Chuyến Thang Máy Đầu Tiên Của Mẹ

Chương 2 / 13 · Chương 2

Xe cấp cứu tới trong mười hai phút.

Bà Vương Tú Phân được hai nhân viên y tế dìu lên cáng. Tô Diệp đứng cách năm mét, nhìn rõ từng động tác: bà tự leo lên, chân bước thẳng đuỗn, tay vịn thành cáng khỏe re — chỉ đến khi bánh cáng chạm đất thì mặt bà mới nhăn lại, miệng bắt đầu rên. Đúng lúc đám đông xúm lại nhìn.

Diễn thuần thục.

Bà Tô Huệ Lan ngồi trên ghế đá hàng xóm mang ra, má phải đang sưng đỏ. Nhân viên y tế đo huyết áp: 138/90, tim bình thường. Không ngã đập đầu, không gãy xương. Nhưng đầu gối đã chịu đựng cú ngã trên nền xi măng — sưng lên rõ, bà không duỗi thẳng ra được.

Công an đến cùng lúc với xe cấp cứu. Hai cảnh sát trẻ, một người ghi biên bản, một người hỏi nhân chứng.

Vương Kiến Quốc — con trai bà Vương, ba mươi mấy tuổi, tóc gôm dựng ngược, áo phông căng tay — đẩy ra trước đám đông trước khi viên công an kịp mở miệng. "Mẹ tôi vừa bị ai làm căng thẳng đến đau tim. Ai chịu trách nhiệm? Ai?"

Anh ta chỉ thẳng về phía Tô Diệp. "Cô ta đó. Cô ta làm mẹ tôi sợ."

Tô Diệp bước ra. Giọng bình thường, không to hơn lúc cô nói chuyện bình thường. "Tôi làm chứng rằng bà Vương Tú Phân đã tát mẹ tôi ngã. Có nhân chứng." Cô quay sang nhân viên công an. "Anh hỏi những người đứng gần nhất lúc xảy ra chuyện."

"Có ai thấy không?" Viên công an hỏi chung.

Đám đông im. Tô Diệp đếm thầm: mười sáu người. Không ai bước ra. Mắt nhìn xuống đất, nhìn sang chỗ khác, nhìn vào điện thoại.

Hạ Minh, hàng xóm tầng 5, đứng khuất sau bà Chu béo, tay giữ chặt dây túi, mắt nhìn xuống đất — không phải không thấy, mà không dám.

Tô Diệp ghi nhớ điều đó.

---

Cô nhìn quanh sân. Mắt cô dừng lại ở hàng rào phía đông.

Có hai xe hơi đậu gần hàng rào, mũi xe hướng vào sân — camera hành trình bật tự động khi xe có điện. Một chiếc Buick bạc của nhà ông Hứa, một chiếc MPV đỏ cô không nhận ra chủ xe.

"Xe của ai đỗ gần hàng rào đông không?" Cô hỏi to.

Ông Hứa tầng 3 nhích ra, trán nhăn lại vẻ không hiểu. "Buick bạc của tôi."

"Ông ơi, xe ông có camera hành trình không?"

Ông Hứa nhìn cô một chút rồi gật. "Có."

"Anh công an ơi," Tô Diệp quay sang, "mình có thể xem camera hành trình xe ông Hứa không? Góc đó hướng thẳng vào khu vực xảy ra sự việc."

Ông Hứa lấy chìa khóa, mở cửa xe. Ba người cúi xem màn hình camera hành trình nhỏ gắn trên kính lái. Tô Diệp đứng ngoài nhìn vào, ngón tay siết chặt điện thoại.

Đoạn ghi hình dài bốn mươi bảy giây. Góc quay nghiêng, hơi xa, nhưng đủ rõ: bà Vương bước lên, cánh tay phải vung ra, bà Tô ngã ngồi. Bà Tô ngồi im trên sàn, không chạy, không giật tay, không làm gì — chỉ ngã.

Không thể nhầm.

"Anh cho tôi ghi lại địa chỉ để xin trích xuất chính thức được không?" Tô Diệp đã giơ điện thoại lên, tay kia ghi chép vào màn hình ghi chú.

---

Mười lăm phút sau, khi nhân viên y tế đẩy cáng bà Vương ra xe cấp cứu — bà vẫn rên, tay vẫn ôm ngực, nhưng chân không ai đỡ vẫn bước xuống được — Tô Diệp đứng ở rìa sân ghi tất cả vào điện thoại: tên nhân chứng tiềm năng, vị trí xe camera hành trình, thời điểm chính xác 15:23:07 theo dấu thời gian trên màn hình camera.

Cô chưa ngẩng đầu lên thì đã nghe tiếng điện thoại — không phải điện thoại cô.

Lý Cường, tổ trưởng dân phố, người cầm quỹ bảo trì tòa C5, đứng cạnh cổng khu, điện thoại áp vào tai, người hơi quay vào tường như muốn tách xa đám đông. Giọng ông ta thấp, nhưng sân đã vắng người, Tô Diệp nghe rõ:

"Mọi chuyện xong rồi, ông đừng lo. Tôi báo rồi."

Ông ta không gọi hỏi thăm bà Vương. Không hỏi bệnh viện nào, không hỏi tình trạng. Ông ta gọi để báo cáo — báo cáo với ai đó rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.

Tô Diệp nhìn thẳng vào lưng Lý Cường, rồi nhìn xuống màn hình ghi chú của cô.

Thêm một tên nữa vào danh sách.

---

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —