Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả

Chương 2 / 8

Chương 2

"Hà Nhiễm," viện trưởng vội trả lời thay tôi, giọng run run, "tên cháu là Hà Nhiễm ạ, viện đặt cho từ lúc nhặt được, không rõ họ gốc."

"Nhặt được ở đâu?" người phụ nữ hỏi tiếp, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng ban nãy.

"Dạ... trước cổng bệnh viện thành phố," viện trưởng lúng túng lật vội cuốn sổ mang theo, "hồ sơ ghi lại là ngày mùng ba tháng Mười một, bảy năm trước, có người phát hiện một bé gái sơ sinh được quấn trong khăn để lại gần lối thoát hiểm khu sản, không kèm giấy tờ gì."

Người phụ nữ khẽ siết chặt tay, ánh mắt thoáng chút gì đó không giấu nổi — như một con số vừa khớp với một con số khác trong đầu bà, dù lúc đó tôi hoàn toàn không biết ý nghĩa của sự trùng hợp ấy.

Người phụ nữ gật đầu, không nói thêm gì với viện trưởng. Bà chỉ nhìn tôi, rồi nhìn xuống hai tay tôi đang bám riết lấy vạt váy bà.

Mạnh Lan lấy lại bình tĩnh trước, bước tới định kéo tôi ra, giọng vẫn cố giữ ngọt: "Nhiễm Nhiễm, đừng làm phiền cô, về với mẹ nào."

Viện trưởng đứng cạnh đó cũng vội phụ họa, tay xoa xoa vào nhau: "Nhiễm Nhiễm ngoan, đây là chú thím tốt bụng, con đừng làm mất mặt viện, để cô đây bận rộn nữa." Bà ta không dám nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ mặc vest kem, chỉ lo lắng liếc sang phía Đỗ Chấn, sợ khoản tài trợ mười hai vạn kia bay mất vì một phút bốc đồng của một đứa trẻ.

Bà ta nắm lấy cổ tay tôi, siết mạnh hơn mức một cái nắm tay bình thường. Móng tay dài của bà ta cào qua da, một vệt đỏ rân rân kéo dài từ cổ tay xuống mu bàn tay tôi, rướm máu.

Tôi đau thật. Nhưng tôi nhớ lời tự nhủ với chính mình đêm qua, sau lần thứ mười bốn tỉnh dậy giữa đêm: nếu cảnh đó thành thật, mình sẽ không giấu vết thương nữa. Mình sẽ để người ta nhìn thấy.

Tôi không rụt tay lại ngay. Tôi để yên một giây, đủ để vệt cào mới toanh lộ ra cạnh mấy vết bầm cũ đã ngả tím vàng trên cùng một cổ tay, và một chấm nhỏ hơi lõm gần khuỷu tay — dấu kim tiêm để lại không lành hẳn.

Ánh mắt người phụ nữ mặc vest kem đổi ngay lập tức. Không còn là ánh mắt dò hỏi nữa. Lạnh hẳn.

"Buông tay nó ra," bà nói, không lớn tiếng, nhưng từng chữ như cắt.

Mạnh Lan khựng lại, tay vẫn chưa buông hẳn. "Đây là chuyện nhà tôi, phiền chị đừng can thiệp—"

"Buông."

Lần này bà không nhìn Mạnh Lan nữa, mà đưa mắt ra phía cổng viện, nơi hai người đàn ông mặc vest đen vừa bước xuống từ chiếc xe thứ hai vừa trờ tới, đứng lại cách một khoảng, chờ hiệu lệnh. Đội hộ vệ riêng của bà — luôn túc trực cách bà không xa, vì bà là phu nhân của một tập đoàn lớn, việc này với tôi lúc đó chỉ là một chi tiết lạ, nhưng sau này tôi mới hiểu đó là chuyện bình thường của người ở tầng lớp bà.

Mạnh Lan buông tay tôi ra ngay khi thấy hai bóng người kia tiến lại gần. Bà ta lùi một bước, mặt biến sắc, tay vẫn còn co quắp lại như thể tiếc nuối vì chưa kịp kéo tôi đi trước khi có người can thiệp.

Đỗ Chấn kéo vợ lại, ghé tai nói nhỏ điều gì đó. Cả hai không dám làm căng thêm trước mặt người lạ có vệ sĩ đi kèm và ống kính camera an ninh gắn ngay trên cổng khu nhà giàu đối diện viện — thứ mà tôi để ý thấy chớp đèn đỏ liên tục từ nãy giờ. Họ lùi ra xa dần, đứng bên ngoài cổng viện, không dám bước vào thêm.

Người phụ nữ ngồi thụp xuống ngang tầm tôi, cầm lấy cổ tay tôi lên xem kỹ, ngón tay bà khẽ run khi chạm vào vết kim tiêm cũ. Bà lật cổ tay tôi qua lại dưới ánh nắng, đếm — tôi thấy môi bà mấp máy không thành tiếng — ba vết bầm cũ chồng lên nhau, một vết mới toanh vừa rướm, và cái chấm lõm gần khuỷu tay không lành hẳn, da quanh đó hơi sậm màu hơn phần còn lại.

"Ai làm chuyện này với con?" giọng bà không còn lạnh nữa, mà nghẹn lại.

Tôi không trả lời ngay. Tôi biết nếu nói hết trong một câu, chuyện sẽ chỉ dừng ở mức cãi vã giữa hai gia đình, rồi chìm xuồng như bao vụ việc khác ở viện mồ côi. Tôi cần nhiều hơn một câu nói của một đứa trẻ bảy tuổi.

Tôi đã học được điều đó từ chính viện mồ côi — mấy năm trước, một đứa trẻ khác từng tố cáo một bảo mẫu đánh mình, nhưng vì không có ai làm chứng, không có vết thương rõ ràng, chuyện chìm xuồng chỉ sau một buổi họp nội bộ. Bảo mẫu đó vẫn ở lại làm việc thêm hai năm nữa. Tôi không muốn phần đời còn lại của mình lặp lại kiểu kết thúc đó.

"Con không biết cô là ai," tôi nói khẽ, đúng sự thật, "nhưng con không muốn về nhà kia nữa. Chú ấy... hay đưa con đi khám ở một chỗ, xong về tay con luôn có chỗ này."

Tôi chỉ vào vết kim tiêm. Không thêm bớt. Không khóc lóc kể lể. Chỉ đưa ra đúng một sự thật quan sát được.

Bà đứng dậy, quay sang viện trưởng, giọng lại lạnh như lúc đầu: "Tôi muốn xem hồ sơ nhận nuôi của đứa trẻ này. Ngay bây giờ."

Đám trẻ con đứng quanh sân vẫn chưa giải tán, thì thầm bàn tán về những gì vừa chứng kiến. Một đứa lớn hơn tôi hai tuổi khẽ vẫy tay chào, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng, như không chắc nên mừng hay nên thương cho tôi.

Viện trưởng cuống cuồng gật đầu chạy vào văn phòng, tay run tới mức làm rơi cả chùm chìa khóa hai lần trước khi mở được cửa tủ hồ sơ. Đỗ Chấn đứng bên ngoài cổng sắt, gọi vọng vào, giọng cố nài nỉ lần cuối: "Nhiễm Nhiễm, chú thím chờ con ở nhà, khi nào con nghĩ lại thì gọi chú nhé" — như thể câu nói đó còn có thể vớt vát lại chút thể diện trước những ánh mắt đang đổ dồn về phía họ.

Mạnh Lan không nói gì thêm, chỉ đứng đó, tay siết chặt lấy quai túi, ánh mắt nhìn tôi qua song cổng sắt mang một thứ hằn học lạnh người, khác hẳn nụ cười ngọt lúc nãy. Tôi nhìn lại bà ta một giây, rồi quay đi, không để mình sợ hãi thêm lần nào nữa trước ánh mắt đó.

Tôi nắm chặt vạt váy người phụ nữ, không buông ra nữa.

Thế cờ đã đổi. Tôi không còn là một món hàng chờ được nhận đi. Tôi đã có một người đứng sau lưng mình — dù tôi còn chưa biết bà là ai.

Chương 3

Trên xe, tôi ngồi im, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, cố làm ra vẻ một đứa trẻ đã bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn. Người phụ nữ ngồi cạnh, thỉnh thoảng liếc sang tôi, không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ lấy khăn giấy lau vết máu khô trên cổ tay tôi.

Xe chạy qua mấy dãy phố tôi chưa từng thấy — nhà cao tầng kính sáng loáng, biển hiệu ngoại ngữ, người đi bộ mặc đồ công sở bước vội trên vỉa hè rộng. Tôi ngồi im, mắt nhìn ra cửa kính, tay vẫn còn hơi run, cố nhớ lại tất cả những gì mình từng biết trước khi bước vào khoảng trống mà giấc mơ chưa hề vẽ ra.

Tôi biết mình không nên kể hết ngay. Kể hết trong một lần dễ khiến người lớn nghĩ đứa trẻ đang bịa chuyện để được thương hại. Tôi cần nói vừa đủ, đúng chỗ, để bà tự đi tìm phần còn lại.

"Cô ơi," tôi khẽ nói, giọng cố giữ ngoan ngoãn, "chú Đỗ từng dặn con, ngoan thì mới được coi là con ruột, phải hiến tủy cho em gái. Con không hiểu 'con ruột' với 'hiến tủy' liên quan gì nhau, nhưng con sợ lắm."

Tôi cúi đầu xuống ngay sau câu đó, giả vờ như vừa lỡ lời, tay siết chặt vạt váy mình. Đó là một chiêu tôi học được từ chính những đêm nằm mơ — người lớn luôn tin những gì trẻ con "lỡ miệng" nói ra hơn là những gì được kể một mạch có đầu có đuôi.

Tôi nhắc lại đúng nguyên văn, không thêm thắt. Người phụ nữ đang lau tay tôi khựng lại nửa giây. Bà không hỏi thêm, chỉ lấy điện thoại ra, gõ vài dòng tin nhắn qua WeChat, gửi cho một số lưu tên "Đội An ninh nội bộ" — tôi liếc thấy dòng chữ đó trước khi màn hình tắt.

Xe dừng trước một cánh cổng sắt cao, phía sau là một căn biệt thự ba tầng, sân trước rộng có hồ nước nhỏ. Tôi chưa từng thấy nhà nào lớn như vậy ngoài đời thật, chỉ thấy trong mấy cuốn tạp chí cũ ở viện. Hai người vệ sĩ mở cổng, cúi đầu chào người phụ nữ bằng một câu tôi không nghe rõ, mắt liếc sang tôi đầy dò xét nhưng không hỏi gì.

Một người đàn ông cao lớn bước ra từ cửa chính, dáng vội vã, thấy tôi trên tay người phụ nữ liền sững lại. Ông nhìn vết cào trên cổ tay tôi trước, sau đó mới nhìn lên mặt tôi. Có một thoáng bối rối lướt qua mặt ông — như thể đang cố nhớ ra mình đã từng thấy gương mặt bé nhỏ này ở đâu, dù chắc chắn chưa bao giờ gặp.

"Chuyện gì đã xảy ra?" giọng ông trầm, nhưng có một luồng giận dữ nén dưới đó, rõ ràng tới mức tôi cảm nhận được dù chưa hiểu hết.

"Để vào nhà nói," người phụ nữ đáp, bế tôi lên, bước qua sân.

Trong nhà, sàn đá hoa cương sáng bóng phản chiếu ánh đèn chùm trên trần, một cầu thang xoắn dẫn lên tầng hai với tay vịn gỗ chạm khắc tỉ mỉ. Tôi bước những bước rón rén, sợ làm bẩn sàn nhà, dù chân tôi đã được lau sạch từ trước.

Trong phòng khách, một bé gái trạc tuổi tôi đang ngồi trên ghế sofa da, mặc váy đăng ten trắng đắt tiền, tóc buộc nơ to. Nhìn thấy tôi bước vào trên tay mẹ mình, mặt con bé lập tức sa sầm.

Tôi nhận ra gương mặt đó ngay lập tức — chính là gương mặt đứng cạnh giường bệnh trong giấc mơ của tôi, tay cầm ly nước cam, cười khi nhìn tôi thở hắt ra lần cuối. Cảm giác đó lạ lùng khó tả — như gặp lại một người trong cơn ác mộng ngoài đời thực, mà người đó lại hoàn toàn không biết gì về vai trò của mình trong giấc mơ ấy.

Tôi ép mình không lộ vẻ hoảng sợ. Đây chỉ là một đứa trẻ, tôi tự nhắc mình, một đứa trẻ được nuông chiều quá mức, không phải quái vật. Ít nhất là chưa phải.

Tim tôi thắt lại, nhưng tôi không để lộ ra ngoài. Tôi mím môi, ép mình cười, gọi khẽ: "Chào em."

Con bé đặt mạnh ly nước cam xuống bàn kính, nước sánh ra ngoài, không thèm lau. "Ai cho phép cô vào nhà tôi?" nó hỏi, mắt lườm từ đầu tới chân tôi, dừng lại ở bộ váy cũ sờn màu tôi đang mặc, khinh khỉnh bĩu môi.

"Ai là em cô," con bé gằn giọng, mặt đầy khinh khỉnh, "con nhặt ở đâu về mà đòi làm chị tôi?"

Người đàn ông — sau này tôi biết là cha ruột tôi — quay phắt sang con bé, "Vệ Tuyết!" quát lên một tiếng đầy uy nghiêm, khiến con bé im bặt, môi mím lại, mắt đỏ hoe nhưng không dám hé thêm câu nào.

Ông quay lại nhìn tôi, giọng dịu hẳn xuống, cố gắng nhưng vẫn còn hơi vụng về, như một người chưa từng phải dỗ dành ai: "Đừng sợ. Ở đây không ai bắt nạt con cả." Ông đưa tay ra, rồi lại rụt về, có lẽ không chắc mình có quyền chạm vào tôi hay chưa.

Người phụ nữ đặt tôi xuống ghế, quay sang chồng, giọng hạ thấp nhưng đủ nghe: "Kiểm tra ADN trước đã. Mọi chuyện khác tính sau."

Một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục quản gia bước vào, mang theo một hộp cứu thương nhỏ, quỳ xuống lau vết thương trên tay tôi bằng bông gòn tẩm cồn, nhẹ nhàng tới mức tôi gần như không cảm thấy đau. Bà ngước lên nhìn tôi một cái, ánh mắt hiền, không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười trấn an.

"Cháu tên gì?" bà hỏi khẽ, giọng nhỏ như chỉ đủ cho hai người nghe, trong khi Vệ Cảnh Hành và Đường Cẩm Thư còn đang trao đổi gì đó ở góc phòng.

"Dạ, Hà Nhiễm ạ," tôi đáp, rồi khựng lại, không chắc cái tên đó còn dùng được bao lâu nữa.

"Bác tên Tôn, làm quản gia ở đây đã mười năm," bà nói, băng nốt vết thương cuối cùng, "từ giờ có gì cần, cứ gọi bác."

Đó là người đầu tiên trong căn nhà này chủ động giới thiệu tên mình với tôi, không kèm theo bất kỳ điều kiện nào.

Vệ Tuyết vẫn ngồi trên sofa, không rời mắt khỏi tôi, môi mím chặt thành một đường thẳng. Tôi biết, trong đầu con bé lúc này chắc chắn không phải sự tò mò, mà là một phép tính lạnh lùng về việc vị trí của nó trong căn nhà này sắp bị lung lay.

Tôi ngồi yên trên ghế, hai tay vẫn đặt ngay ngắn, mắt cụp xuống như một đứa trẻ ngoan đang cố không làm phiền ai. Nhưng trong lòng, tôi biết mình vừa bước qua cánh cửa đầu tiên của giấc mơ — cánh cửa mà giấc mơ chưa từng cho tôi nhìn thấy phía sau.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —