi đúng lúc nào. Chiều hôm đó, một buổi họp báo được tổ chức gấp, mời vài tờ báo mạng nhỏ và không ít người hiếu kỳ.

Tôi biết chuyện này qua lời kể của quản gia, người có một đường dây riêng theo dõi mọi động thái của Đỗ Chấn và Mạnh Lan kể từ đêm công viên. "Họ thuê cả một đội chuyên viết bài," bà nói, giọng không giấu nổi khinh bỉ, "kiểu này không phải lần đầu bà thấy."

"Vậy mình có thể làm gì để ngăn không?" tôi hỏi, lo lắng thật sự.

"Không cần ngăn," bà lắc đầu, "chỉ cần để họ diễn cho đã, rồi mình ra tay đúng lúc. Càng diễn lố, sau này càng ngã đau."

Câu nói đó, dù đơn giản, lại khiến tôi bình tĩnh lại phần nào.

Trên bục, Mạnh Lan mặc bộ đồ giản dị hơn thường ngày, tóc tai rối bù có chủ đích, nước mắt tuôn đúng lúc ống kính hướng vào bà ta. Đỗ Chấn ngồi cạnh, tay siết chặt, mặt cúi gằm như một người chồng bất lực.

"Chúng tôi chỉ là một gia đình nghèo, nuôi một đứa trẻ mồ côi bằng cả tấm lòng suốt bảy năm," Mạnh Lan nghẹn ngào, "vậy mà nhà giàu có quyền có thế lại vu khống chúng tôi đủ điều, còn bắt cả chúng tôi vào đồn công an như tội phạm. Chúng tôi chỉ muốn xin lại đứa con mình đã thương yêu."

Một phóng viên trẻ giơ tay hỏi: "Vậy khoản tài trợ mười hai vạn tệ cho viện mồ côi trong ba năm, anh chị lấy từ đâu, nếu hoàn cảnh khó khăn như vậy?"

Đỗ Chấn khựng lại một giây, người xử lý truyền thông ngồi hàng ghế đầu vội ra hiệu, ông ta lấy lại bình tĩnh ngay: "Đó là tiền chúng tôi dành dụm cả đời, chắt bóp từng đồng vì thương con." Câu trả lời trơn tru, nhưng hơi nhanh so với một câu cần suy nghĩ thật.

Một phóng viên khác không bỏ cuộc: "Nhưng theo hồ sơ đăng ký kinh doanh công khai, cửa hàng của anh chị chỉ có doanh thu vài nghìn tệ mỗi tháng. Mười hai vạn tệ trong ba năm là một con số không nhỏ so với thu nhập đó."

Mạnh Lan vội cướp lời chồng, giọng gắt lên: "Chuyện làm ăn của gia đình tôi, không cần giải trình với ai cả!" — phản ứng đó, thay vì dập tắt nghi ngờ, lại càng khiến vài phóng viên nhíu mày ghi chép nhanh hơn.

Đoạn video buổi họp báo được cắt ngắn còn đúng chín mươi giây — đủ để lọt vào thuật toán đề xuất của mọi nền tảng — đăng lên mạng ngay tối đó, tràn ngập các nhóm mạng xã hội lớn. Bình luận lại một lần nữa nghiêng hẳn về phía "cặp vợ chồng đáng thương", nhiều người còn kêu gọi tẩy chay sản phẩm của Tập đoàn Vệ Thị, vài tài khoản lớn còn dựng hẳn bài phân tích "vì sao nhà giàu luôn thắng trong mọi cuộc tranh chấp con cái".

Tôi ngồi xem đoạn video đó cùng mẹ trong phòng khách, tay nắm chặt tay bà, ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay tới mức để lại vết hằn. Trên màn hình, Mạnh Lan khóc nức nở, dùng khăn tay lau nước mắt đúng nhịp mỗi khi máy quay lia gần. "Họ nói dối trước cả ống kính," tôi nói, giọng run vì tức, "sao người ta lại tin?"

Đường Cẩm Thư không trả lời ngay. Bà đặt điện thoại xuống, nhìn tôi, giọng bình tĩnh lạ thường: "Vì họ chưa từng thấy bằng chứng thật. Con người dễ tin vào nước mắt hơn là sự thật, trừ khi sự thật được đưa ra rõ ràng, không thể chối cãi."

"Vậy mình cũng khóc trước ống kính, được không mẹ?" tôi hỏi, nửa đùa nửa thật.

Mẹ tôi bật cười, lần đầu tiên kể từ khi vụ việc này bắt đầu, dù nụ cười vẫn còn nhuốm mệt mỏi. "Không con ạ. Nước mắt của mình chỉ nên rơi khi thật sự cần khóc. Còn khi cần thắng, mình dùng thứ khác."

Bà đứng dậy, gọi trợ lý riêng, giọng dứt khoát: "Chuẩn bị một buổi họp báo. Ngay tại chính địa điểm họ vừa tổ chức, ngày mai."

Tôi nhìn mẹ, thấy trong ánh mắt bà không có chút hoảng loạn nào, chỉ có một sự kiên định lạnh lùng như đã tính toán sẵn từng bước.

"Mẹ sẽ không cãi nhau với họ trên mạng," bà nói thêm, gần như tự nhủ với chính mình, "mẹ sẽ để họ tự mở miệng nói dối trước toàn bộ ống kính, rồi cho họ thấy thứ họ không ngờ tới."

Tối đó tôi trằn trọc mãi không ngủ được, không phải vì sợ, mà vì háo hức theo một cách kỳ lạ — lần đầu tiên tôi được đứng ở phía chuẩn bị phản công, thay vì chỉ ngồi chờ chuyện xảy ra với mình. Tôi nằm trong bóng tối, nhẩm lại từng câu mẹ dặn phải nói, phải làm, cho tới khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Trong lúc đó, ở tầng dưới, đội pháp lý của tập đoàn làm việc xuyên đêm, kiểm tra lại từng khung hình trong đoạn ghi âm công viên, đối chiếu với hồ sơ bệnh viện, chuẩn bị từng lớp bằng chứng để không một chi tiết nào có thể bị bẻ cong lần nữa.

Sáng hôm sau, trước khi đi, Đường Cẩm Thư ngồi xuống trước gương cùng tôi, tết lại tóc cho tôi gọn gàng, tay bà thoăn thoắt nhưng ánh mắt trong gương lại đầy tâm sự. "Hôm nay con chỉ cần đứng cạnh mẹ thôi," bà dặn, "không cần nói gì cả, trừ khi con muốn."

"Con muốn đứng cạnh mẹ," tôi đáp, nhìn bà qua gương, "con không sợ nữa."

Bà cúi xuống hôn lên đỉnh đầu tôi, rồi đứng dậy, khoác thêm chiếc áo vest bên ngoài, dáng vẻ đã hoàn toàn chuyển sang một người phụ nữ sẵn sàng bước ra chiến trường mà không một ai trong sảnh họp báo kia có thể ngờ tới.

Chương 9

Sảnh họp báo hôm sau chật kín phóng viên — nhiều gấp ba lần buổi họp báo của Đỗ Chấn và Mạnh Lan hôm trước, vì tin "phu nhân Tập đoàn Vệ Thị lên tiếng" đã lan khắp các nhóm tin tức từ sáng sớm. Hàng ghế cuối, một vài gương mặt quen — chính những phóng viên từng viết bài thương cảm cho Mạnh Lan hôm trước — ngồi lẫn trong đám đông, tay vẫn cầm sẵn máy ghi âm, chưa biết mình sắp phải viết lại toàn bộ câu chuyện.

Tôi nắm tay mẹ, cảm nhận được lòng bàn tay bà hơi ẩm mồ hôi, dù giọng nói và dáng đứng của bà không hề lộ ra một chút bối rối nào. Đó là lúc tôi hiểu, người lớn cũng sợ, chỉ là họ giỏi giấu hơn tôi.

Đường Cẩm Thư bước lên bục, mặc bộ vest màu kem giống hệt hôm ở cô nhi viện, dáng đi thẳng, không một chút do dự. Tôi đứng cạnh bà, nắm tay bà thật chặt, mặc bộ váy giản dị nhất trong tủ đồ mới — mẹ dặn tôi không cần ăn mặc đẹp, chỉ cần đứng đó là đủ.

"Cảm ơn mọi người đã tới," bà mở lời, giọng bình thản, "hôm qua, có một buổi họp báo khác nói rằng gia đình tôi dùng quyền lực cướp con nuôi của một cặp vợ chồng nghèo. Hôm nay, tôi sẽ không tranh cãi bằng lời nói. Tôi sẽ cho mọi người xem."

Màn hình lớn phía sau bà bật sáng.

Lớp thứ nhất hiện ra: bản kết quả xét nghiệm ADN, con số 99,9999% được phóng to giữa màn hình, kèm con dấu và chữ ký của một trung tâm giám định độc lập, không phải phòng xét nghiệm nội bộ tập đoàn.

"Đây là bằng chứng huyết thống," bà nói, "con gái tôi, Vệ Nhiễm, chính là đứa trẻ bị thất lạc bảy năm trước."

Bà chỉ tay sang tôi, tôi đứng thẳng người, không cúi đầu, không né ống kính, để tất cả những gì mọi người cần thấy đều hiện rõ trên gương mặt bình tĩnh nhất tôi có thể làm ra được lúc đó.

Tiếng xì xào nổi lên khắp sảnh. Bà không dừng lại, đưa tay ra hiệu, lớp thứ hai hiện lên: một trang hồ sơ bệnh viện cũ, dấu thời gian trùng đúng đêm tôi và Vệ Tuyết chào đời, kèm theo đoạn video ghi lại lời khai của một người phụ nữ trung niên, mặc áo sơ mi giản dị, ngồi trong một căn phòng nhỏ, giọng run rẩy nhưng rõ ràng.

"Tôi tên Chung Tú Lan, từng là y tá trực đêm khu sản," người phụ nữ trong video nói, "bảy năm trước, tôi nhận tiền của vợ chồng Đỗ Chấn để tráo hai đứa trẻ sơ sinh ngay sau khi chào đời. Tôi biết mình sai. Sau khi biết vụ việc đang bị điều tra tuần trước, tôi đã tới cơ quan công an tự thú."

Cả sảnh họp báo im phăng phắc. Tôi liếc thấy Đỗ Chấn và Mạnh Lan ngồi ở hàng ghế cuối — họ tới để "phản bác" theo lời luật sư khuyên, giờ mặt cả hai trắng bệch, không nói nổi một lời. Người "chuyên gia xử lý truyền thông" ngồi cạnh họ lặng lẽ rời khỏi ghế, cúi đầu lách ra cửa sau, không quay lại nhìn thêm lần nào.

Một phóng viên hàng ghế đầu giơ tay hỏi, giọng còn chưa hết bàng hoàng: "Vậy đoạn hồ sơ trẻ sơ sinh bị bỏ rơi tại lối thoát hiểm bệnh viện — có phải là bà Vệ Nhiễm ở đây không, thưa bà?"

"Đúng vậy," Đường Cẩm Thư đáp, giọng không đổi, "con gái tôi bị bỏ lại đúng đêm đó, được viện mồ côi nhận nuôi ba ngày sau."

Một tiếng xôn xao khác lan lên khi màn hình chiếu thêm đoạn trích từ camera an ninh cũ của bệnh viện — hình ảnh mờ nhòe một người phụ nữ mặc áo y tá bế một bọc vải nhỏ rời khỏi lối thoát hiểm lúc rạng sáng, dấu thời gian góc màn hình khớp chính xác với hồ sơ vừa được công bố.

Đường Cẩm Thư đưa tay ra hiệu lần cuối. Lớp thứ ba: một đoạn ghi âm phát ra từ loa lớn giữa sảnh, chính là đoạn ghi âm tối hôm ở công viên. Giọng Mạnh Lan vang lên rõ mồn một, từng chữ, không cắt gọt: "Mạng cô rẻ... sau này lớn lên đúng lúc con Tuyết cần thì lấy tủy của cô... Chết thì thôi, đằng nào cũng chẳng ai cần một đứa không cha không mẹ."

Tiếng gào thét, tiếng máy ảnh chớp liên hồi, tiếng người la ó vang lên đồng loạt. Cả sảnh họp báo, chỉ một phút trước còn thương cảm cho "cặp vợ chồng nghèo bị chèn ép", giờ quay ngoắt một trăm tám mươi độ, mọi ống kính đồng loạt hướng thẳng về phía Đỗ Chấn và Mạnh Lan đang ngồi cứng đờ ở hàng ghế cuối.

"Đồ khốn nạn!" một phóng viên bật thốt lên, không kìm được.

Mạnh Lan đứng bật dậy định chạy, nhưng vệ sĩ đã đứng chặn sẵn hai lối ra từ trước. Bà ta quay ngoắt lại, chỉ thẳng về phía chúng tôi, gào lên câu cuối cùng trước khi bị khống chế: "Con nhỏ đó nợ nhà tôi cả tuổi thơ! Không có tôi, nó chết đói ngoài đường lâu rồi!" — không một ai trong sảnh còn buồn nghe tiếp.

Cảnh sát có mặt trong sảnh — được mời tới với tư cách quan sát viên chính thức từ đầu buổi họp báo — tiến lại, còng tay cả hai ngay tại chỗ, giữa tiếng la ó không dứt của chính những người vài phút trước còn ký tên ủng hộ họ trên mạng.

Đường Cẩm Thư không nhìn theo cảnh đó. Bà quay lại phía ống kính, giọng vẫn bình thản như lúc mở đầu, không một chút đắc thắng: "Tôi không tổ chức buổi họp báo này để hả hê. Tôi chỉ muốn một điều — sự thật được nói ra, đúng chỗ, đúng lúc, để con gái tôi không phải sống tiếp trong lời vu khống."

Một phóng viên khác giơ tay, giọng vẫn còn run: "Vậy... gia đình bà có định kiện những trang đã đăng bài vu khống trước đó không?"

"Chúng tôi đã gửi yêu cầu đính chính tới toàn bộ các trang liên quan," bà đáp, "còn việc kiện hay không, để luật sư quyết định sau. Hôm nay tôi chỉ tới đây vì một lý do — con gái tôi."

Tôi đứng cạnh bà, tay vẫn nắm chặt tay mẹ, nhìn cảnh Đỗ Chấn và Mạnh Lan bị dẫn đi giữa hành lang đầy ống kính, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai.

Giấc mơ mười bốn đêm liền đó, cuối cùng, đã thật sự khép lại theo cách của riêng tôi — không phải trên bàn mổ, mà ở chính nơi họ từng đứng lên đóng vai nạn nhân.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —