Thanh Mai Trúc Mã Biến Mất 20 Năm Không Lời Từ Biệt, Tối Nay Tôi Tạt Anh Ly Rượu Trả Thù
Chương 3 / 25
Tôi không biết, sáng hôm đó, tại tầng cao nhất trụ sở Tập đoàn Đông Hải, Lăng Trạch đang đứng trước cửa kính nhìn xuống thành phố, bộ phận truyền thông của anh đã trình sẵn ba phương án xử lý khủng hoảng, chờ anh chọn một.
"Không cần." Anh gạt tập hồ sơ sang một bên, không nhìn qua lần nào. "Để yên như vậy."
Trợ lý riêng của anh — người theo anh gần mười năm, quen đủ mọi tính khí của chủ tịch trẻ tuổi này — vẫn không khỏi ngạc nhiên. "Nhưng dư luận đang..."
"Kệ dư luận." Lăng Trạch ngắt lời, giọng vẫn phẳng lặng như mọi cuộc họp khác. Chỉ có ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn kính, một nhịp không thường thấy ở người vốn luôn kiểm soát tuyệt đối mọi cử chỉ.
"Tra giúp tôi lịch trình của Lục Dao tuần này." Anh nói, không giải thích thêm lý do. "Toàn bộ, kể cả những buổi không công khai."
Trợ lý của anh gật đầu, không hỏi thêm, chỉ ghi lại đúng câu đó vào sổ tay, không biết rằng đây là lần đầu tiên trong suốt sáu năm làm việc, anh nghe chủ tịch của mình nhắc tên một người ngoài công việc bằng giọng như vậy — chăm chú hơn cả khi bàn một hợp đồng trăm triệu.
Lăng Trạch quay lại nhìn ra cửa kính, thành phố Lâm Thành trải dài phía dưới, đâu đó trong hàng triệu ánh đèn kia có một căn hộ anh đã âm thầm nhắm tới từ nhiều tháng trước. Anh rút điện thoại, mở lại đúng tấm ảnh anh vẫn giữ làm hình nền khoá máy, nhìn một lúc lâu rồi mới cất vào túi, quay lại làm việc như chưa có chuyện gì.
Cùng lúc đó, tại một xưởng chụp hình khác của Astoria, cách trụ sở Đông Hải chỉ vài con phố, Vệ Y ngồi trên ghế trang điểm, tay lướt đúng đoạn clip đang gây bão.
Cô xem hết một lượt, rồi xem lại lần hai, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh, không ai trong ê-kíp xung quanh để ý.
Ba tháng nay, cô và Lục Dao là hai cái tên duy nhất còn trụ lại trong danh sách rút gọn cho suất đại diện Astoria — mười tám triệu tệ một năm, ba năm liền, đủ để đưa tên tuổi cô lên một tầm hoàn toàn khác. Cô vẫn đang thua thế, dù ê-kíp công ty giải trí Hồng Vũ đã cố hết sức vận động phía sau.
Giờ, đối thủ duy nhất của cô vừa tự tay tạo ra đúng thứ cô cần nhất: một vết rạn giữa Lục Dao và chính vị chủ tịch có quan hệ hợp tác chiến lược với Astoria.
"Chị chuẩn bị xong chưa?" Trợ lý riêng của cô — một người đàn ông trẻ tên Tôn, luôn đi sát bên cô như hình với bóng — ghé vào hỏi.
Vệ Y tắt màn hình điện thoại, đứng dậy, sửa lại vạt áo trước gương.
"Xong rồi." Cô đáp, giọng nhẹ tênh như vừa quyết định xong một việc rất nhỏ. "Anh Tôn này, rảnh không, tôi nhờ chút việc."
Tôn gật đầu, không hỏi lại câu nào, đúng như thói quen bao năm nay giữa hai người.
Tôi không biết chuyện đó. Buổi sáng hôm ấy, tôi chỉ biết đúng một việc: điện thoại tôi vừa nhận thêm một tin nhắn WeChat mới, cũng từ đúng số lạ tối qua.
"Chiều nay, đừng nhận lời phỏng vấn nào. Để tôi lo."
Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu, không hiểu vì sao một câu ra lệnh trắng trợn như vậy lại khiến ngực tôi hơi nghẹn lại, không phải vì tức giận.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 4 →