Giấc Mơ Báo Trước Cái Chết Vì Bạn Thân — Tỉnh Dậy Tôi Giữ Trọn Vợ Con

Chương 8 / 10

Chương 15: Tài Khoản Trung Gian

"Anh Tiêu, chúng tôi đã lần ra khoản tiền chuyển cho Mã Đại Bưu." Điều tra viên Trịnh, người phụ trách vụ án, gọi tôi tới đồn công an ba ngày sau vụ việc, giọng nghiêm túc. "Khoản tiền được chuyển qua một tài khoản trung gian đứng tên người khác, nhưng chúng tôi lần dấu vết giao dịch, phát hiện tài khoản đó nhận tiền từ một nguồn duy nhất trong tháng qua."

Tôi ngồi trong phòng làm việc nhỏ của điều tra viên Trịnh, tay siết chặt mép bàn, cố giữ bình tĩnh trước khi nghe câu trả lời sắp tới.

"Là ai?" Tôi hỏi, dù trong lòng gần như đã đoán được câu trả lời.

Điều tra viên Trịnh nhìn tôi, ánh mắt dò xét. "Đỗ Cảnh Hành. Anh có quen biết người này không?"

Tôi gật đầu, nắm chặt hai tay trên đầu gối. "Bạn thân từ nhỏ của tôi. Từng phá hoại việc làm ăn của tôi cách đây ba năm, tôi có đầy đủ bằng chứng."

Tôi lấy điện thoại ra, đưa toàn bộ thư điện tử lưu trữ đoạn ghi âm, tin nhắn, ảnh chụp đơn nghỉ việc của Đỗ Cảnh Hành từ ba năm trước cho điều tra viên Trịnh. Ông xem qua, gật gù.

"Có thêm một chuyện nữa." Tôi nói tiếp, nhớ lại lời chú Tạ từng vô tình nhắc tới trong một lần trò chuyện. "Chú tôi quen biết, từng nói Đỗ Cảnh Hành có dính líu tới một vụ biển thủ tiền quỹ ở công ty cũ, trước khi hắn làm ở công ty môi giới bất động sản. Vụ đó không ai truy cứu vì công ty sợ ảnh hưởng danh tiếng, nhưng hồ sơ chắc vẫn còn lưu ở đâu đó."

Điều tra viên Trịnh ghi chép cẩn thận. "Cảm ơn thông tin này, chúng tôi sẽ xác minh lại. Anh Tiêu, tôi hiểu anh đang rất căm phẫn, nhưng tuyệt đối không được tự ý tìm gặp đối tượng hay có hành động vượt quá pháp luật. Cứ để chúng tôi xử lý."

Tôi gật đầu, dù trong lòng cơn giận vẫn sôi sục. Có những khoảnh khắc tôi thật sự muốn tự mình tìm tới Đỗ Cảnh Hành, hỏi thẳng hắn tại sao lại nhẫn tâm nhắm vào một đứa trẻ. Nhưng tôi biết, hành động bốc đồng lúc này chỉ khiến mọi chuyện rối thêm, có khi còn khiến chính tôi vướng vào rắc rối pháp lý không đáng có.

"Tôi hiểu." Tôi gật đầu. "Tôi chỉ muốn hắn phải trả giá đúng theo pháp luật, không hơn không kém."

Rời khỏi đồn công an, tôi lái xe qua tiệm chú Tạ, kể lại toàn bộ diễn biến vụ điều tra.

"Cậu làm đúng." Chú Tạ gật đầu tán thành. "Nhiều người trong lúc căm phẫn dễ mất kiểm soát, tự tay gây thêm rắc rối cho mình. Cậu để pháp luật xử lý là đúng đắn nhất."

"Cháu chỉ sợ chưa đủ để hắn phải trả giá xứng đáng." Tôi thở dài.

"Cứ tin vào bằng chứng cậu đã đưa ra." Chú Tạ vỗ vai tôi. "Sự thật khách quan luôn có sức nặng hơn cảm xúc nhất thời."

Về phần Đỗ Cảnh Hành, hắn không hề biết cảnh sát đã lần ra dấu vết giao dịch nhanh tới vậy. Sau khi biết tin Mã Đại Bưu bị bắt qua một người quen làm ở khu vực công viên, hắn hoảng loạn thật sự.

Đêm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn hắn đang thuê, Đỗ Cảnh Hành vội vàng xóa sạch tin nhắn, lịch sử cuộc gọi liên quan tới Mã Đại Bưu trên điện thoại, tay run rẩy vì sợ hãi. Hắn nhét vội vài bộ quần áo vào túi xách, định bắt chuyến xe khách sớm nhất rời khỏi Giang Thành, tính đường lánh về một thành phố xa để tránh bị lần ra.

Hắn ngồi co ro trong góc phòng trọ ẩm thấp, tay run rẩy châm điếu thuốc thứ mấy trong đêm, mắt đảo liên tục ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm tối, sợ hãi từng tiếng động nhỏ vang lên ngoài kia.

Nhưng hắn không biết, ngay khi điều tra viên Trịnh xác định được danh tính của hắn, lệnh phong tỏa tài khoản ngân hàng và thông báo tuần tra các bến xe, sân bay trong thành phố đã được phát đi ngay trong đêm.

Đỗ Cảnh Hành vừa bước tới quầy vé bến xe khách liên tỉnh, chuẩn bị mua vé chuyến sớm nhất, thì hai cảnh sát mặc thường phục đã đứng chờ sẵn hai bên.

"Đỗ Cảnh Hành?" Một người hỏi, giọng cứng rắn. "Mời anh theo chúng tôi về đồn làm việc."

Hắn khựng lại, mặt tái mét, mắt láo liên tìm đường chạy nhưng đã bị chặn kín cả hai phía.

"Các anh nhầm người rồi—" Hắn cố chối, nhưng giọng run rẩy đã tố cáo tất cả.

"Chúng tôi có đủ căn cứ để mời anh về làm việc liên quan tới vụ bắt cóc trẻ em tại công viên giải trí." Viên cảnh sát nói thẳng, đưa còng số tám ra. "Anh có quyền im lặng, nhưng mọi lời anh nói có thể dùng làm bằng chứng."

Hai bên hông là hai cảnh sát khác đứng chắn, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để vùng chạy. Chiếc túi xách rơi xuống nền đất, vài bộ quần áo hắn vội vàng nhét vào lúc đêm khuya rơi vãi tứ tung.

Đỗ Cảnh Hành bị áp giải lên xe cảnh sát ngay tại bến xe, trước ánh mắt tò mò của hàng chục hành khách xung quanh, kế hoạch bỏ trốn của hắn thất bại hoàn toàn ngay khi vừa bắt đầu.

"Thả tao ra! Các người bắt nhầm người rồi!" Hắn vẫn cố giãy giụa, gào lên giữa bến xe đông người, nhưng không ai để tâm tới lời chối cãi của một kẻ vừa bị còng tay áp giải đi.

Tối đó, điều tra viên Trịnh gọi báo tin cho tôi. "Anh Tiêu, chúng tôi đã bắt giữ được Đỗ Cảnh Hành. Ngày mai mời anh tới đồn, có một buổi đối chất, anh có muốn tham gia không?"

Tôi kể lại tin này cho Tịch Dao ngay khi cúp máy. Cô ngồi lặng một lúc, rồi nắm chặt tay tôi. "Anh đi cẩn thận. Đừng để hắn nói gì làm anh mất bình tĩnh."

"Anh sẽ giữ bình tĩnh." Tôi hứa với cô, dù trong lòng không hoàn toàn chắc chắn mình làm được.

Tôi cầm điện thoại, tay hơi run, không phải vì sợ, mà vì cuối cùng cũng tới lúc đối mặt trực tiếp với người từng là bạn thân nhất đời mình, giờ đã trở thành kẻ suýt cướp mất con gái tôi.

"Tôi muốn." Tôi đáp, giọng chắc nịch. "Tôi sẽ tới."

Chương 16: Năm Vạn Tệ Đó

Phòng đối chất nhỏ, ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống chiếc bàn kim loại. Tôi ngồi một bên, điều tra viên Trịnh ngồi cạnh, đối diện là Đỗ Cảnh Hành, tay bị còng, mặt hốc hác hẳn so với lần cuối tôi gặp hắn ba năm trước.

Không khí trong phòng lạnh ngắt, chỉ có tiếng quạt trần kêu è è trên đầu. Tôi ngồi thẳng lưng, cố giữ nhịp thở đều, dù tim vẫn đập nhanh hơn bình thường.

Hắn nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng chút bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển sang thứ gì đó cay đắng, cố chấp.

Ánh đèn hắt lên gương mặt hắn, làm lộ rõ những nếp nhăn mới, dấu vết của mấy tuần bị giam giữ và nỗi sợ hãi thường trực. Không còn chút gì của vẻ ngoài bảnh bao hắn từng có khi còn làm ở công ty môi giới.

"Chấn Đình." Hắn gọi tên tôi, giọng khàn đặc. "Mày tới đây nhìn tao thảm hại vậy cho hả dạ à?"

Tôi không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, chờ hắn nói tiếp. Trong đầu tôi thoáng qua hình ảnh hai đứa trẻ mười hai tuổi năm nào, một đứa lao vào che chắn cho đứa kia trước đám bạn bắt nạt. Hình ảnh đó giờ đây xa lạ tới mức tôi tự hỏi liệu nó có thật sự từng xảy ra hay không.

"Mày biết tại sao tao ra nông nỗi này không?" Hắn cười khẩy, giọng đầy oán trách. "Tại mày cạn tình cạn nghĩa trước. Hai mươi mấy năm bạn bè, mày đóng sầm cửa vào mặt tao, đuổi tao khỏi công ty, để tao không xin được việc ở đâu suốt ba năm trời. Mày đẩy tao tới đường cùng, giờ lại trách tao làm liều?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ nhịp tim ổn định. Đây là khoảnh khắc tôi đã tưởng tượng ra không biết bao nhiêu lần suốt ba năm qua, nhưng khi thật sự đối diện, mọi thứ vẫn khác xa những gì tôi từng hình dung.

Điều tra viên Trịnh định lên tiếng, nhưng tôi giơ tay ra hiệu để tôi nói.

Điều tra viên Trịnh liếc nhìn tôi, có lẽ hơi bất ngờ vì tôi đột nhiên hỏi một câu có vẻ chẳng liên quan tới vụ án đang điều tra. Nhưng ông không ngắt lời, để tôi tiếp tục.

"Anh nghĩ tôi đóng sầm cửa vào mặt anh vô cớ à?" Tôi nhìn thẳng vào hắn, giọng lạnh nhưng chắc chắn. "Anh còn nhớ năm vạn tệ không?"

Đỗ Cảnh Hành khựng lại, ánh mắt thoáng chút hoang mang.

"Năm vạn tệ, toàn bộ tiền học của con gái tôi," tôi tiếp tục, từng chữ rành rọt, "suýt mất sạch vì tôi tin lời anh rủ đầu tư một mối làm ăn không có thật. Anh còn nhớ chuyện đó không, hay anh đã quên mất mình từng làm gì với gia đình tôi?"

"Mày nói cái gì tao không hiểu." Hắn cau mày, giọng có vẻ hoang mang thật sự.

"Không cần hiểu." Tôi đáp, không giải thích thêm. Chuyện này chỉ có ý nghĩa với riêng tôi, không cần hắn phải hiểu trọn vẹn. "Anh chỉ cần biết, khoản tiền đó, và tất cả những gì thuộc về gia đình tôi, từ nay anh không còn cơ hội chạm vào nữa."

Đỗ Cảnh Hành im lặng, không đáp lại được. Suốt bao năm hắn quen dùng tình bạn cũ để vay mượn hết lần này tới lần khác, chính khoản năm vạn tệ suýt bị hắn dẫn dụ đi mấy năm trước — trước khi tôi kịp tỉnh ngộ và cắt đứt đúng lúc — là giọt nước cuối cùng khiến tôi quyết tâm thay đổi hoàn toàn cách đối xử với hắn.

"Lần này," tôi nói tiếp, giọng không hề dao động, "anh sẽ không lấy được của gia đình tôi thêm một đồng nào nữa."

Điều tra viên Trịnh đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. "Đỗ Cảnh Hành, chúng tôi có đầy đủ bằng chứng: dòng tiền anh chuyển cho Mã Đại Bưu qua tài khoản trung gian để thuê hắn bắt cóc con gái anh Tiêu, đoạn ghi âm anh bàn bạc phá hoại việc làm ăn của anh Tiêu ba năm trước, và hồ sơ vụ biển thủ quỹ công ty cũ của anh mà chúng tôi vừa xác minh lại được. Anh còn muốn chối gì nữa không?"

Đỗ Cảnh Hành cúi đầu, hai vai run lên, không còn chút gì của thái độ cứng cỏi lúc đầu.

"Tao..." Giọng hắn lạc đi. "Tao chỉ muốn dọa nó thôi, không định làm hại con bé thật."

"Dọa một đứa trẻ tám tuổi bằng dao giữa đám đông," điều tra viên Trịnh nói, giọng lạnh băng, "không phải chuyện có thể biện minh bằng hai chữ 'chỉ muốn dọa'."

"Tao chỉ muốn nó biết sợ, muốn mày biết con mày không an toàn nếu còn cạn tình với tao." Hắn ngẩng lên, mắt đỏ ngầu. "Tao không ngờ thằng Mã Đại Bưu lại rút dao ra thật."

"Anh thuê hắn, anh phải chịu trách nhiệm cho mọi việc hắn làm khi thi hành lệnh của anh." Điều tra viên Trịnh gõ tay lên tập hồ sơ. "Đó là luật, không có ngoại lệ vì lý do 'không ngờ tới'."

Tôi đứng dậy, nhìn hắn lần cuối. Không còn chút cảm giác nào giống như ngày xưa khi tôi từng coi hắn là người bạn thân nhất đời mình. Chỉ còn lại một sự trống rỗng lạ lùng, như thể tôi vừa khép lại một chương đời đã cũ nát từ rất lâu, chỉ là giờ mới thật sự buông tay.

"Anh từng nói tôi là đồ bỏ đi, sống cũng chỉ là trò cười." Tôi nói, giọng bình thản đến lạ. Câu này tôi chưa từng nói ra với ai, kể cả Tịch Dao — chỉ có tôi tự nhớ nó từ giấc mơ năm nào. Nhưng lúc này, tôi cần nói ra, để chính mình nghe thấy nó vang lên ngoài đời thực, và thấy nó không còn sức nặng nào nữa. "Anh nhầm rồi."

Đỗ Cảnh Hành ngẩng lên nhìn tôi, có lẽ không hiểu tôi vừa nói câu gì kỳ lạ tới vậy, nhưng tôi không giải thích thêm.

Điều tra viên Trịnh tiễn tôi ra cửa, giọng thân thiện hơn lúc đầu. "Anh Tiêu, giữ vững tinh thần. Phần còn lại để pháp luật lo."

"Cảm ơn anh, vì đã giúp tôi đi hết chặng đường này đúng cách." Tôi bắt tay ông, lòng nhẹ nhõm hẳn so với lúc bước vào.

Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng đối chất, để lại sau lưng người từng là bạn thân nhất đời mình, giờ chỉ còn là một kẻ chờ ngày ra tòa.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —