Ảnh Đế Cưới Vợ Mất Trí Nhớ
Chương 2 / 14
Chương 2
"Giải Nam chính xuất sắc, thuộc về Tiêu Diễn Xuyên."
Tôi bước lên sân khấu Kim Ảnh giữa tiếng vỗ tay, ống kính máy quay dí sát mặt, biết rõ chương trình đang phát trực tiếp toàn quốc, hàng triệu người xem qua màn hình ở nhà.
Tôi cầm tượng vàng, không nói lời cảm ơn thường lệ. "Tôi có một việc muốn thông báo trước khi rời sân khấu này. Tôi đã kết hôn. Vợ tôi, Bạch Vãn Tình."
Khán phòng lặng đi nửa giây, rồi ồ lên. Máy quay lập tức xoay xuống hàng ghế đầu, nơi Vãn Tình ngồi, tay đặt gọn trên đùi, lưng thẳng, không né ống kính.
Hai hàng ghế phía sau rộ lên tiếng xì xào, có người quay sang bạn diễn bên cạnh hỏi nhỏ "ai vậy, sao chưa từng nghe tên". Vãn Tình không quay lại nhìn ai, chỉ khẽ siết nhẹ vạt váy trên đùi, mắt vẫn nhìn thẳng lên sân khấu.
Từ góc khán phòng, Chu An An đứng bật dậy, tay ôm ngực, giọng nghẹn ngào đủ để micro gần đó bắt trọn: "Diễn Xuyên... sao anh có thể... mười hai năm em ở bên anh, đóng bao nhiêu bộ phim cùng anh, anh đối xử với em như vậy sao?"
Cô ta khóc, hai tay che mặt, vai run lên đúng nhịp máy quay lia tới. Vài khán giả gần đó xì xào, có người vỗ về an ủi Chu An An, có người quay sang nhìn Vãn Tình bằng ánh mắt dò xét, như đang chờ xem "kẻ thứ ba" sẽ phản ứng ra sao.
Người dẫn chương trình đứng cạnh tôi trên sân khấu, tay cầm micro khựng lại giữa chừng, rõ ràng không có kịch bản nào chuẩn bị cho tình huống này, chỉ biết đứng lùi sang một bên.
Tôi đứng yên trên sân khấu, nhìn cảnh đó một giây, rồi cầm micro bước xuống mấy bậc, đứng cách Chu An An ba mét, đủ để camera bắt cả hai người trong cùng khung hình.
"Cô Chu An An." Tôi mở lời, giọng đều, không lớn nhưng đủ rõ trong micro. "Mười hai năm qua, tôi và cô chỉ có quan hệ đồng nghiệp trên bốn bộ phim. Không hơn."
Chu An An sững lại, tay vẫn ôm ngực. "Nhưng... nhưng anh với em..." Cô ta cố nói tiếp, giọng nghẹn lại giữa chừng.
Tôi không để cô ta nói hết câu. "Cô từng trả lời phỏng vấn rằng tôi là 'bạn diễn hiểu cô nhất'. Tôi chưa từng xác nhận câu đó, ở bất kỳ đâu."
Khán phòng im phăng phắc.
"Nếu tối nay cô còn tiếp tục dùng nước mắt trước máy quay để gợi ý một mối quan hệ không tồn tại, tôi sẽ để luật sư của mình gửi công văn tới đài truyền hình vào sáng mai."
Ba câu. Tôi nói xong quay lưng, không đợi Chu An An đáp lại.
Chu An An đứng chết trân giữa sân khấu, tay buông thõng khỏi ngực, nước mắt còn dang dở trên má nhưng không ai buồn nhìn cô ta thương hại nữa. Máy quay lia sang khán giả — nhiều người đã lấy điện thoại ra quay lại chính khoảnh khắc đó.
Tôi bước xuống hàng ghế đầu, đứng cạnh Vãn Tình, kéo ghế ngồi xuống. Cô nhìn tôi, không hỏi gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, như xác nhận đã nghe hết.
"Sao anh làm vậy?" Cô hỏi khẽ, đủ để chỉ hai người nghe thấy, khi ánh đèn sân khấu đã chuyển sang tiết mục khác. "Anh có thể im lặng, để mọi chuyện qua đi."
"Vì tôi không muốn cô phải một mình chịu tiếng xấu thay tôi." Tôi đáp, mắt vẫn nhìn thẳng lên sân khấu, không quay sang cô.
Cô không nói gì thêm, nhưng tôi để ý thấy vai cô bớt căng hơn lúc nãy.
Suốt phần còn lại của buổi lễ, điện thoại tôi rung liên tục trong túi áo — tin nhắn dồn dập từ ê-kíp truyền thông, từ người quen, phần lớn cùng một nội dung: cụm từ khoá "Tiêu Diễn Xuyên công khai hôn nhân" đã lên top tìm kiếm toàn quốc chỉ trong mười lăm phút.
Ra tới hậu trường, Hứa Dương đã đứng chờ sẵn, mặt căng thẳng hơn bình thường, kéo tôi vào một góc khuất camera.
"Anh." Cậu ta hạ giọng. "Chu An An tối qua nhận một khoản chuyển khoản lạ, số tiền không nhỏ. Em tra ra tài khoản gửi là công ty vỏ bọc, đăng ký ở nước ngoài, chưa lần được chủ thật là ai."
Tôi nhìn cậu ta. "Từ khi nào?"
"Ba tuần trước. Đúng thời điểm cô ta bắt đầu công khai bám theo anh dày hơn hẳn mọi khi."
"Tra tiếp." Tôi nói, giọng không để lộ cảm xúc. "Bằng mọi giá phải ra được chủ tài khoản đó là ai."
"Em đang thử qua vài mối quan hệ ngân hàng quen, nhưng công ty vỏ bọc kiểu này thường có luật sư riêng chặn hết đường tra cứu thông thường." Hứa Dương chau mày. "Sẽ mất thêm thời gian."
"Còn khoản trước đó nữa." Cậu ta nói thêm, giọng do dự. "Anh nhớ vụ Chu An An đổi hẳn hãng quản lý cách đây nửa năm không? Em kiểm tra lại thấy hãng mới đó cũng nhận một khoản đầu tư từ đúng nhóm công ty vỏ bọc này, ngay trước khi cô ta ký hợp đồng."
Tôi dừng lại. "Ý cậu là ai đó đã sắp đặt việc này từ nửa năm trước?"
"Có khả năng." Hứa Dương gật đầu. "Không giống một quyết định bốc đồng của riêng Chu An An."
Nếu đúng vậy, kẻ đứng sau không chỉ muốn quấy rối Vãn Tình trong vài tuần, mà đã âm thầm chuẩn bị lâu hơn tôi tưởng rất nhiều.
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra phía sảnh, nơi Vãn Tình đang đứng một mình cạnh cửa kính, ánh đèn máy quay hắt qua tóc cô thành một quầng sáng mờ.
Ba tuần trước — đúng thời điểm nhà cô cô nhận được thông báo tịch thu đầu tiên từ ngân hàng.
Trên xe về, Vãn Tình ngồi cạnh tôi, nhìn ra cửa kính, im lặng suốt quãng đường đầu. Gần tới biệt thự, cô mới lên tiếng. "Cảm ơn anh, vì lúc nãy."
"Không cần cảm ơn." Tôi đáp. "Đáng lẽ tôi phải làm vậy từ trước."
"Chu An An đeo bám anh mười hai năm thật à?" Cô hỏi, giọng không ghen tuông, chỉ tò mò thuần tuý.
"Chỉ là đồng nghiệp." Tôi nhắc lại đúng câu vừa nói trên sân khấu. "Cô ta tự tưởng tượng ra phần còn lại."
Vãn Tình gật đầu, không hỏi thêm, nhưng tôi thấy cô nhìn tôi lâu hơn bình thường một chút, như đang cố đánh giá xem câu trả lời đó có đáng tin không.
Xe dừng trước cổng biệt thự. Người giúp việc đã đứng chờ sẵn, thông báo có mấy chục cuộc gọi từ báo đài xin phỏng vấn dồn về số máy bàn suốt hai tiếng qua. Tôi bảo tắt hẳn máy bàn, chuyển hết qua đội truyền thông xử lý.
Vãn Tình đứng ở sảnh, nhìn quanh căn biệt thự rộng lớn, khẽ thở dài. "Từ giờ chắc không còn yên tĩnh được nữa rồi."
"Sẽ ồn ào một thời gian." Tôi thừa nhận. "Nhưng ồn ào vì sự thật, còn hơn im lặng để người ta muốn nói gì thì nói."
Cô gật đầu, không phản đối, chỉ lặng lẽ lên phòng nghỉ ngơi sau một buổi tối dài.
Tôi chưa nói gì với Hứa Dương, nhưng trong đầu tôi đã bắt đầu đặt câu hỏi: ai đứng sau khoản tiền đó, và người đó muốn gì từ Vãn Tình, sớm hơn cả tôi tưởng.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 3 →