Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả

Chương 4 / 8

Chương 6

Kế hoạch được chuẩn bị trong bốn ngày.

Ngày đầu tiên, cả nhà họp trong phòng làm việc của Vệ Cảnh Hành, một luật sư riêng của tập đoàn cũng có mặt, giải thích cặn kẽ cho tôi nghe — bằng những từ đơn giản nhất có thể — vì sao lời khai của một đứa trẻ bảy tuổi trước tòa thường bị coi nhẹ, còn một đoạn ghi âm chính miệng nghi phạm lại có giá trị gần như tuyệt đối. Tôi ngồi nghe, gật đầu, hiểu hết dù không nói ra hết những gì mình hiểu.

Quản gia đưa tôi một chiếc điện thoại cục gạch gắn SIM lạ, chưa từng đăng ký tên ai. Tôi học thuộc số của Đỗ Chấn từ cuốn sổ liên lạc cũ viện mồ côi còn giữ, gọi tới vào một buổi chiều khi Vệ Cảnh Hành cố tình vắng nhà để tin đồn "ông chủ tịch bận đối phó khủng hoảng cổ phiếu" lan ra ngoài trước.

"Chú ơi," tôi nói qua điện thoại, cố giữ giọng run run thật, không khó, vì tôi thật sự run, "con... con chịu không nổi ở đây nữa. Con muốn về nhà cũ. Chú đón con được không? Đừng cho ai biết, cô chú ở đây sẽ giữ con lại mất."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng Đỗ Chấn vang lên, mừng rỡ không giấu nổi: "Ngoan, ngoan lắm. Chú tới ngay. Con hẹn chú ở đâu?"

Tôi nghe rõ tiếng ông ta bụm miệng điện thoại, ghé sang gọi ai đó — chắc là Mạnh Lan — giọng hạ thấp nhưng vẫn lọt vào tai tôi: "Con nhỏ tự gọi tới, không cần mình ra tay nữa." Tôi nắm chặt điện thoại, cố giữ giọng mình không đổi khi ông ta quay lại nói tiếp với tôi.

Tôi hẹn công viên bỏ hoang gần khu biệt thự cũ mà tôi từng ở — chính nơi tôi từng được đưa tới trước mỗi lần "xét nghiệm bí mật" năm xưa. Chọn đúng chỗ đó không phải ngẫu nhiên. Tôi muốn xem ông ta có còn quen đường tới nơi đó hay không — một cách tự kiểm chứng cuối cùng, phòng khi trí nhớ non nớt của tôi đã nhầm lẫn điều gì.

Tối hôm đó, quản gia gài một chiếc mic ghi âm mini vào trong cổ áo tôi, nhỏ như hạt đậu, và một thiết bị định vị giấu trong đế giày. Tôi đứng yên để bà thao tác, tay siết chặt vạt áo, cố không để lộ nỗi sợ đang cuộn lên trong bụng.

"Cháu có nghe rõ tiếng qua tai nghe này không?" quản gia hỏi, gắn thêm một mẩu nhựa nhỏ giấu sau vành tai tôi, phủ tóc lên che kín. "Nếu có chuyện gì, bác sẽ nói ngay vào tai cháu."

Tôi gật đầu, thử nghe thử — giọng bà vang lên rất nhỏ nhưng rõ, như thì thầm sát bên tai dù bà đang đứng cách tôi cả mét.

"Cháu không cần phải nhớ kịch bản gì cả," bà nói thêm, nắm lấy hai vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, "chỉ cần để họ tự nói ra những gì họ vẫn giấu. Cháu chỉ cần ở đó, nghe, và đừng sợ."

Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn không chắc mình có thể "đừng sợ" theo đúng nghĩa đen hay không.

Đường Cẩm Thư quỳ xuống buộc dây giày cho tôi, tay bà run nhẹ.

"Mẹ và bố sẽ ở rất gần, không xa quá năm mươi mét," bà nói, cố giữ giọng vững, "con chỉ cần nói chuyện, đừng làm gì thêm. Nghe rõ chưa?"

Tôi gật đầu. Nhưng cả hai chúng tôi đều biết, đây không phải chuyện có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối. Buổi họp gia đình chiều nay, tôi nghe lỏm được Vệ Cảnh Hành cãi nhau gay gắt với vợ, ông không muốn để một đứa trẻ bảy tuổi làm mồi nhử, dù chỉ trong tầm kiểm soát.

"Có cách nào khác không?" ông đã hỏi đi hỏi lại, giọng gần như van nài, "thuê người đóng giả con bé, dùng diễn viên, bất cứ cách nào cũng được, miễn không phải chính con."

"Đỗ Chấn quen mặt con từ bảy năm nay," Đường Cẩm Thư đáp, giọng cũng không dễ chịu gì hơn, "một người lạ đóng giả sẽ bị nhận ra ngay từ xa. Em cũng không muốn, nhưng đây là cách duy nhất còn lại."

Tôi đứng ngoài hành lang nghe hết cuộc tranh luận đó, tay nắm chặt tay vịn cầu thang. Sáng hôm sau, tôi chủ động tìm cha, kéo tay áo ông, nói thẳng: "Bố, con muốn tự mình làm việc này. Con không sợ." Đó không hoàn toàn là sự thật — tôi sợ lắm — nhưng tôi biết nếu không nói vậy, kế hoạch có thể bị hủy, và giấc mơ về bàn mổ sẽ mãi treo lơ lửng không lời giải.

Vệ Cảnh Hành nhìn tôi hồi lâu, cuối cùng gật đầu, nhưng bàn tay đặt lên vai tôi run nhẹ, như đang cố truyền hết sự bảo vệ ông có thể cho vào cái chạm đó.

"Đây là cách duy nhất," Đường Cẩm Thư đã nói với ông, giọng cứng rắn hiếm thấy, "không nhân chứng nào khác dám khai thật. Ghi âm chính miệng chúng nó là thứ duy nhất tòa sẽ tin."

Cuối cùng ông gật đầu, nhưng cả buổi chiều mặt ông không giãn ra nổi.

Trước khi tôi lên xe, Vệ Cảnh Hành ngồi thụp xuống, nắm hai tay tôi, giọng trầm hẳn: "Nếu con thấy sợ, chỉ cần nói to từ 'nhà' ba lần liên tiếp, ba sẽ chạy tới ngay lập tức, không cần đợi gì thêm. Nghe rõ chưa?"

Tôi gật đầu, khắc câu đó vào đầu như một chiếc chìa khóa dự phòng.

Xe đưa tôi tới gần công viên, dừng cách cổng vài trăm mét. Tôi bước xuống một mình, đi bộ vào trong. Trời đã sẩm tối, đèn công viên chỉ sáng lác đác vài cột, phần lớn khu vực chìm trong bóng tối lờ mờ. Gió thổi qua mấy tán cây già rít lên từng cơn, tiếng côn trùng kêu rả rích từ đám cỏ dại hai bên lối đi.

Từ đoạn này trở đi, giấc mơ của tôi hoàn toàn im lặng. Không còn cảnh nào để dựa vào nữa. Tôi bước từng bước trên con đường lát đá cũ, nghe tiếng bước chân mình vang lại trong không gian vắng, tim đập dồn dập tới mức tôi phải cắn chặt môi để không run cả người.

Lần đầu tiên kể từ khi giấc mơ bắt đầu, tôi thật sự không biết điều gì đang chờ mình phía trước.

Xa xa, tôi thấy ánh đèn xe hơi tắt vụt đi, đúng như kế hoạch đã bàn — cha mẹ tôi đậu xe khuất sau rặng cây, đèn tắt để không bị phát hiện quá sớm. Tôi biết họ đang ở đó, chỉ cách vài chục bước chân, nhưng cảm giác cô đơn vẫn không vì thế mà bớt đi. Cuối cùng, chuyện này vẫn là chuyện chỉ một mình tôi bước vào trước.

Chương 7

Đỗ Chấn và Mạnh Lan đã đứng chờ sẵn ở chiếc ghế đá cạnh hồ nước cạn giữa công viên, cả hai mặc đồ tối màu. Tôi nhìn thấy bóng họ từ xa dưới ánh đèn duy nhất còn sáng, tim đập nhanh tới mức tôi phải dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu trước khi bước tiếp. Thấy tôi bước tới một mình, Mạnh Lan vội chạy lại ôm chầm lấy tôi, giọng ngọt xớt.

"Con gái ngoan, cuối cùng cũng chịu về với mẹ rồi. Nhà kia không tốt với con đâu, chỉ có bố mẹ mới thật lòng thương con thôi."

Tôi để yên cho bà ta ôm, hai tay nắm chặt vạt áo, cố giữ hơi thở đều. "Con sợ lắm," tôi nói, đúng sự thật, "con sợ họ biết con gọi cho chú thím."

Mạnh Lan xoa lưng tôi, giọng càng lúc càng ngọt: "Không sao đâu, có mẹ đây rồi. Từ giờ không ai bắt nạt con được nữa." Bàn tay bà ta trên lưng tôi lạnh ngắt, khác hẳn giọng nói ấm áp đang cố tạo ra.

"Không sao, không sao," Đỗ Chấn xoa đầu tôi, giọng vẫn còn dịu, "đi theo chú, mình đi khỏi đây trước, xong tính tiếp."

Ông ta nhìn quanh công viên vắng, rồi ra hiệu cho Mạnh Lan chuẩn bị chiếc túi vải đang để dưới ghế đá — bên trong lấp ló một chiếc áo khoác trẻ con và một cuộn băng dính, thứ khiến tôi lạnh sống lưng khi liếc thấy, nhưng vẫn cố giữ mặt bình thản.

Tôi giả vờ ngập ngừng, lùi lại nửa bước, mắt liếc quanh công viên vắng như đang thật sự lo sợ bị theo dõi — một phần diễn, một phần không hẳn là diễn. "Nhưng... con nghe nói bên nhà kia có cả cảnh sát tìm con rồi. Chú với thím không sợ à?"

Câu hỏi đó chạm đúng dây thần kinh căng nhất của họ. Mạnh Lan đổi sắc mặt ngay, không còn ngọt ngào nữa, giọng gằn xuống: "Cô nghĩ chúng tôi sợ à? Bảy năm nay chúng tôi nuôi con Vệ Tuyết trong nhà đó, biết rõ mọi ngóc ngách, biết rõ tụi nó không dám làm căng vì sợ mất mặt trước truyền thông."

"Đủ rồi," Đỗ Chấn ngắt lời vợ, nhưng đã muộn.

Mạnh Lan tiếp tục, giọng đầy hằn học như trút hết những gì nén lâu ngày: "Bảy năm trước chúng tôi tráo hai đứa sơ sinh, cô tưởng dễ lắm à? Con Tuyết yếu từ nhỏ, phải sống trong nhà giàu mới có điều kiện chữa. Còn cô, mạng cô rẻ, ở viện mồ côi cũng sống được, sau này lớn lên đúng lúc con Tuyết cần thì lấy tủy của cô, coi như trả công nuôi. Mạng đổi mạng, công bằng chán."

"Chết thì thôi," bà ta cười nhạt, "đằng nào cũng chẳng ai cần một đứa không cha không mẹ."

Tôi đứng chết trân, nước mắt trào ra không kìm được, lần này không phải diễn — tôi khóc thật, run thật, cả người lạnh toát. Nhưng tôi vẫn đứng đó, không lùi thêm bước nào, để chiếc mic nhỏ xíu trong cổ áo ghi trọn từng chữ.

Mạnh Lan kéo tay tôi lại gần chiếc túi vải, giọng vẫn còn cố giữ vẻ dịu dàng: "Đi, mình đi thôi con, đứng đây lâu không tốt đâu."

"Chú với thím sẽ đưa con đi đâu?" tôi hỏi, cố giữ giọng không vỡ hoàn toàn, dù nước mắt vẫn chảy.

Đỗ Chấn liếc vợ một cái, rồi trả lời, giọng đã không còn giả tạo chút nào: "Đi khám lại, xem chỉ số tủy còn ổn không. Lâu rồi không lấy mẫu, sợ hỏng kế hoạch."

Ba từ "kế hoạch" rơi ra tự nhiên như thể đó chỉ là chuyện quản lý sổ sách, không phải mạng sống của một đứa trẻ. Tôi nắm chặt hai tay sau lưng để giấu đi cơn run.

Ngay lúc đó, ánh đèn pha ô tô bật sáng rực từ phía cổng công viên, chiếu thẳng vào chỗ ba người đang đứng. Nhiều bóng người ập tới nhanh chóng, Vệ Cảnh Hành chạy đầu tiên, gần như lao thẳng tới giật tôi ra khỏi tay Mạnh Lan, ôm chặt tôi vào lòng.

Đội vệ sĩ khống chế cả hai vợ chồng tại chỗ trước khi họ kịp phản ứng. Mạnh Lan giãy giụa gào lên vu vơ điều gì đó, nhưng không ai còn tin lời bà ta nữa — chiếc mic vẫn còn ghi âm, và Vệ Cảnh Hành đã đứng đó, đích thân nghe hết mọi lời.

Đỗ Chấn không giãy giụa như vợ. Ông ta đứng im, nhìn tôi một lúc lâu, rồi cúi đầu, không nói thêm câu nào cho tới khi bị đưa lên xe cảnh sát. Tôi không hiểu vì sao khoảnh khắc im lặng đó lại ám ảnh tôi lâu hơn cả tiếng gào của Mạnh Lan — có lẽ vì trong đó, tôi thấy một phần con người từng dúi kẹo vào tay mình bằng nụ cười không hoàn toàn giả.

Đường Cẩm Thư chạy tới ngay sau đó, quỳ sụp xuống bên cạnh, hai tay run rẩy kiểm tra khắp người tôi xem có bị thương ở đâu không, miệng liên tục hỏi "con có sao không, có đau chỗ nào không" dù tôi đã lắc đầu đến ba lần.

Ông ôm tôi thật chặt, tay run bần bật, giọng nghẹn lại lần đầu tiên tôi nghe thấy ở một người đàn ông cao lớn nghiêm nghị như vậy: "Xin lỗi con. Bố xin lỗi vì để con phải làm chuyện này."

Tôi vùi mặt vào ngực áo ông, khóc nấc lên không ngừng được nữa. Lần này, tôi không cần phải tính toán gì thêm. Tôi chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi, vừa thoát khỏi nỗi sợ đã đeo bám mình suốt bao nhiêu đêm.

Trên đường về, tôi ngồi giữa cha và mẹ trên băng ghế sau, mỗi người nắm một tay tôi, không ai nói gì suốt cả quãng đường. Ánh đèn phố lướt qua cửa kính, hắt sáng lên rồi tối lại, đều đặn như nhịp thở đang dần chậm lại của chính tôi.

Về tới nhà, quản gia đã chờ sẵn ở cửa với một chậu nước ấm và khăn mềm, lau sạch từng vết bẩn trên tay chân tôi, không hỏi han gì thêm, chỉ lặng lẽ làm, thỉnh thoảng khẽ thở dài. Tôi để yên cho bà chăm sóc, cảm giác như mình vừa từ một cuộc chiến rất dài trở về, dù chỉ mới có vài tiếng đồng hồ trôi qua.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —