Ánh Trăng Chưa Từng Gặp Mặt
Chương 10 / 10
Chương 19
Sáng hôm sau, đoạn clip quay lại khoảnh khắc trên sân khấu đã lan khắp các trang tin ngành công nghệ và kinh doanh, kèm ảnh chụp màn hình hồ sơ bệnh án, đoạn tin nhắn, và bài viết phân tích chi tiết vụ việc. Tiêu đề một bài báo lớn viết thẳng: "Phó tổng An Thịnh bị cách chức tại chỗ giữa lễ kỷ niệm, lộ bằng chứng bạo hành vợ cũ."
Luật sư Đới gọi cho tôi ngay đầu giờ sáng. "Anh Dật, tôi vừa nhận được thông báo từ phía công an. Với bằng chứng vừa công khai, đặc biệt là đoạn ghi âm tự nhận hành vi, họ quyết định xúc tiến nhanh vụ án của cô Diệp Y Y. Có thể sẽ khởi tố chính thức trong tuần tới."
Tôi cảm ơn ông, cúp máy, gọi ngay cho Diệp Y Y để báo tin.
"Vậy là xong thật rồi." Cô nói, giọng nhẹ nhõm nhưng vẫn còn chút gì đó chưa dám tin hẳn.
Buổi chiều, tin tức tiếp tục dồn dập. Tập đoàn An Thịnh ra thông cáo chính thức, chấm dứt hợp đồng lao động với Vương Cảnh Hành ngay lập tức, viện dẫn lý do "vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp, ảnh hưởng tới uy tín công ty". An tổng còn tự tay gọi điện xin lỗi Diệp Y Y, dù cô chưa từng là nhân viên của tập đoàn, chỉ vì cảm thấy có trách nhiệm khi việc này liên quan gián tiếp tới một sự kiện của công ty ông.
"Cô Diệp, tôi thay mặt công ty xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra trong khuôn viên sự kiện của chúng tôi." Ông nói qua điện thoại, giọng vẫn còn hơi run vì tức giận. "Nếu cô cần hỗ trợ pháp lý gì thêm, công ty sẵn sàng giúp đỡ."
Diệp Y Y cảm ơn ông, từ chối khéo, chỉ nói cô đã có luật sư riêng lo liệu.
Trần Hạo nhắn cho tôi giữa chiều, kèm đường dẫn bài báo. Trời ơi, đây là chuyện mày với con nhỏ tám năm trước làm à? Tao vừa đọc xong muốn đứng dậy vỗ tay.
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn. Không phải tao làm. Là cô ấy tự đứng ra nói.
Nhưng mày đứng sau lo hết mọi thứ, đúng không? Trần Hạo nhắn tiếp. Lần này mày làm đúng việc rồi đấy.
Tôi không trả lời, chỉ cười một mình, đặt điện thoại xuống.
Tối đó, một cuộc gọi khác tới, số lạ, từ Lâm Thành. Cô nhìn màn hình, do dự rồi bắt máy, để loa ngoài.
"Y Y à, dì đây." Giọng bà Đàm Tú Vân vang lên, lần này không còn vẻ ngọt nhạt như trước, mà run rẩy, gần như van nài. "Con… con làm sao vậy, cả họ hàng nhà dì giờ ai cũng biết chuyện rồi, dì không dám ra đường nữa."
Diệp Y Y im lặng một lúc, rồi đáp, giọng bình thản lạ thường. "Dì gọi cho con để nói chuyện đó ạ?"
"Dì… dì chỉ muốn hỏi con có thể…"
"Con không có gì để nói thêm với dì nữa." Diệp Y Y ngắt lời, giọng không lớn nhưng dứt khoát. "Những gì con nói tối qua, con đã suy nghĩ rất kỹ trước khi nói ra. Con không rút lại, cũng không thêm bớt gì cả."
Cô cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn, thở ra một hơi dài.
"Em ổn chứ?" Tôi hỏi, ngồi xuống cạnh cô.
"Ổn." Cô gật đầu, lần này là một cái gật đầu thật, không phải để trấn an ai. "Em không cần nói thêm gì với họ nữa. Không tha thứ, cũng không cần trả đũa thêm. Những gì cần nói, em đã nói hết tối qua rồi."
Tôi nhìn cô, thấy trong sự im lặng đó không còn chút gì của người phụ nữ từng run rẩy không dám cãi lại một câu. Đây là sự im lặng của một người đã đặt xong ranh giới cho chính mình, và không có ý định để ai bước qua ranh giới đó thêm lần nào nữa.
Tuần sau, tin tức về vụ việc dần lắng xuống trên mặt báo, nhường chỗ cho những câu chuyện khác. Nhưng với chúng tôi, đó là tuần đầu tiên Diệp Y Y ngủ được trọn giấc không giật mình giữa đêm, và cũng là tuần đầu tiên tôi thấy cô cười thật nhiều, không phải kiểu cười gượng gạo che giấu điều gì phía sau nữa.
Chương 20
"Đây là Diệp Y Y." Tôi nói, tay đặt nhẹ sau lưng cô, giới thiệu với Trần Hạo đang ngồi sẵn ở bàn lẩu quen thuộc. "Người quan trọng nhất với anh."
Trần Hạo trợn mắt, suýt làm rơi đôi đũa đang cầm. "Con nhỏ tám năm trước? Cái con nhỏ mày chưa từng gặp mặt ấy?"
"Chính là em." Diệp Y Y cười, chủ động đưa tay ra bắt. "Chào anh, em nghe Tiêu Dật kể về anh nhiều lắm."
"Trời đất." Trần Hạo lắc đầu, cười to. "Cuối cùng cũng chịu dẫn ra mắt bạn bè rồi à? Tám năm đấy, tao tưởng thằng này định giấu mãi trong lòng chứ."
Bữa lẩu tối đó vui hơn tôi tưởng. Trần Hạo kể lại đủ chuyện hồi ký túc xá cho Diệp Y Y nghe, từ chuyện tôi từng thức tới sáng chỉ để chờ tin nhắn của một "tài khoản lạ" trong trò chơi, tới chuyện cậu từng đoán tôi bị lừa bởi một ông chú năm mươi tuổi giả gái. Diệp Y Y cười không ngớt, thỉnh thoảng liếc sang tôi với ánh mắt trêu chọc.
Ba tuần sau vụ việc ở Trung tâm Kim Sa, mọi thứ đã lắng xuống hẳn. Vương Cảnh Hành chính thức bị khởi tố, vụ án đang trong quá trình xét xử. Diệp Y Y tìm được công việc mới, ổn định hơn, đồng nghiệp không ai biết hay bận tâm tới chuyện cũ. Cô thuê lại một căn hộ nhỏ hơn nhưng sáng sủa hơn, gần chỗ tôi ở chỉ mười lăm phút đi xe.
Cuối tuần, tôi hay ghé qua phụ cô sắp lại đồ đạc trong căn hộ mới, cả hai ngồi bệt trên sàn phân loại từng thùng carton. Có lần cô cầm lên một cuốn sổ cũ, lật vài trang rồi cất lại ngay, không nói gì. Tôi không hỏi, chỉ tiếp tục xếp sách lên kệ, để cô có khoảng lặng riêng cho những gì cô chưa muốn nhắc tới. Cô cũng không giấu nữa, có gì khó chịu là nói thẳng, có gì vui cũng kể ngay, không còn phải cân nhắc từng chữ như những ngày đầu nhắn tin lại.
Bữa lẩu tối nay là lần đầu tiên tôi chủ động rủ cô ra mắt bạn bè, sau nhiều tuần chỉ có hai người quanh quẩn bên nhau.
Tối hôm đó, sau bữa lẩu, tôi đưa cô về, dừng xe trước cửa chung cư như mọi lần. Nhưng lần này tôi không định để cô bước vào thang máy rồi lái xe đi như thường lệ.
"Y Y." Tôi gọi, cô quay lại nhìn tôi, hơi ngạc nhiên trước giọng nghiêm túc khác thường.
Tôi bước tới gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cô — đôi mắt tôi từng chỉ biết qua giọng nói và vài dòng chữ suốt tám năm, giờ đã quen thuộc hơn bất cứ điều gì trong đời tôi.
"Lâu rồi không gặp." Tôi nói.
Cô khựng lại, hiểu ngay ý nghĩa của câu nói đó. Tám năm trước, đó là câu cô nhắn cho tôi sau tám năm im lặng, một câu mở đầu mơ hồ, không biết dẫn tới đâu. Lần này, là tôi chủ động nói trước, không phải một tin nhắn lạnh nhạt như câu tôi từng đáp lại cô, mà là một lời mở đầu thật, dứt khoát, giữa hai người đã đi qua đủ chuyện để không còn gì phải giấu nhau nữa.
"Anh…" Cô nói, giọng nghẹn lại, mắt đỏ hoe.
"Anh muốn hỏi em một chuyện." Tôi nắm lấy tay cô. "Mình dọn về sống gần nhau hơn được không? Không cần vội cưới xin gì ngay, chỉ là… anh không muốn mỗi tối phải lái xe về một mình sau khi đưa em tới cửa nữa."
Cô nhìn tôi rất lâu, rồi bật cười, nước mắt lăn xuống nhưng nụ cười không hề tắt. "Được. Nhưng anh phải hứa một điều."
"Điều gì?"
"Đừng bao giờ nhắn cho em một câu lạnh lùng như tám năm trước nữa." Cô nói, giọng vừa trách vừa đùa.
Tôi bật cười, kéo cô vào lòng, ôm chặt. "Anh hứa."
Đứng đó giữa con phố Giang Thành về đêm, tôi nghĩ tới tám năm đã qua — tới Ôn Tiểu Ngữ từng phản bội tôi mà không một lời xin lỗi, tới chính Diệp Y Y từng chọn con đường an toàn tám năm trước, tới cả Bùi Tiểu Đào từng ngầm trách tôi chưa từng thật lòng chọn ai. Suốt bằng ấy năm, tôi luôn nghĩ mình là lựa chọn dự phòng, là người không đủ để được ai chọn trước tiên.
Nhưng đêm nay, ôm cô trong tay, tôi hiểu ra một điều khác hẳn. Cô đến với tôi không phải vì đã hết đường, không phải vì không còn ai khác để chọn. Cô đã đi qua một cuộc hôn nhân suýt lấy đi mạng sống, đã học được cách đứng dậy vì chính mình trước khi dám đứng cạnh bất kỳ ai khác. Cô chọn tôi, sau khi đã học được cách chọn chính mình trước.
Lần đầu tiên trong đời, tôi tin mình được một người chọn thật.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →