Người Che Ô Cho Tôi Năm Ấy, Hóa Ra Là Thiếu Gia Giấu Mặt

Chương 4 / 9

Chương 7

Cuối tháng Tư, Giang Dật hẹn tôi tới Xưởng Dệt Khải Nguyên vào một buổi chiều nắng nhạt, nói rằng dự án cải tạo vừa được một quỹ đầu tư cộng đồng đồng ý rót vốn thử nghiệm, muốn tôi tới xem mặt bằng thực tế trước khi khởi công.

Tôi tới nơi, thấy khu xưởng đã được dọn quang một góc, treo vài dải đèn nhỏ nhấp nháy quanh khung cửa sổ cũ, ánh sáng vàng ấm hắt lên những dàn máy dệt phủ bụi năm nào.

"Đẹp quá." Tôi thốt lên, bước qua khung cửa sắt, nhìn quanh khu xưởng giờ đã có dáng dấp của một nơi sắp được hồi sinh.

Giang Dật đứng giữa khoảng sân trong xưởng, tay cầm một hộp nhỏ, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn ngày thường.

"Diệp Vi." Anh gọi tên đầy đủ của tôi, hiếm khi anh làm vậy. "Anh muốn nói với em một chuyện, ngay tại đây, trước khi khu xưởng này chính thức được khởi công."

Anh quỳ một chân xuống nền xưởng, bật nắp chiếc hộp nhỏ đang cầm — lộ ra một chiếc nhẫn giản dị, vòng thép được uốn khéo léo từ chính một mẩu kim loại phế liệu của xưởng dệt cũ, đính một viên ngọc trai nhỏ ở giữa.

"Anh không có nhẫn kim cương đắt tiền, chỉ có cái này, làm từ chính nơi đã chứng kiến mọi chuyện giữa hai chúng ta." Giọng anh hơi run, khác hẳn vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Diệp Vi, em có muốn cùng anh xây dựng phần đời còn lại, ở chính nơi này không?"

Tim tôi đập dồn dập, nước mắt chực trào ra. Nhưng trước khi tôi kịp trả lời, anh nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống.

"Trước khi em trả lời, anh phải nói cho em nghe một chuyện anh giấu suốt bấy lâu. Khu đất này... một nửa từng là của hồi môn mẹ anh, khi bà kết hôn vào một gia tộc lớn ở Lâm Thành. Tám năm trước, bà bị người ta hãm hại, dựng chứng cứ giả vu oan ngoại tình, ép phải rời khỏi gia tộc, nhường lại toàn bộ phần đất này. Anh chính là con trai bị chính gia tộc đó ruồng bỏ, giấu thân phận suốt bốn năm qua vì chưa đủ sức đối đầu kẻ đã hại mẹ mình."

Tôi đứng sững, từng lời anh nói rơi xuống như từng giọt nước lạnh dội thẳng vào tim. Mọi mảnh ghép rời rạc — tin tuyển ca đêm, cái tên Bạch Nguyệt Hà, tiếng gọi "thiếu gia Giang" giữa chợ Tết — giờ đã khớp lại thành một bức tranh tôi chưa từng dám hình dung.

"Vậy còn nửa đất còn lại?" Tôi hỏi, giọng run run, một linh cảm mơ hồ đang dâng lên trong lòng.

"Nửa còn lại, từng thuộc về một công ty dệt may khác, người chủ cũng bị vu oan biển thủ đúng năm đó." Anh đáp, mắt nhìn thẳng vào tôi, chờ đợi.

"Nửa đó..." Tôi nuốt khan, cổ họng nghẹn lại. "Là của bố em. Ông ấy cũng bị hãm hại đúng năm đó, đúng bằng một vụ vu oan biển thủ y hệt, rồi phải bỏ trốn suốt tám năm nay."

Cả hai chúng tôi im lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khung cửa sắt cũ kỹ. Tôi lấy điện thoại, tìm lại tên kẻ từng đứng sau vụ ép bố tôi ký giấy tờ ngày xưa — cái tên tôi tình cờ nghe được từ một người bạn của bố còn giữ liên lạc.

"Triệu Chấn Đình." Tôi nói, giọng gần như không thành tiếng.

Giang Dật sững người, tay siết chặt hộp nhẫn tới mức khớp ngón tay trắng bệch. "Đó cũng chính là cái tên anh đã điều tra ra, đứng sau vụ hãm hại mẹ anh."

Chúng tôi nhìn nhau, cả hai cùng nhận ra sự thật cùng một lúc: không phải hai nạn nhân tình cờ gặp nhau giữa dòng đời, mà là hai nửa của cùng một vụ án cũ, cùng bị một kẻ chủ mưu cướp đi tất cả trong cùng một ngày.

"Anh xin lỗi, vì đã không nói sớm hơn." Giang Dật nói, giọng trầm xuống, tay vẫn chưa buông chiếc nhẫn. "Nhưng lời cầu hôn của anh vẫn còn nguyên đó, không đổi vì bất cứ điều gì vừa được nói ra."

Tôi nhìn anh, nhìn khu xưởng đang dần hồi sinh quanh chúng tôi, nhìn cả một quá khứ đau thương bất ngờ nối liền hai gia đình xa lạ thành một mối oan cừu chung. Nhưng trong tim tôi lúc này, nỗi đau ấy không lấn át được thứ tình cảm đã lớn dần suốt bốn mùa mưa qua.

"Em đồng ý." Tôi nói, giọng run nhưng chắc chắn, đưa tay ra để anh đeo nhẫn vào ngón áp út. "Dù chuyện gì đang chờ phía trước, em muốn đối mặt với nó cùng anh, không phải với tư cách hai nạn nhân, mà với tư cách hai người sẽ cùng nhau đòi lại công bằng."

Giang Dật đứng dậy, ôm chặt lấy tôi giữa khu xưởng ngập nắng chiều, cả hai cùng im lặng một lúc lâu, để những dự cảm về một cuộc chiến chưa bắt đầu tạm lắng xuống, nhường chỗ cho một khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn hiếm hoi.

Chương 8

Sáng thứ Hai, tôi xin nghỉ buổi phỏng vấn công ty mới để cùng Giang Dật đến khu tập thể cũ, nơi chú Vệ Thành Học — bạn thân nhất của bố tôi từ những năm còn làm ăn thuận lợi — vẫn sống một mình từ ngày về hưu. Suốt tám năm bố lẩn trốn, chú là người hiếm hoi còn giữ được liên lạc, dù chỉ qua vài cuộc điện thoại ngắn mỗi năm.

Con hẻm dẫn vào khu tập thể cũ hẹp tới mức chỉ vừa lọt một chiếc xe máy, hai bên tường loang lổ vết ẩm mốc của nhiều mùa mưa chồng lên nhau. Tôi nhớ, hồi nhỏ từng theo bố tới đây vài lần, khi ông và chú Vệ còn ngồi bàn chuyện làm ăn bên ấm trà nóng, cười nói rôm rả cả một góc sân nhỏ trước cửa. Giờ quay lại, tôi thấy căn nhà cũ kỹ hơn nhiều so với ký ức, còn lòng mình thì nặng trĩu một nỗi gì đó không gọi thành tên, nửa hồi hộp, nửa sợ hãi trước những gì sắp được mở ra.

"Trước ngày ông ấy đi, có gửi lại cho chú một cái hộp." Chú Vệ dẫn chúng tôi vào căn phòng nhỏ ám mùi ẩm mốc, cúi xuống lôi ra một chiếc hộp gỗ cất tận gầm giường, các cạnh đã bong tróc lớp sơn. "Ông ấy dặn, chỉ mở khi nào con gái ông ấy thật sự cần tới nó. Chú giữ tám năm nay, không dám mở, cũng không dám vứt."

"Sao chú không đưa cho cháu sớm hơn?" Tôi hỏi, giọng không giấu được chút trách móc.

"Chú cũng từng nghĩ tới chuyện đó." Chú Vệ ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp, thở dài. "Nhưng bố cháu dặn kỹ, chỉ đưa khi nào con thật sự cần, chứ không phải khi con còn có thể tự xoay xở được. Chú sợ đưa sớm quá, con lại nôn nóng làm liều, khi chưa đủ sức đối đầu với những kẻ đó."

Tôi run tay mở nắp hộp. Bên trong là một xấp giấy tờ cũ, vài tấm ảnh gia đình ố vàng — có tấm chụp cả nhà tôi đứng trước cổng công ty ngày còn thịnh vượng, bố mặc vest, mẹ khoác tay ông, tôi khi đó chỉ chừng mười bốn tuổi đứng giữa, cười tươi không chút lo âu — và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc, nét chữ của bố quen thuộc tới mức tôi nhận ra ngay dù đã tám năm không nhìn thấy.

Tôi lật từng trang, tim đập nhanh dần khi tới những dòng ghi chép cuối cùng trước ngày công ty sụp đổ. Bố viết, giọng văn ngắn gọn nhưng rõ ràng sự lo lắng: "Ngày mười bốn tháng ba — phát hiện một khoản chuyển khoản lạ trong sổ sách, năm mươi vạn tệ, không khớp với bất kỳ hợp đồng nào tôi từng ký duyệt. Đã hỏi Triệu phó tổng, ông ta nói sẽ kiểm tra lại. Ngày hai mươi tháng ba — vẫn chưa có câu trả lời, cảm giác bất an tăng dần." Rồi dừng đột ngột, không còn trang nào viết tiếp — đúng thời điểm công ty bắt đầu bị điều tra.

"Đây..." Tôi ngẩng lên nhìn Giang Dật, giọng run rẩy. "Bố em đã nghi ngờ từ trước khi bị vu oan. Ông ấy từng hỏi thẳng Triệu Chấn Đình về khoản tiền lạ này."

Giang Dật cầm lấy cuốn sổ, mắt lướt nhanh qua từng dòng, hàm siết lại. "Đây là bằng chứng cho thấy bố em không hề biết gì về khoản chuyển khoản đó — ông ấy còn chủ động hỏi. Nhưng chỉ mình cuốn nhật ký này thôi thì chưa đủ, cần có sổ sách gốc đối chiếu mới chứng minh được ai mới là người đứng sau khoản tiền lạ đó."

Chú Vệ đứng cạnh, thở dài. "Ngày đó chú cũng khuyên bố cháu nên báo công an sớm, nhưng ông ấy sợ liên lụy tới vợ con, sợ chưa đủ chứng cứ mà đã làm ầm lên thì chỉ khiến người ta ra tay tàn nhẫn hơn. Ông ấy chọn cách im lặng bỏ trốn, giữ lại cái hộp này như một hy vọng mong manh."

"Chú còn nhớ, đêm trước khi bố cháu đi, ông ấy ngồi uống với chú tới gần sáng." Chú Vệ nói tiếp, giọng chùng xuống. "Ông ấy bảo, thà để người đời nghĩ mình là kẻ biển thủ bỏ trốn, còn hơn để vợ con phải sống trong cảnh bị truy đuổi, dọa nạt mỗi ngày. Ông ấy chấp nhận mang tiếng xấu một mình, miễn là gia đình được yên."

Tôi ôm cuốn sổ vào lòng, nước mắt chực trào nhưng cố kìm lại. Đây không phải bằng chứng đủ để lật lại vụ án, nhưng ít nhất, nó chứng minh được một điều tôi luôn tin: bố tôi không phải kẻ biển thủ, ông chỉ là người phát hiện ra điều bất thường quá muộn, rồi chọn cách hy sinh phần danh dự của chính mình để che chắn cho những người ông thương yêu.

"Cảm ơn chú." Tôi nói, giọng nghẹn lại. "Cảm ơn chú đã giữ gìn cẩn thận suốt tám năm qua, dù không biết ngày nào cháu mới quay lại lấy."

"Chú chỉ làm đúng lời hứa với bạn thân thôi." Chú Vệ vỗ nhẹ vai tôi. "Giờ cháu có nó rồi, nhớ dùng cho đúng lúc, đừng vội vàng khi chưa có đủ người giúp sức."

Cùng buổi chiều hôm đó, trong lúc tôi còn ở nhà chú Vệ sao chụp lại từng trang nhật ký, Giang Dật một mình tới một quán cà phê vắng khách ở ngoại ô, nơi anh đã hẹn gặp bác Lục Thành Tài — kế toán trưởng cũ của công ty Dệt May Khải Nguyên, người hiện đang làm việc dưới trướng chính Triệu Chấn Đình. Anh chọn quán này vì nằm khuất trong một con phố nhỏ, hiếm khi có người quen qua lại, đủ để bác Lục yên tâm không bị ai nhìn thấy.

Bác Lục tới trễ mười lăm phút, dáng vẻ dáo dác nhìn quanh trước khi ngồi xuống, tay siết chặt lấy quai chiếc cặp da cũ đặt trên đùi. Đôi giày bác đi đã mòn gót, chiếc áo sơ mi sờn cổ áo dù đã được là phẳng phiu cẩn thận — hình ảnh một người đàn ông đứng tuổi cố giữ chút thể diện còn lại giữa cuộc sống chật vật.

"Cậu là con trai bà Bạch Nguyệt Hà đúng không?" Bác hỏi khẽ, giọng run hơn cả người đối diện tưởng tượng. "Tôi nhận ra cậu qua ảnh cũ hồi còn làm ở tập đoàn Giang Thị."

"Cháu cần nhờ bác một việc." Giang Dật nói thẳng, không vòng vo. "Cháu biết bác từng là kế toán trưởng của công ty Dệt May Khải Nguyên tám năm trước, trước khi chuyển sang làm cho Vĩ Hoành. Cháu cần biết sự thật về khoản tiền đã khiến ông Diệp Chấn Nam bị vu oan biển thủ."

Bác Lục im lặng hồi lâu, tay vân vê mép cặp da, ánh mắt nhìn xuống bàn như đang vật lộn với một cuộc chiến nội tâm đã kéo dài suốt tám năm.

"Tôi..." Bác hạ giọng gần như thì thầm. "Tôi còn giữ một bản sao sổ sách gốc, từ trước khi Triệu Chấn Đình cho người vào 'chỉnh sửa lại' toàn bộ hồ sơ kế toán năm đó. Tôi giữ nó vì lương tâm không cho phép tôi tiêu hủy, nhưng tôi cũng chưa từng dám đưa ra, vì tôi còn phải nuôi cả nhà, còn phải sống dưới trướng ông ta suốt tám năm nay."

"Bác sợ mất việc?" Giang Dật hỏi, giọng dịu lại.

"Không chỉ mất việc." Bác Lục ngước lên, mắt đỏ hoe. "Tôi sợ ông ta trả thù cả gia đình tôi, giống như đã làm với gia đình ông Diệp. Cậu còn trẻ, chưa biết hết được người như Triệu Chấn Đình có thể làm những gì khi bị dồn vào chân tường. Vợ tôi bệnh nặng đã hai năm nay, đứa con trai còn đang học năm cuối đại học, tôi mà mất việc, mất luôn cả khoản lương hưu trí ông ta hứa trả đủ nếu tôi 'biết điều', thì cả nhà tôi biết sống bằng gì."

"Cháu hiểu nỗi lo của bác." Giang Dật đáp, giọng dịu hẳn. "Cháu không trách bác đã im lặng suốt tám năm qua. Nhưng cháu tin, bác giữ lại bản sao đó không chỉ vì sợ, mà còn vì một phần trong bác vẫn mong có ngày được nói ra sự thật."

Bác Lục cúi đầu, hai tay siết chặt lấy nhau trên mặt bàn. "Đêm nào tôi cũng mơ thấy ông Diệp đứng trước cổng công ty, nhìn tôi bằng ánh mắt không trách móc, chỉ buồn bã. Tôi nợ ông ấy một lời xin lỗi, nhưng tôi... tôi chưa đủ can đảm."

Giang Dật không ép, chỉ đặt một tấm danh thiếp mới in tên văn phòng luật anh vừa liên hệ được xuống bàn. "Cháu không bắt bác quyết định ngay hôm nay. Nhưng xin bác nhớ, im lặng thêm tám năm nữa, người phải trả giá không chỉ là gia đình cháu, mà còn có thể là chính lương tâm của bác."

Bác Lục cầm tấm danh thiếp, nhét vội vào túi áo trong, đứng dậy rời đi mà không nói thêm một lời nào, chỉ khẽ gật đầu một cái trước khi bước ra khỏi quán, dáng đi vẫn còn run rẩy giữa những suy tính chưa ngã ngũ.

Tối đó, khi tôi kể lại cho Giang Dật nghe về cuốn nhật ký của bố, và anh kể lại cuộc gặp với bác Lục, cả hai chúng tôi cùng nhận ra: mảnh ghép cuối cùng của sự thật đang nằm trong tay một người còn đang do dự giữa nỗi sợ và lương tâm. Chúng tôi chỉ có thể chờ đợi, và hy vọng lương tâm sẽ thắng.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —