Ảnh Đế Cưới Vợ Mất Trí Nhớ

Chương 9 / 14

Tôi bước tới đứng cạnh Vãn Tình, không để im lặng kéo dài thêm. "Nuôi cháu bằng tiền của chính công ty Bạch thị, dưới danh nghĩa chi phí điều trị nước ngoài — số tiền không khớp bất kỳ hồ sơ bệnh viện thật nào, suốt mười hai năm."

Luật sư trình tiếp bản sao kê, chỉ từng dòng. "Mỗi năm, một khoản rút ra đều đặn, cộng dồn xấp xỉ giá trị toàn bộ cổ phần công ty đang chuyển dần sang tên bà. Trong khi di chúc của bà Đỗ Diệu Lam ghi rõ, toàn bộ tài sản này phải thuộc về Bạch Vãn Tình, đúng năm cô tròn hai mươi lăm tuổi."

Vệ Uyển Nhi lùi lại một bước, tay bám vào cột hiên, mặt trắng bệch. Nụ cười gượng gạo cuối cùng cũng tắt hẳn.

"Đúng, là cô làm." Bà bật ra, giọng gằn, không còn chút dịu dàng nào. "Thì sao? Vì sao ngay khi sinh ra, cháu đã có tất cả — mẹ cháu yêu thương, cả nhà họ Bạch cưng chiều, còn cô chỉ có thể nương nhờ, sống nhìn sắc mặt người khác cả đời! Mẹ cháu chỉ cần một câu, cả gia tộc quỳ xuống nghe theo. Còn cô, làm dâu họ hàng xa, không ai coi ra gì."

Cả sân im phăng phắc. Vãn Tình đứng chết lặng, tay nắm chặt mảnh ngọc trong túi áo.

Vệ Uyển Nhi bất chợt đổi giọng, mềm lại, bước tới nắm lấy tay Vãn Tình. "Nhưng dì vẫn nuôi cháu nên người mà, mười hai năm dì chăm cháu từng bữa ăn giấc ngủ. Đừng gọi cảnh sát, được không? Để dì tự nguyện giao lại hết tài sản, chuyện nhà mình đóng cửa bảo nhau là xong."

"Chuyện nhà?" Vãn Tình lặp lại hai chữ đó, giọng lần đầu tiên trong buổi đối chất mang chút cay đắng. "Dì bắt cóc con, giấu con khỏi người thân suốt mười hai năm, rút sạch tài sản của con, giờ gọi đó là chuyện nhà đóng cửa bảo nhau sao?"

Vãn Tình rút tay lại khỏi tay Vệ Uyển Nhi, chậm nhưng dứt khoát. Cô rút điện thoại từ túi áo khoác, màn hình vẫn đang hiển thị một cuộc gọi ở chế độ loa ngoài, đã kết nối từ trước, chỉ tắt tiếng.

"Cuộc gọi này," cô nói, giọng lạnh tanh, "đã nối với đồn công an từ phút dì bước qua cổng."

Cô bật loa. Đầu dây bên kia vang lên giọng một cán bộ điều tra: "Chúng tôi đã ghi nhận đầy đủ, đang tiến vào."

Tiếng còi xe vang lên ngoài đầu ngõ. Vệ Uyển Nhi quay phắt lại, mặt cắt không còn giọt máu, định bước lùi về phía cổng sau nhưng hai cảnh sát đã xuất hiện chặn ngay lối đó.

"Bà Vệ Uyển Nhi, bà bị tạm giữ để điều tra tội bắt cóc và chiếm đoạt tài sản." Một cảnh sát đọc, tay đưa còng số tám ra.

Vệ Uyển Nhi giãy nhẹ, miệng lắp bắp: "Con nói dối cô, con... con hại cô..." Nhưng còng tay đã khóa gọn quanh cổ tay bà, tiếng kim loại chạm nhau khô khốc giữa sân vắng.

Cùng thời điểm, điện thoại tôi rung lên tin nhắn từ đội pháp lý: Chu An An chính thức bị khởi tố tội vu khống có tổ chức và đồng lõa che giấu, buổi làm việc đầu tiên với cơ quan điều tra đã ấn định sáng mai.

Luật sư gấp gọn tập hồ sơ, quay sang tôi. "Với đầy đủ bằng chứng thế này, khả năng cao Vệ Uyển Nhi sẽ nhận án nặng, cả tội bắt cóc lẫn tội chiếm đoạt tài sản có tổ chức, không có tình tiết giảm nhẹ đáng kể nào."

Tôi gật đầu, không thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng, chỉ thấy một khoảng trống mơ hồ nơi sự căng thẳng suốt nhiều tháng qua vừa rút đi.

Vãn Tình đứng nhìn Vệ Uyển Nhi bị dẫn ra khỏi cổng, không nói thêm lời nào, tay vẫn siết chặt mảnh ngọc bươm bướm trong túi áo.

Khi tiếng xe cảnh sát khuất hẳn ngoài đầu ngõ, cô mới quay sang tôi, giọng khẽ đi hẳn. "Xong việc rồi. Nhưng sao tôi vẫn không nhớ ra gì cả? Mười hai năm, đáng lẽ nhìn thấy dì bị bắt, tôi phải nhớ lại được cái gì đó chứ."

Cô nhìn xuống mảnh ngọc trong tay, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt, chỉ đứng lặng dưới gốc cây ngô đồng trơ trụi lá, như đang chờ một điều gì đó chưa tới.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —