Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả

Chương 3 / 8

Chương 4

Bữa cơm tối hôm đó, tôi ngồi cạnh Đường Cẩm Thư, đối diện là chỗ trống của Vệ Tuyết — con bé giận dỗi bỏ lên phòng không chịu xuống ăn. Vệ Cảnh Hành gắp cho tôi một miếng cá hấp, tay hơi lóng ngóng vì chưa quen động tác này, làm rơi một ít nước sốt ra khăn trải bàn. Ông không để ý, chỉ chăm chú nhìn xem tôi có ăn được không, có thích không.

"Ngon không con?" ông hỏi, giọng chờ đợi như một đứa trẻ chờ được khen.

Tôi gật đầu, thật lòng. Đó là miếng cá ngon nhất tôi từng ăn, dù tôi không chắc là vì đầu bếp giỏi, hay vì đây là bữa cơm đầu tiên có người hỏi tôi ăn có ngon không.

Tối đó, tôi được đưa lên một phòng khách trên tầng hai để chờ, cửa còn để hé. Căn phòng có một chiếc giường phụ kê sẵn, drap trải mới tinh còn thơm mùi vải, một chiếc tủ quần áo trống trơn chờ được lấp đầy. Tôi ngồi ở mép giường, hai chân đung đưa không chạm đất, nhìn quanh căn phòng lớn hơn cả phòng ngủ tập thể ở viện cộng lại.

Tôi nghe tiếng bước chân nhỏ dừng lại ngoài cửa, rồi Vệ Tuyết đẩy cửa bước vào, đứng khoanh tay nhìn tôi từ đầu tới chân.

"Cô tưởng khóc lóc vài câu là được nhận vào nhà này à?" con bé nói, giọng chua ngoa không giống một đứa trẻ bảy tuổi bình thường, "Đây là nhà tôi. Bố mẹ tôi. Cô cút đi."

Tôi ngồi im trên giường, không đáp trả, chỉ nhìn nó. Ánh đèn ngủ hắt vàng lên mặt con bé, làm những nét hằn học càng rõ hơn — thứ biểu cảm mà một đứa trẻ được nuông chiều quá mức thường có, không cần ai dạy cũng tự biết dùng để chiếm phần hơn.

"Tôi không tranh gì với em," tôi nói khẽ, cố giữ giọng bình tĩnh, dù tim đập thình thịch, "tôi chỉ không muốn về chỗ cũ thôi."

"Ai thèm tin," nó khịt mũi, tiến thêm một bước. "Cô tưởng khóc trước mặt bố mẹ tôi là được thương à? Tôi khóc giỏi hơn cô nhiều. Từ bé tới giờ, tôi chỉ cần khóc là có được thứ mình muốn."

Nó nói câu đó với vẻ tự hào lạ lùng, như đang chia sẻ một bí quyết sinh tồn quý giá. Tôi nhìn nó, chợt thấy thương hại nhiều hơn giận — con bé này chưa từng phải học cách tồn tại bằng bất cứ thứ gì khác ngoài nước mắt và vị trí được ban cho.

Nó xông tới, móng tay cào một đường trên mu bàn tay tôi — đúng chỗ vết cào cũ của Mạnh Lan còn chưa kịp khô hẳn. Đau rát, tôi bật khóc thành tiếng.

Ngay sau đó, con bé tự lấy tay bóp cổ họng mình, giả vờ ho sặc sụa, ngã vật ra sàn, miệng gào lên "con khó thở, mẹ ơi cứu con" — âm thanh vang xuống tận tầng dưới. Nó diễn thành thục tới mức tôi gần như tin thật trong một giây, trước khi nhận ra mắt nó vẫn đang liếc về phía cửa, chờ xem có ai chạy tới chưa.

Tiếng chân chạy rầm rập trên cầu thang vang lên gần như ngay lập tức.

Vệ Cảnh Hành và Đường Cẩm Thư chạy lên ngay, thấy cảnh đó, ông quát Vệ Tuyết một tiếng nghiêm khắc nhất từ trước tới giờ tôi từng thấy ông dùng với con bé: "Đủ rồi! Con nghĩ diễn trò này thì ai tin?"

Đường Cẩm Thư vừa dỗ Vệ Tuyết đứng dậy, vừa liếc sang tôi đầy lo lắng. Tôi lau nước mắt, chủ động cúi đầu trước, giọng nhỏ xíu:

"Cô chú ơi, hay... cho con về lại viện đi ạ. Con không muốn làm phiền mọi người."

Câu đó không phải tôi tính toán để được thương hại nhiều hơn — dù kết quả đúng là như vậy. Tôi nói thật, vì tôi sợ. Sợ nếu ở lại, mọi chuyện sẽ giống hệt giấc mơ, chỉ là đổi một căn nhà khác để chờ ngày lên bàn mổ.

Đường Cẩm Thư quỳ xuống ngang tôi, ôm lấy vai tôi, giọng nghẹn hẳn: "Không ai đuổi con đi cả. Con ở đây."

Vệ Cảnh Hành đứng cạnh, hai tay nắm chặt, quai hàm bạnh ra. Ông nhìn Vệ Tuyết một cái sắc lạnh, rồi quay sang tôi, giọng dịu hẳn xuống: "Con đói chưa? Để quản gia mang gì lên ăn nhé."

Tôi lắc đầu, không phải vì không đói — bụng tôi đang sôi lên vì cả ngày chưa ăn gì đàng hoàng — mà vì tôi chưa quen với việc có người hỏi mình muốn gì trước khi ra lệnh.

Đúng lúc đó, điện thoại bà rung lên. Bà mở ra đọc, tay hơi run. Tối hôm trước, ngay sau khi rời viện, bà đã âm thầm cho người lấy một sợi tóc của tôi gửi đi xét nghiệm ở phòng xét nghiệm riêng của tập đoàn — loại phòng xét nghiệm có thể trả kết quả trong vòng một ngày, thứ mà người thường phải chờ cả tuần.

Bà đọc xong, ngẩng lên nhìn chồng, giọng run: "Trùng khớp. 99,9999%. Nó là con ruột của chúng ta."

Vệ Cảnh Hành đứng chết lặng, mắt nhìn từ điện thoại sang tôi, rồi lại nhìn xuống điện thoại như để xem thêm lần nữa cho chắc. "Bảy năm," ông lẩm bẩm, giọng vỡ ra, "bảy năm nay con ở đâu, làm sao cha lại không nhận ra..."

Cả phòng chết lặng lần thứ hai trong ngày.

Vệ Tuyết đứng đó, mặt trắng bệch, tay vẫn còn ôm cổ họng từ màn kịch giả vờ ho lúc nãy, nhưng lần này không ai còn để ý tới con bé nữa. Nó lùi dần về phía cầu thang, một mình, không ai gọi lại.

Vệ Cảnh Hành bước tới, quỳ xuống trước mặt tôi lần đầu tiên, hai tay đặt lên vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi như đang cố tìm lại một gương mặt trẻ sơ sinh ông chỉ được bế đúng một lần bảy năm trước. "Con..." ông định nói gì đó, nhưng giọng vỡ ra giữa chừng, không thành câu.

Đường Cẩm Thư đặt tay lên lưng chồng, không nói gì, chỉ để ông có thêm một khoảnh khắc trấn tĩnh lại trước khi đứng dậy. Cả căn phòng, dù rộng lớn và sang trọng, lúc đó lại chật chội bởi một thứ cảm xúc quá lớn không ai kịp gọi tên.

Tôi nhìn quanh phòng, thấy ánh mắt cha mẹ ruột mình đổi hẳn — không còn là thương hại một đứa trẻ đáng thương, mà là một thứ gì đó sâu hơn, đau hơn, như vừa tìm lại được một phần cơ thể đã mất bảy năm.

Quản gia đưa tôi về phòng riêng đêm đó — một căn phòng nhỏ hơn phòng của Vệ Tuyết, nhưng với tôi đã là quá đủ đầy: một chiếc giường êm, một cửa sổ nhìn ra vườn, một chiếc đèn ngủ hình mặt trăng tỏa ánh sáng dịu. Tôi nằm xuống, kéo chăn lên tận cằm, lần đầu tiên sau nhiều đêm không phải sợ giấc mơ mười bốn đêm liền sẽ quay lại.

Nó không quay lại. Đêm đó tôi ngủ một giấc không mộng mị, sâu tới mức sáng hôm sau quản gia phải gọi tới lần thứ ba tôi mới tỉnh.

Còn tôi, tôi cúi đầu, để không ai thấy mắt mình đang tính toán bước tiếp theo.

Chương 5

Ba ngày sau, Vệ Cảnh Hành cho người lục lại hồ sơ khu sản của bệnh viện thành phố năm tôi ra đời — tập đoàn từng tài trợ xây khu sản đó, nên việc xin trích xuất hồ sơ cũ không khó như người ngoài tưởng. Kết quả cho thấy có một khoảng trống bất thường trong sổ giao ca đêm hôm tôi và Vệ Tuyết chào đời, đúng ca trực của một y tá tên Chung Tú Lan — người đã nghỉ việc chỉ một tuần sau đó, không rõ lý do. Hồ sơ nhân sự của bà ta để lại một địa chỉ liên hệ cũ đã đổi chủ từ lâu, coi như một đầu mối đứt đoạn, nhưng ít nhất đã có tên.

Buổi sáng đó, tôi ngồi ăn sáng cùng cả nhà lần đầu tiên kể từ hôm về, cố ăn chậm rãi như một đứa trẻ bình thường, dù mắt vẫn thỉnh thoảng liếc sang Vệ Tuyết ngồi đối diện, im lặng khác hẳn mọi khi. Bàn ăn bày đủ món tôi chưa từng thấy — bánh bao nhân thịt cua, sữa đậu nành nóng, trứng hấp mềm mịn — nhưng tôi chỉ dám gắp từng chút một, sợ bị coi là tham ăn.

"Con cứ ăn thoải mái," Đường Cẩm Thư nhẹ nhàng đẩy đĩa bánh bao về phía tôi, "ở đây không ai tính toán từng miếng ăn của con đâu."

Câu nói đó, đơn giản vậy thôi, lại khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú gắp thức ăn để không ai thấy mắt mình đỏ hoe.

Vệ Tuyết ngồi cuối bàn, đẩy đĩa thức ăn của mình ra xa, không đụng đũa. "Con không đói," nó nói cộc lốc khi Đường Cẩm Thư hỏi, rồi liếc sang tôi một cái đầy khó chịu trước khi xin phép rời bàn. Không ai giữ nó lại.

Sau bữa sáng, Vệ Cảnh Hành gọi điện cho luật sư riêng ngay trong phòng làm việc, cửa khép hờ đủ để tôi nghe loáng thoáng vài câu — ông đang hỏi về quy trình xin trích lục hồ sơ y tế cũ, về giới hạn quyền hạn của tập đoàn trong việc yêu cầu bệnh viện hợp tác điều tra nội bộ.

Cùng ngày, Đỗ Chấn và Mạnh Lan kéo tới trước cổng biệt thự, đứng gào bên ngoài đòi gặp "con gái". Vệ sĩ chặn ngay ở cổng, không cho vào. Vài người hàng xóm hiếu kỳ đứng xem, có người rút điện thoại quay lại cảnh Mạnh Lan gào khóc "nhà giàu ỷ có tiền cướp con nuôi của người nghèo", đăng lên mạng ngay tối đó. Đỗ Chấn đứng cạnh vợ, không nói gì, chỉ liên tục lau mặt bằng khăn tay, ánh mắt liếc quanh đám đông như đang tính toán xem còn cách nào khác không.

Tôi ngồi trong phòng, xem qua điện thoại của quản gia lúc bà mang trà lên, thấy đoạn clip đã có hơn năm vạn lượt xem chỉ sau vài tiếng. Bình luận phần lớn chửi nhà họ Vệ. Không ai hỏi vì sao một cặp vợ chồng "nghèo" lại tài trợ mười hai vạn tệ cho viện mồ côi suốt ba năm.

Người giúp việc đứng bên cạnh lắc đầu, xuýt xoa: "Đọc mấy dòng bình luận này mà tức thay cho cô. Người ta không cần biết đúng sai, chỉ cần câu chuyện nghe kịch tính là tin ngay."

"Sao họ không hỏi câu đó ạ?" tôi hỏi quản gia, thật sự không hiểu.

Bà thở dài, đặt khay trà xuống bàn. "Vì người ta thích tin vào câu chuyện dễ hiểu hơn là câu chuyện đúng, cháu à. 'Nhà giàu ăn hiếp nhà nghèo' dễ tin hơn nhiều so với 'có người âm thầm tài trợ suốt ba năm để giữ quyền tiếp cận một đứa trẻ'."

Hai ngày sau, một tài khoản không rõ danh tính đăng bài dài, kể chuyện "một gia đình lao động bị tập đoàn lớn dùng quyền lực cướp mất đứa con nuôi họ đã thương yêu bảy năm", được vài hội nhóm lớn chia sẻ liên tiếp trong buổi sáng, tốc độ lan nhanh bất thường, như có người trả tiền đẩy bài. Chưa đầy sáu tiếng, bài viết đã có hơn ba mươi vạn lượt xem, hàng nghìn bình luận mắng nhà họ Vệ "cậy có tiền chèn ép người nghèo", một số còn kêu gọi tìm địa chỉ nhà riêng để "hỏi cho ra lẽ".

Trợ lý của Vệ Cảnh Hành mang một tập báo cáo dày vào phòng làm việc, giọng lo lắng: "Thưa chủ tịch, ba nhà đầu tư lớn đã gọi hỏi tình hình sáng nay. Phòng truyền thông đề nghị ra thông cáo phản bác ngay."

"Chưa," Vệ Cảnh Hành lắc đầu, giọng mệt mỏi nhưng dứt khoát, "phản bác lúc này chỉ khiến người ta nghĩ mình đuối lý. Chờ."

Chiều đó, cổ phiếu Tập đoàn Vệ Thị rớt gần một phần năm giá trị so với đầu tuần. Vệ Cảnh Hành ngồi trong phòng làm việc cả buổi tối, không nói gì, chỉ nhìn màn hình biểu đồ đỏ rực, tay cầm chiếc bút xoay đi xoay lại không ngừng.

Đường Cẩm Thư vào phòng tôi tối đó, ngồi xuống mép giường, hỏi khẽ: "Nhiễm Nhiễm, con có nhớ gì thêm về chỗ họ từng đưa con đi khám không?"

Tôi nghĩ một lúc. Giấc mơ không cho tôi thêm chi tiết nào từ đoạn này trở đi — từ đây, tôi thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Con nhớ một công viên gần nhà cũ," tôi nói chậm, "chú ấy hay chở con tới đó trước, rồi mới dẫn đi chỗ khác lấy máu. Chỗ đó vắng, ít người qua lại."

Đường Cẩm Thư im lặng, mắt bà nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì rất nặng.

Bà nhìn tôi thật lâu trước khi nói tiếp, như đang tự đấu tranh giữa bản năng bảo vệ con và nhu cầu phải chấm dứt chuyện này triệt để. Cuối cùng bà mở lời, chọn từng từ cẩn thận.

"Con có muốn giúp mẹ một việc không?" bà hỏi, giọng chậm rãi, rõ ràng đây không phải câu hỏi bình thường dành cho một đứa trẻ bảy tuổi.

Tôi ngẩng lên nhìn bà, tim đập nhanh. Tôi biết việc này sẽ không nhẹ nhàng. Nhưng tôi cũng biết, nếu không tự tay kết thúc chuyện này, giấc mơ về bàn mổ kia sẽ mãi lơ lửng trên đầu tôi, không bao giờ thật sự biến mất.

"Con muốn," tôi đáp, không do dự.

Đường Cẩm Thư nhìn tôi thêm một lúc, rồi ôm tôi vào lòng, tay vuốt nhẹ mái tóc tôi. "Cảm ơn con," bà thì thầm, "cảm ơn vì tin mẹ."

Tôi không nói gì, chỉ ôm lại bà thật chặt. Đó là lần đầu tiên tôi gọi ai đó là "mẹ" trong lòng mà không cần nhắc mình đó chỉ là một vai diễn.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —