Kế Mẫu Là Giáp Trụ, Không Phải Xiềng Xích
Chương 12 / 21
Cố lão phu nhân, từ sau đêm xử Tôn ma ma, không còn tìm cớ gây khó dễ như trước. Bà không nói ra miệng lời xin lỗi nào, nhưng mỗi buổi sáng, một tỳ nữ già vẫn lặng lẽ mang tới viện Tịnh Vi một phần thuốc bổ, vài món điểm tâm hợp khẩu vị mùa lạnh, không kèm theo lời nhắn nào.
Tịnh Vi nhận, không hỏi nhiều, chỉ dặn tỳ nữ: "Cảm ơn lão phu nhân đã có lòng."
Tỳ nữ già cúi đầu, khẽ mỉm cười trước khi lui ra — bà đã hầu hạ lão phu nhân hơn hai mươi năm, hiếm khi thấy chủ tử có cử chỉ nhún nhường như vậy với bất kỳ ai trong phủ.
Đó là bước hòa giải đầu tiên, âm thầm, chưa ai nói thành lời, nhưng cả phủ đều ngầm hiểu.
Buổi chiều muộn, một tên gia đinh chạy hớt hải vào viện, giọng gấp gáp: "Bẩm phu nhân! Xa giá Hầu gia đã vào tới cổng thành rồi ạ!"
Tịnh Vi đứng dậy, nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh chiều đang nhuộm vàng những mái ngói cong của phủ Hầu.
Ba tháng kể từ ngày nàng bước vào phủ này qua cửa hông, giờ người đàn ông từng gả nàng đi như một món trao đổi lạnh lùng sắp trở về, đối diện với một gia phủ đã đổi khác hoàn toàn so với ngày hắn rời đi.
Nàng không biết hắn sẽ nhìn nhận những thay đổi này ra sao.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 13 →