Ánh Trăng Chưa Từng Gặp Mặt

Chương 9 / 10

Chương 17

"Tín hiệu màn hình chính ổn định, kênh dự phòng đã sẵn sàng." Lâm Diệc Phàm báo qua tai nghe, ngồi cạnh tôi trong phòng điều khiển kỹ thuật dựng tạm phía sau sân khấu.

Tôi gật đầu, mắt không rời dàn màn hình giám sát trước mặt — một góc quay toàn cảnh hội trường, một góc quay cận sân khấu, một góc dành riêng cho nội dung tôi đã chuẩn bị sẵn, giấu kín trong ổ đĩa chỉ mình tôi có quyền truy cập.

Hội trường Trung tâm Kim Sa chật kín người. Hơn năm trăm khách mời, gồm toàn thể nhân viên Tập đoàn An Thịnh, đối tác ngành, và một dãy bàn dành riêng cho phóng viên các trang tin công nghệ, kinh doanh. Đèn sân khấu bật sáng rực, biểu ngữ "20 năm An Thịnh — Vững Bước Tương Lai" treo cao phía trên, chữ vàng nổi bật trên nền xanh đậm.

Diệp Y Y ngồi ở một góc khuất gần lối ra, mặc bộ áo vest giản dị nhưng chỉnh chu, tay siết chặt chiếc điện thoại trong lòng. Chúng tôi đã bàn kỹ — cô sẽ ngồi đó, chờ đúng thời điểm, không lộ diện quá sớm.

Trước giờ khách bắt đầu vào, tôi tranh thủ ra gặp cô một lát ở hành lang bên hông hội trường.

"Em còn thấy ổn không?" Tôi hỏi, nắm nhẹ tay cô.

"Tay em run từ sáng tới giờ." Cô cười gượng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Nhưng em không đổi ý đâu."

"Em không cần làm gì hơn ngoài việc là chính mình lúc đó." Tôi nói. "Phần còn lại, để màn hình lo."

Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi bước vào hội trường trước tôi, ngồi đúng vị trí đã định.

An tổng bước lên sân khấu đầu tiên, phát biểu khai mạc, cảm ơn toàn thể nhân viên đã đồng hành hai mươi năm. Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Tôi liếc đồng hồ, còn khoảng bốn mươi phút nữa tới phần chương trình chính — phần dành riêng cho phó tổng công ty.

"Anh Dật, tới lượt bên đó rồi." Lâm Diệc Phàm nói khẽ, chỉ vào lịch trình chạy chữ trên màn hình điều khiển.

Vương Cảnh Hành bước lên sân khấu, vest đen chỉnh tề, nụ cười tự tin quen thuộc treo trên môi — nụ cười tôi từng thấy trong buổi chiều hắn tới tìm Diệp Y Y, giờ được khuếch đại gấp mười lần dưới ánh đèn sân khấu.

"Kính thưa quý vị." Hắn cầm micro, giọng vang vọng khắp hội trường. "Hôm nay, ngoài kỷ niệm hai mươi năm thành lập công ty, tôi còn có một tin vui muốn chia sẻ cùng mọi người."

Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. An Tiểu Mễ, ngồi ở hàng ghế đầu, mặc váy dạ hội thanh lịch, khẽ mỉm cười, hơi cúi đầu e thẹn.

"Tôi xin công bố, tôi và cô An Tiểu Mễ chính thức đính hôn, dự kiến tổ chức hôn lễ vào mùa xuân năm sau." Hắn nói, giọng đầy tự hào, ánh mắt hướng về phía An Tiểu Mễ với vẻ dịu dàng được tính toán kỹ lưỡng.

Tiếng vỗ tay rộ lên, có người còn đứng dậy chúc mừng. An tổng đứng bên cạnh sân khấu, gật đầu hài lòng, vỗ tay theo.

Tôi nhìn màn hình giám sát, thấy Diệp Y Y ngồi im ở góc khuất, tay siết chặt điện thoại hơn, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng — nhưng tôi biết, sau vẻ bình thản đó là một cơn sóng đang cuộn lên dữ dội.

Vương Cảnh Hành tiếp tục nói, giọng càng lúc càng tự tin, như đang đứng ở đỉnh cao nhất của sự nghiệp và danh dự cuộc đời hắn. "Tôi muốn cảm ơn An tổng đã tin tưởng tôi, cảm ơn Tiểu Mễ đã đồng hành, và cảm ơn tất cả mọi người có mặt hôm nay để chứng kiến khoảnh khắc quan trọng này của tôi."

Hắn cúi đầu chào, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường, đèn flash của các phóng viên chớp liên tục.

Tôi đặt tay lên bàn điều khiển, tim đập chậm nhưng chắc, ngón tay đặt sẵn trên nút chuyển kênh nội dung màn hình lớn.

Hắn vừa dứt lời, cúi đầu chào lần cuối trước khi định bước xuống sân khấu.

Đúng khoảnh khắc đó, màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu — nơi vừa chiếu dòng chữ chúc mừng lễ đính hôn — chớp nhẹ một cái, tối sầm lại trong đúng một giây.

Cả hội trường khựng lại, hàng trăm ánh mắt đồng loạt ngước lên nhìn màn hình, không hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

Chương 18

Tôi nhấn nút.

Màn hình LED khổng lồ sáng trở lại, không còn dòng chữ chúc mừng lễ đính hôn nữa. Thay vào đó là một trang hồ sơ bệnh án, phóng to rõ từng chữ — tên bệnh nhân Diệp Y Y, ngày nhập viện, chẩn đoán chấn thương, và dòng ghi chú của bác sĩ: "Vết thương không khớp hoàn toàn với lời khai tai nạn té ngã, đề nghị theo dõi thêm."

Cả hội trường im bặt.

Ba giây sau, hình ảnh chuyển sang một loạt tin nhắn, phóng to từng dòng chữ đe dọa Vương Cảnh Hành từng gửi cho vợ cũ, đóng dấu thời gian rõ ràng ngay góc màn hình.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ngày càng lớn. Vương Cảnh Hành đứng chết trân trên sân khấu, tay vẫn cầm micro, mặt tái mét.

"Đây… đây là ai làm trò gì vậy?" Hắn lắp bắp, giọng run lên, cố lấy lại bình tĩnh. "Chuyện dàn dựng, tôi không biết—"

Đúng lúc đó, âm thanh vang lên khắp hội trường qua hệ thống loa chính — đoạn ghi âm giọng chính hắn, say sưa, tự mãn: "Đàn bà mà, mềm lắm. Dạy vài trận là ngoan hết... Con vợ cũ tao ấy à, lúc mới cưới còn hay cãi, sau vài lần là im thin thít..."

Tiếng cười khà khà của chính hắn vang vọng khắp hội trường im phăng phắc. Không ai còn nghi ngờ gì nữa. Đó chính là giọng hắn, không thể chối cãi.

Vương Cảnh Hành đứng như trời trồng, micro rơi khỏi tay, va xuống sàn sân khấu phát ra tiếng động chói tai qua loa.

Từ góc khuất gần lối ra, Diệp Y Y đứng dậy.

Cô bước đi giữa những ánh mắt đổ dồn về phía mình, chậm nhưng không hề run rẩy, tiến thẳng tới khu vực gần sân khấu nơi có một micro cầm tay dành cho khách mời phát biểu. Tôi nhìn cô qua màn hình giám sát, tay vẫn đặt yên trên bàn điều khiển, không hề có ý định bước ra can thiệp. Đây là khoảnh khắc của cô, không phải của tôi.

Cô cầm lấy micro, đứng thẳng, nhìn thẳng vào đám đông đang im lặng chờ đợi.

"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi lễ." Cô nói, giọng không lớn nhưng đủ vang qua hệ thống loa, rõ ràng từng chữ. "Tôi là Diệp Y Y, vợ cũ của anh Vương Cảnh Hành."

Tiếng xì xào lại nổi lên, rồi lắng xuống ngay khi cô tiếp tục nói.

"Trong ba năm hôn nhân, tôi từng là kiểu phụ nữ không dám nói một câu phản kháng nào. Bị ép nghỉ việc, bị cô lập khỏi bạn bè, bị mắng chửi rồi bị đánh, và luôn tự nhủ đó là lỗi của mình." Giọng cô hơi run ở câu này, nhưng không hề đứt quãng. "Đêm tôi nhảy khỏi ban công, tôi không nghĩ mình đang tìm cái chết. Tôi chỉ không còn nghĩ được cách nào khác để thoát ra."

Cả hội trường lặng ngắt, không một tiếng động nào ngoài giọng cô.

"Tối nay, tôi nói hết." Cô nói, mắt nhìn thẳng về phía Vương Cảnh Hành đang đứng chết lặng trên sân khấu. "Tôi không cần ầm ĩ, không cần trả thù. Tôi chỉ cần đúng những người cần biết sự thật, biết được sự thật."

Cô hạ micro xuống, lùi lại một bước, không nói thêm gì nữa.

An Tiểu Mễ, ngồi ở hàng ghế đầu, đứng bật dậy, gương mặt từ bàng hoàng chuyển sang một thứ lạnh lẽo, cứng rắn hiếm thấy. Cô tháo chiếc nhẫn đính hôn khỏi ngón tay, đặt mạnh xuống bàn trước mặt, giọng vang đủ để những người gần đó nghe thấy.

"Hôn ước này, hủy." Cô nói, quay lưng bước thẳng ra khỏi hội trường, không ngoái lại một lần.

An tổng, đứng bên cánh gà sân khấu từ đầu, mặt đỏ bừng vì giận dữ, bước thẳng lên micro chính, giọng vang như sấm.

"Vương Cảnh Hành." Ông gọi thẳng tên, không còn chút nể nang chức vụ nào. "Kể từ giờ phút này, anh bị cách chức phó tổng giám đốc Tập đoàn An Thịnh. Bảo vệ, mời anh ta ra khỏi hội trường."

Vương Cảnh Hành đứng chết lặng thêm vài giây, rồi như sực tỉnh, hắn hét lên, giọng vỡ vụn mất hết vẻ tự tin ban nãy. "Đây là âm mưu! Ai đó đã dàn dựng để hại tôi! Y Y, sao cô có thể—"

"Tôi không dàn dựng gì cả." Diệp Y Y đáp, giọng bình thản đến lạ. "Tôi chỉ nói ra sự thật anh đã cố chôn giấu suốt nhiều năm."

Hai nhân viên bảo vệ tiến lại gần sân khấu, Vương Cảnh Hành giằng co vài giây rồi bị áp giải rời khỏi hội trường trong ánh mắt của toàn bộ nhân viên công ty, đối tác ngành, và cả một dãy phóng viên đang cắm cúi ghi chép, máy quay vẫn không ngừng ghi lại từng khoảnh khắc.

Tôi ngồi trong phòng điều khiển, tay vẫn đặt trên bàn, tim đập mạnh nhưng lòng nhẹ nhõm hơn bất cứ lúc nào từ khi bắt đầu kế hoạch này. Qua màn hình giám sát, tôi thấy Diệp Y Y đứng giữa hội trường, ánh đèn sân khấu hắt lên gương mặt cô — không còn là gương mặt của người phụ nữ từng sợ hãi không dám nói một lời, mà là gương mặt của một người vừa lấy lại được chính mình.

Lâm Diệc Phàm quay sang tôi, giọng khẽ. "Xong rồi, anh Dật."

Tôi gật đầu, không nói gì, mắt vẫn dán vào màn hình, nhìn cô đứng đó giữa những tràng vỗ tay lẻ tẻ bắt đầu vang lên từ một vài người trong đám đông — không phải vỗ tay cho lễ đính hôn nữa, mà vỗ tay cho một người phụ nữ vừa đủ can đảm nói ra sự thật của chính mình.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —