Người Che Ô Cho Tôi Năm Ấy, Hóa Ra Là Thiếu Gia Giấu Mặt
Chương 6 / 9
Chương 11
Đêm đó, thay vì về nhà trọ, tôi ở lại văn phòng nhỏ cùng Giang Dật, cả hai ngồi bên nhau trên chiếc ghế sofa cũ kỹ vốn chỉ dùng để tiếp khách, không ai buồn bật đèn thêm, để bóng tối che bớt phần mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt cả hai.
"Em có hối hận không?" Anh hỏi, giọng khẽ tới mức gần như chìm vào yên lặng. "Nếu ngày đó anh không xuất hiện che ô cho em, có lẽ em đã không phải chịu thêm những lời đồn ác ý này."
"Nếu ngày đó không có anh," Tôi quay sang nhìn anh, nắm lấy bàn tay đang siết chặt trên đầu gối anh. "Em không chắc mình có đủ sức đi qua bốn năm vừa rồi hay không. Anh đừng bao giờ nghĩ, tình cảm này là một gánh nặng em phải chịu đựng. Nó là thứ duy nhất giữ em đứng vững, kể cả lúc này."
Anh siết chặt tay tôi, cúi đầu tựa trán vào vai tôi một lúc lâu, hơi thở nặng nề như đang cố nuốt xuống một quyết định khó khăn.
Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu, không ai vội nói thêm điều gì, chỉ nghe tiếng xe cộ thưa thớt ngoài đường vọng vào qua khung cửa kính. Tôi nhớ lại bốn năm đã qua — từ ngày anh che ô cho tôi giữa mưa, tới những buổi chiều anh lặng lẽ vẽ đồ án trong khu xưởng hoang, tới lúc anh quỳ xuống cầu hôn giữa chính nơi ấy. Bốn năm, đủ dài để một cô gái từng nghĩ mình đã mất tất cả học được cách đứng dậy, đủ dài để một chàng trai từng trốn tránh thân phận học được cách không còn sợ hãi.
"Anh nghĩ, đã tới lúc không thể trốn tránh thêm được nữa." Anh ngẩng lên, ánh mắt kiên định trở lại. "Anh sẽ về gặp cha, công khai thân phận thật của mình. Chỉ có tư cách con trai hợp pháp, có phần cổ đông thừa kế chính đáng trong tập đoàn Giang Thị, anh mới đủ sức chặn đứng đòn tấn công của Triệu Chấn Đình vào dự án, đồng thời đòi lại công bằng cho mẹ anh sau tám năm bị hãm hại."
Tôi im lặng một lúc, cân nhắc hết mọi rủi ro anh sắp phải đối mặt. "Nếu anh công khai thân phận, đồng nghĩa với việc phải đối đầu trực diện với bà Hàn Tuệ Trân, người đã cấu kết cùng Triệu Chấn Đình hãm hại mẹ anh ngay từ đầu. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó chưa?"
"Anh đã trốn tránh đủ lâu rồi." Anh đáp, giọng chắc nịch hơn hẳn. "Tám năm qua, anh sống như một người vô danh, một phần vì chưa đủ sức, một phần vì sợ liên lụy tới mẹ, tới cả em nữa. Nhưng nhìn em phải chịu những lời đồn ác ý ngoài kia, anh hiểu ra một điều: trốn tránh không bảo vệ được ai, chỉ khiến kẻ xấu càng thêm lộng hành."
Tôi gật đầu, xích lại gần anh hơn. "Vậy thì em sẽ đi cùng anh. Không phải với tư cách một cô gái cần được che chở, mà với tư cách một người sẽ cùng anh đối mặt với mọi chuyện, dù kết quả có ra sao."
"Em không sợ à?" Anh hỏi, tay vuốt nhẹ mái tóc còn ẩm hơi nước của tôi. "Gia tộc lớn như vậy, không phải lúc nào cũng dễ chịu với người ngoài."
"Em sợ." Tôi thành thật đáp, khẽ cười. "Nhưng em sợ việc để anh một mình đối mặt với tất cả còn hơn."
Anh nhìn tôi thật lâu, rồi bất chợt kéo tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng trầm xuống đầy xúc động. "Bốn năm trước, khi anh che ô cho một cô gái xa lạ giữa mưa, anh chỉ nghĩ đơn giản là không đành lòng nhìn em một mình chịu ướt. Anh chưa từng ngờ, người con gái ấy sau này lại là người duy nhất khiến anh đủ can đảm bước ra khỏi cái bóng của chính mình."
"Vậy thì mình cùng bước ra khỏi bóng tối đó, được không?" Tôi ngước lên nhìn anh, khẽ mỉm cười dù nước mắt đã ứa quanh khóe mi. "Cùng nhau, sẽ không đáng sợ bằng một mình."
Đêm đó, chúng tôi bàn bạc tới tận khuya, lên kế hoạch từng bước: Giang Dật sẽ liên hệ trước với một văn phòng luật quen biết để chuẩn bị đầy đủ giấy tờ chứng minh huyết thống và quyền thừa kế hợp pháp; đồng thời gom lại toàn bộ bằng chứng đã có trong tay — cuốn nhật ký của bố tôi, những bức thư cũ của mẹ anh còn giữ lại suốt tám năm, và lời hứa mong manh từ bác Lục Thành Tài.
"Việc xét nghiệm huyết thống có khó không?" Tôi hỏi, dù biết đây chỉ là thủ tục cần thiết chứ không phải điều gì anh còn nghi ngờ.
"Không khó, chỉ mất thời gian." Anh đáp. "Nhưng anh nghĩ, quan trọng hơn cả kết quả xét nghiệm, là thái độ của cha anh khi đối diện với sự thật. Nếu ông ấy vẫn chọn cách bao che cho bà Hàn Tuệ Trân, thì dù có đầy đủ giấy tờ hợp pháp, anh cũng khó lòng đòi lại công bằng trọn vẹn cho mẹ."
Tôi gật đầu, hiểu rằng trận chiến sắp tới không chỉ là chuyện pháp lý, mà còn là một cuộc đấu tranh giành lại lòng tin đã mất suốt tám năm ròng.
"Còn một điều nữa." Tôi nói, giọng ngập ngừng. "Nếu mọi chuyện được phơi bày, dự luận sẽ soi vào cả hai gia đình chúng ta rất kỹ. Em không sợ điều đó cho bản thân em, nhưng em lo cho mẹ anh — bà ấy đã đủ mệt mỏi suốt tám năm qua rồi."
"Anh đã hỏi mẹ trước khi quyết định." Giang Dật đáp. "Mẹ nói, bà không sợ dư luận thêm một lần nữa, bà chỉ mong con trai mình được sống đúng với danh phận thật, không phải giấu giếm cả đời như một cái bóng. Đó là điều duy nhất bà cầu mong suốt tám năm ẩn dật."
Giữa lúc chúng tôi đang sắp xếp lại từng tờ giấy tờ, điện thoại Giang Dật bỗng đổ chuông. Là bác Lục.
Anh bật loa ngoài để tôi cùng nghe. Giọng bác Lục run run nhưng lần này nghe quyết đoán hơn hẳn lần gặp trước. "Cậu Giang, tôi vừa đọc được mấy bài viết trên mạng, những lời người ta viết về cô Diệp... tôi không chịu nổi nữa. Tôi đã suy nghĩ suốt mấy đêm nay, và tôi quyết định rồi — tôi sẽ đưa cho hai người bản sao sổ sách gốc. Tôi không thể để lương tâm mình im lặng thêm một ngày nào nữa, nhìn một cô gái vô tội bị người đời sỉ nhục vì tội ác của kẻ khác."
Tôi nghe mà nước mắt trào ra không kìm được, không phải vì tủi thân, mà vì lần đầu tiên sau bao ngày u ám, tôi cảm nhận được ánh sáng thật sự đang le lói phía trước.
"Cảm ơn bác." Giang Dật nói, giọng cũng nghẹn lại hiếm hoi. "Cháu sẽ không để lòng tốt của bác trở thành vô nghĩa."
"Tôi chỉ có một yêu cầu." Giọng bác Lục vang lên qua loa, có phần ngập ngừng. "Tôi muốn tự mình tới cơ quan công an trình báo, trước khi hai người dùng bằng chứng này ở bất cứ đâu. Tôi muốn nhận trách nhiệm của mình một cách đàng hoàng, không phải như một kẻ bị ép buộc khai ra."
"Cháu tôn trọng quyết định đó của bác." Giang Dật đáp, giọng trang trọng hẳn lên. "Và cháu hứa, khi ngày đó tới, cháu sẽ đứng cùng bác, để bác không phải một mình đối mặt với những gì sắp xảy ra."
Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, tôi ngủ một giấc yên lành trong vòng tay Giang Dật, tin rằng dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, chúng tôi đã không còn phải bước đi trong bóng tối một mình nữa.
Chương 12
Ba ngày sau, Giang Dật hẹn gặp cha mình — ông Giang Bách Xuyên, chủ tịch tập đoàn Giang Thị Kiến Trúc – Bất Động Sản — tại chính văn phòng làm việc riêng của ông, sau tám năm hai cha con chưa từng nói với nhau một lời nào.
Trên xe tới tòa nhà tập đoàn, Giang Dật gần như không nói câu nào, chỉ nhìn thẳng ra đường, ngón tay siết chặt vô lăng tới mức khớp ngón trắng bệch. Tôi hiểu, với anh, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đòi lại công bằng, mà còn là lần đầu tiên anh phải đối diện với người cha từng bỏ mặc mẹ con anh chịu oan khuất suốt tám năm ròng, dù có thể ông cũng chỉ là một nạn nhân bị lừa dối theo cách khác.
Tôi đi cùng anh, đứng lặng lẽ phía sau khi cánh cửa phòng làm việc mở ra. Ông Giang Bách Xuyên, mái tóc đã điểm bạc quá nửa, ngước lên nhìn Giang Dật, tay đang cầm bút bỗng khựng lại giữa chừng.
"Con..." Ông đứng bật dậy, giọng run lên vì kinh ngạc. "Con là..."
"Cháu là Giang Dật." Anh nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt không giấu được sự căng thẳng dồn nén suốt nhiều năm. "Con trai của cha và bà Bạch Nguyệt Hà."
Ông Giang Bách Xuyên đứng lặng người, đôi mắt đỏ hoe nhìn con trai từ đầu tới chân, như đang cố tìm lại những nét quen thuộc của tám năm về trước. "Con... con vẫn còn sống. Cha... cha cứ tưởng..."
"Cha tưởng mẹ con đưa con đi biệt tích luôn phải không?" Giang Dật ngắt lời, giọng lạnh hẳn đi. "Hay cha chưa từng thắc mắc, vì sao một người vợ đoan trang như mẹ con lại đột nhiên bị buộc tội ngoại tình, rồi lặng lẽ rời khỏi nhà mà không một lời phân trần?"
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc bật mở, bà Hàn Tuệ Trân bước vào, sắc mặt thoáng biến đổi khi nhìn thấy Giang Dật, nhưng chỉ một giây sau đã lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
"Ông đây rồi." Bà nói với ông Giang Bách Xuyên, giọng ngọt nhạt. "Cậu thanh niên này là ai vậy, sao lại tự xưng là con trai ông?"
"Bà biết rõ cháu là ai hơn ai hết." Giang Dật nhìn thẳng vào bà, không chút nao núng. "Tám năm trước, bà đã cấu kết cùng Triệu Chấn Đình, dựng chứng cứ giả vu oan mẹ cháu ngoại tình, ép bà ấy phải ký giấy từ bỏ mọi quyền lợi trong tập đoàn, rời khỏi nhà họ Giang chỉ để nhường trọn quyền thừa kế cho con ruột của bà."
"Cháu nói bừa cái gì vậy!" Bà Hàn Tuệ Trân cao giọng, quay sang ông Giang Bách Xuyên với vẻ mặt uất ức. "Ông thấy chưa, một kẻ lạ mặt xông vào đây, bịa đặt những chuyện tày trời như vậy, không khéo còn có ý đồ khác, muốn chiếm đoạt tài sản gia tộc mình!"
"Cháu không cần chiếm đoạt gì cả." Giang Dật lấy từ trong túi áo ra một xấp thư cũ đã ố vàng, đặt lên bàn làm việc của cha. "Đây là những lá thư mẹ cháu viết nhưng chưa từng gửi đi, ghi lại toàn bộ những gì đã xảy ra tám năm trước — từ ngày phát hiện ảnh ghép giả, tới ngày bị ép ký giấy từ bỏ quyền lợi trong nước mắt."
Ông Giang Bách Xuyên run rẩy cầm xấp thư lên, đọc từng dòng, sắc mặt mỗi lúc một trắng bệch hơn. "Đây... đây là chữ viết tay của Nguyệt Hà thật..."
"Ông đừng vội tin những lời lẽ một chiều như vậy!" Bà Hàn Tuệ Trân giật lấy một tờ thư trong tay ông, giọng gấp gáp hẳn lên. "Biết đâu con bé đó bịa ra để hãm hại danh dự tôi. Ông không nhớ à, năm đó chính bác sĩ tâm lý đã xác nhận Nguyệt Hà có dấu hiệu bất ổn tinh thần, cần điều trị..."
"Bà định dựng thêm một tờ giấy giám định tâm thần khống nữa, để vô hiệu hóa lời khai của mẹ cháu, đúng như tám năm trước đã làm?" Giang Dật ngắt lời, giọng lạnh như băng. "Bà quên rằng, lần này không chỉ có lời của một mình mẹ cháu."
Anh ra hiệu cho tôi. Tôi bước tới, đặt lên bàn một bản sao đã photocopy cẩn thận — trang đầu tiên của cuốn sổ sách gốc mà bác Lục Thành Tài vừa trao lại đêm hôm trước, có dấu mộc công ty và chữ ký xác nhận của chính bác, đối chiếu rõ ràng với những con số đã bị chỉnh sửa trong hồ sơ chính thức lưu tại Vĩ Hoành.
"Đây là bản sao sổ sách gốc của công ty Dệt May Khải Nguyên, tám năm trước." Tôi nói, cố giữ giọng vững vàng. "Do chính kế toán trưởng cũ trực tiếp giữ lại và xác nhận. Nó chứng minh khoản tiền bị cáo buộc là 'biển thủ' của bố tôi, thực chất đã được chuyển qua một công ty vỏ bọc do chính Triệu Chấn Đình lập ra."
Ông Giang Bách Xuyên cầm cả hai xấp giấy tờ trong tay, đứng lặng người rất lâu, như thể cả thế giới ông từng tin tưởng suốt tám năm qua đang sụp đổ ngay trước mắt. Bà Hàn Tuệ Trân đứng chết trân, không còn lời nào để biện minh thêm.
"Hai mươi năm." Ông lẩm bẩm, giọng như đang nói với chính mình hơn là với ai khác trong phòng. "Hai mươi năm chung sống, tôi chưa từng nghĩ, người phụ nữ ngồi ăn cơm cùng mình mỗi tối lại có thể nhẫn tâm hãm hại người vợ trước và đứa con ruột của tôi, chỉ vì một phần tài sản."
"Ông đừng nói vậy!" Bà Hàn Tuệ Trân lùi lại một bước, giọng bắt đầu lạc đi. "Tôi làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho gia đình này, cho con cái chúng ta..."
"Bà làm vì muốn tốt cho phần con cái của riêng bà." Giang Dật ngắt lời, giọng lạnh băng. "Không phải cho gia đình này. Bà chưa từng coi cháu là một phần của gia đình, ngay từ ngày bà quyết định cấu kết với Triệu Chấn Đình để đẩy mẹ cháu ra khỏi cửa."
"Cha." Giang Dật nói, giọng dịu lại một chút, dù ánh mắt vẫn còn nặng trĩu. "Con không về đây để đòi hỏi bất cứ điều gì cho riêng mình. Con chỉ muốn cha biết sự thật, và muốn công ty tổ chức một cuộc họp cổ đông chính thức, để xử lý đúng đắn cả hai vụ việc: phần cổ phần thừa kế hợp pháp của mẹ con, và mối quan hệ hợp tác đáng ngờ giữa tập đoàn với công ty Vĩ Hoành của Triệu Chấn Đình."
Ông Giang Bách Xuyên gật đầu chậm rãi, giọng khàn đặc như vừa già đi thêm mười tuổi chỉ trong một khắc. "Được. Ta sẽ triệu tập họp cổ đông chính thức, trong tuần này. Nếu những gì hai đứa nói là sự thật, ta sẽ không để bất cứ ai, kể cả người đã sống chung nhà với ta suốt hai mươi năm, tiếp tục che giấu tội ác này thêm một ngày nào nữa."
Ông nhìn Giang Dật, giọng bỗng dịu hẳn xuống, mang theo một nỗi ân hận không giấu nổi. "Tám năm qua, cha đã sống như một kẻ mù, để những người thân cận nhất lừa dối ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cha không dám xin con tha thứ ngay lúc này, chỉ mong con cho cha một cơ hội để sửa sai, dù muộn màng."
"Con không tới đây để nghe lời xin lỗi." Giang Dật đáp, giọng vẫn còn lạnh nhưng đã bớt phần gay gắt. "Con tới, vì mẹ con xứng đáng được minh oan, và vì con không muốn kẻ đã hại cả hai gia đình chúng ta tiếp tục ngồi yên ngoài vòng pháp luật. Nếu cha thật sự muốn sửa sai, hãy chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời nói."
Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Giang Thị, tôi thấy vai Giang Dật khẽ trùng xuống, như vừa trút được một phần gánh nặng đã đè suốt tám năm, nhưng vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
"Em nghĩ, cha anh có thật lòng không?" Tôi hỏi khẽ, khi cả hai đã ngồi lại trong xe.
"Anh không chắc." Anh đáp, mắt nhìn ra khung kính. "Nhưng ít nhất, ông ấy đã không chọn cách bao che thêm lần nữa. Với một người đã sống trong dối trá suốt tám năm, đó cũng coi như một bước tiến."
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 7 →