Ngày Chuyển Trường, Chị Kế Tưởng Tôi Dễ Bắt Nạt

Chương 5 / 7

Chương 9: Báo Cáo Trăm Trang

Khải Phong tới đúng nửa tiếng sau tin nhắn, không đợi tôi trả lời đồng ý hay không.

"Ngồi khóc trước đống tro không giải quyết được gì." Cậu ta ngồi xuống cạnh tôi trên bậc thềm, giọng không hề nhẹ nhàng, nhưng cũng không phải kiểu an ủi sáo rỗng. "Cậu vẫn còn thứ họ chưa lấy được."

"Thứ gì?"

"Người dùng thật." Cậu ta mở điện thoại, cho tôi xem một bảng dữ liệu. "Hơn hai nghìn khách hàng đã lắp pin thể rắn của Vũ Gia vào thiết bị thực tế, dùng ổn định sáu tháng nay, không một trường hợp sự cố. Cậu có toàn bộ dữ liệu bảo hành, có số điện thoại liên hệ. Đoạn clip giả kia chỉ là kỹ xảo — cậu cần người thật nói lên sự thật, ngay đêm nay, trước khi tin đồn lan xa hơn."

Tôi bật dậy, gọi cho trưởng phòng chăm sóc khách hàng, yêu cầu liên hệ khẩn cấp với hai mươi khách hàng lớn đã dùng sản phẩm lâu nhất, mời họ chia sẻ trải nghiệm thật qua một buổi phát trực tiếp tổ chức ngay trong đêm.

Buổi livestream diễn ra lúc mười một giờ rưỡi khuya, thu hút hơn năm mươi nghìn người xem cùng lúc — phần lớn tò mò vì đoạn clip giả vẫn đang lan truyền. Từng khách hàng lần lượt xuất hiện, cho xem thiết bị thật, kể lại quá trình sử dụng, trả lời trực tiếp câu hỏi từ người xem không qua kịch bản dàn dựng. Không ai trong số họ gặp bất kỳ sự cố nào.

Một khách hàng lớn tuổi, chủ một xưởng cơ khí nhỏ đã dùng pin Vũ Gia gần tám tháng, nói thẳng vào máy quay: "Tôi dùng máy móc mỗi ngày, nếu nó nguy hiểm thật thì tôi đã không còn ngồi đây nói chuyện với mấy người rồi." Câu nói mộc mạc đó, theo thống kê sau này, được chia sẻ lại nhiều hơn cả đoạn clip giả ban đầu.

Tốc độ lan truyền của sự thật chậm hơn tin giả, nhưng không phải là không có tác dụng. Tới sáng, lượng chia sẻ tin đồn giảm hẳn, thay bằng các bình luận nghi ngờ ngược lại nguồn gốc đoạn clip.

Nhưng nguyên liệu vẫn chưa có, kho vẫn cháy, và bốn đại gia tộc vẫn còn nguyên đó.

"Tôi cần biết ai đứng sau." Tôi nói với Khải Phong, khi cả hai ngồi lại văn phòng lúc bình minh vừa lên. "Không chỉ để trả đũa. Để chặn họ trước khi họ ra đòn tiếp theo."

"Tôi cũng đang gặp vấn đề tương tự." Cậu ta mở một tệp tài liệu khác. "Ba ngày trước, có người gửi cho hội đồng quản trị Lâm Gia một bộ chứng cứ tố tôi nhận hối lộ từ một nhà thầu để ưu ái ký hợp đồng — giả, nhưng làm khá tinh vi. Tôi cho rà lại toàn bộ nhật ký truy cập hệ thống tài chính nội bộ ba tháng gần nhất, lọc ra đúng một tài khoản nhân viên đăng nhập vào giờ bất thường, tải xuống đúng bộ hồ sơ bị dùng để dựng chứng cứ giả. Người tuồn chứng cứ ra là một nhân viên cấp trung trong bộ phận tài chính của công ty tôi, nhận tiền từ một tài khoản có liên hệ gián tiếp với Tập đoàn nhà họ Thái."

"Nhân viên đó đã thừa nhận khi bị tôi gọi lên gặp riêng, không cần đợi công an vào cuộc." Khải Phong nói thêm, giọng trầm hẳn. "Nói thật là tôi cũng bất ngờ — anh ta làm ở công ty tôi năm năm rồi."

"Nhà dược phẩm." Tôi nhíu mày.

"Đúng. Và trong lúc lần theo người này, tôi tình cờ phát hiện một việc khác." Cậu ta đẩy một xấp tài liệu qua bàn. "Nhà họ Thái đang có một bê bối dược phẩm thật — một lô thuốc kém chất lượng đã được tuồn ra thị trường hai năm nay, có báo cáo nội bộ ghi nhận nhưng bị ỉm đi để tránh thu hồi tốn kém."

Tôi cầm xấp tài liệu, đọc lướt, cảm giác một mảnh ghép cuối cùng vừa khớp vào đúng chỗ. Bốn đại gia tộc, hóa ra không chỉ đơn thuần tấn công Vũ Gia — mỗi nhà đều có một điểm yếu riêng đang chờ bị lật lên đúng lúc.

Ba ngày tiếp theo, tôi và Khải Phong không ngủ quá bốn tiếng mỗi đêm, dựng một báo cáo dài hơn trăm trang, tổng hợp toàn bộ bằng chứng thu thập được từ chính phía đối phương — không phải suy đoán, không phải cáo buộc miệng, mà là dữ liệu có dấu thời gian rõ ràng, ghi nhận từ trước khi bất kỳ vụ bê bối nào nổ ra công khai.

Bản ghi âm cuộc gọi giữa đại diện nhà họ Trịnh và một nhà môi giới chứng khoán, bàn chi tiết kế hoạch bán khống cổ phiếu Vũ Gia trước cả ngày cổ phiếu bắt đầu rớt giá.

Sao kê chuyển khoản từ quỹ đầu tư nhà họ Đoàn tới một nhân viên cũ vừa nghỉ việc, đúng thời điểm đoạn clip giả về pin phát nổ được tung lên mạng.

Một đoạn clip quay lén, có được từ một nguồn giấu tên trong nội bộ nhà họ Phan — theo lời người này, một quản gia bất mãn vì bị nợ lương ba tháng — ghi lại cuộc họp kín giữa bốn gia chủ tại một biệt thự riêng — bàn bạc chi tiết việc phối hợp cắt nguồn nguyên liệu, tung tin đồn, và cả kế hoạch phá hoại kho hàng, dù không ai trong đoạn ghi âm nói thẳng từ "đốt".

Và toàn bộ hồ sơ bê bối dược phẩm bẩn của nhà họ Thái, kèm báo cáo nội bộ bị ỉm đi hai năm trước.

Trước giờ họp báo, cha tôi đọc lướt qua bản báo cáo trăm trang, tay lật từng tờ chậm rãi, cuối cùng ngẩng lên nhìn tôi. "Con và cậu Phong làm hết chỗ này chỉ trong ba ngày?"

"Ba đêm không ngủ quá bốn tiếng." Tôi đáp, cố không để lộ vẻ kiệt sức trên mặt.

Ông không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vai tôi một cái trước khi cùng bước ra phòng họp báo.

Chúng tôi công bố toàn bộ vào một buổi họp báo tổ chức gấp, mời tất cả các tòa soạn từng đưa tin về vụ cháy kho và đoạn clip giả.

"Đây không phải lời buộc tội của riêng Vũ Gia hay Lâm Gia." Tôi nói trước hàng chục ống kính máy quay. "Đây là toàn bộ bằng chứng, có dấu thời gian, có nguồn gốc rõ ràng, xin mời cơ quan chức năng và dư luận tự đánh giá."

Ba ngày sau, bốn đại gia tộc sụp đổ gần như đồng loạt.

Nhà họ Trịnh bị Ủy ban chứng khoán phạt số tiền kỷ lục vì thao túng giá cổ phiếu bằng thông tin sai sự thật, đình chỉ giao dịch một số tài khoản liên quan. Nhà họ Đoàn bị đình chỉ toàn bộ dây chuyền sản xuất liên quan vì hành vi xâm phạm công nghệ và phát tán thông tin sai lệch gây hoang mang dư luận. Nhà họ Phan bị niêm phong hai dự án bất động sản lớn nhất, tổng giá trị hơn hai nghìn tỷ đồng, do liên quan tới hành vi phá hoại tài sản doanh nghiệp khác. Nhà họ Thái bị cơ quan y tế rút giấy phép sản xuất một dòng dược phẩm, mở cuộc điều tra toàn diện về bê bối bị ỉm đi, kèm án phạt hành chính không nhỏ vì vi phạm quy định an toàn dược phẩm suốt hai năm liền.

Người quản lý kho, ông chú từng ôm đầu đứng trước đống tro đêm nào, gọi điện báo tin nguồn nguyên liệu thay thế đã được ký kết với hai nhà cung cấp mới ở Hàn Quốc và Nhật Bản, đủ bù đắp phần thiếu hụt trong vòng một tháng tới. Ba trăm hai mươi công nhân dây chuyền sản xuất được đảm bảo giữ nguyên lương, không ai phải nghỉ việc.

Cổ phiếu Vũ Gia và Lâm Gia đồng loạt tăng trở lại trong tuần đó, vượt cả mức trước khủng hoảng.

Tôi tưởng cơn bão đã thật sự qua. Nhưng chiều thứ Sáu, khi tôi đang dọn lại bàn làm việc, trợ lý của cha gõ cửa, báo một cuộc gọi tới thẳng số máy bàn công ty — người gọi tự xưng là ông Trịnh Vĩnh Khôi, ông nội của Trịnh Bảo Long.

Chương 10: Gốc Cây Ngô Đồng

"Cho tôi nói chuyện trực tiếp với anh Khang." Giọng ông già vang lên qua loa ngoài, chậm rãi, cố giữ vẻ từ tốn. "Chuyện vừa rồi, tôi đã dạy lại thằng cháu tôi một trận ra trò. Trẻ con nông nổi, làm quá tay, chứ bản thân tôi chưa bao giờ muốn đẩy hai bên tới mức này."

Cha tôi ngồi cạnh tôi, bật loa ngoài để tôi cùng nghe, tay khoanh trước ngực.

"Đội điều tra hiện trường vụ cháy kho đã xác định được người trực tiếp thuê nhóm phá hoại, có liên hệ tài chính với văn phòng riêng của cháu ông." Cha đáp, giọng lạnh. "Đơn kiện hình sự bên tôi đã nộp lên cơ quan điều tra tuần trước, không phải chuyện có thể xử bằng một cuộc điện thoại."

"Chính vì vậy tôi mới gọi." Ông Trịnh Vĩnh Khôi hạ giọng thêm, gần như nài nỉ. "Anh Khang, hai nhà biết nhau bao nhiêu năm. Tôi đề nghị rút đơn kiện hình sự, đổi lại bên tôi bồi thường dân sự thỏa đáng — con số bao nhiêu cũng bàn được. Đừng để chuyện trẻ con thành án tù thật sự, ảnh hưởng cả danh dự hai gia tộc."

Cha tôi liếc sang tôi, chờ ý kiến trước khi đáp lại — cử chỉ nhỏ đó, với tôi, còn có ý nghĩa hơn cả nội dung cuộc gọi.

Tôi cầm lấy điện thoại từ tay cha, nói thẳng vào ống nghe.

"Ông Khôi, đốt kho hàng không phải chuyện trẻ con nông nổi. Đó là hành vi phá hoại tài sản có tổ chức, đã gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng và đẩy hàng trăm công nhân của chúng tôi vào nguy cơ mất việc trong ba tháng liền. Chúng tôi không rút đơn."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng thở dài nghe rõ qua loa, rồi tiếng cúp máy vang lên, không một lời chào.

"Ông ta sẽ không dừng ở đây." Cha nói, nhìn tôi.

"Con biết." Tôi đáp. "Nhưng nếu rút đơn hôm nay, coi như mọi bằng chứng ba tháng qua thành vô nghĩa."

Cha gật đầu, không phản đối, nhưng vẫn dặn thêm đội an ninh tăng cường theo dõi quanh nhà và công ty vài tuần tới — phòng khi ông Trịnh Vĩnh Khôi chọn cách khác quyết liệt hơn để giải quyết chuyện này.

Tối hôm sau là lễ hội trường thường niên, tổ chức ngay tại sân sau trường, dưới ánh đèn lồng giăng khắp các gốc cây. Tôi tới muộn, chỉ định ghé qua cho có mặt rồi về sớm — sau ba tháng vừa qua, tôi không còn nhiều tâm trạng cho hội hè.

Thầy Đinh Việt Cường bắt gặp tôi ngay lối vào, tay cầm cốc trà đá, dáng vẻ khác hẳn lúc đứng lớp. "Nghe nói công ty em vừa qua một trận không nhỏ." Thầy nói, giọng vẫn cộc như mọi khi nhưng ánh mắt có phần dịu hơn. "Giữ sức. Đề thi học sinh giỏi quốc gia tháng sau thầy vẫn đăng ký tên em, đừng để chuyện ngoài trường làm hỏng phong độ."

"Em không quên đâu ạ." Tôi đáp, bất giác thấy nhẹ lòng hơn một chút giữa chuỗi ngày căng thẳng.

Phương Nhã Trúc, hội trưởng học sinh, tìm tôi ngay khi tôi vừa bước vào sân, mặt căng thẳng khác hẳn vẻ tươi tắn thường ngày của cậu bạn.

"Cậu cần nghe cái này ngay." Nhã Trúc đưa điện thoại cho tôi, một đoạn ghi âm vừa lưu cách đây chưa đầy nửa tiếng. "Tớ đi kiểm tra khu vực sau sân khấu, tình cờ nghe được."

Tôi bấm phát.

Giọng Trịnh Bảo Long vang lên, có phần hằn học: "Trong nước hết đường rồi. Ông già tôi cũng gần như trắng tay sau vụ vừa rồi. Nhưng tôi vừa liên hệ được một mối làm ăn ở nước ngoài, chịu chi rất mạnh cho loại tài liệu công nghệ như của Vũ Gia. Chỉ cần có được bản thảo kỹ thuật, đủ sống một đời không cần về nước nữa."

Giọng Vũ Ngọc Diễm đáp lại, nhỏ hơn nhưng vẫn rõ: "Em còn giữ một bản sao tài liệu từ đợt trước khi bị đuổi khỏi công ty. Chưa kịp giao thì mọi chuyện đổ bể. Nếu mối này thật sự trả giá cao, em sẵn sàng."

"Mối làm ăn ở nước ngoài." Nhã Trúc nhắc lại, giọng lo lắng. "Nghe không ổn chút nào, Vy à."

"Cậu quay lại sự kiện đi, để tớ lo phần này." Tôi nói với Nhã Trúc, cố giữ giọng bình thường để cậu bạn khỏi lo thêm.

Tôi lưu đoạn ghi âm vào một nơi an toàn, cảm ơn Nhã Trúc, hứa sẽ báo cho đội an ninh xử lý ngay trong đêm. Nhưng trong đầu tôi, một linh cảm không tốt đã bắt đầu hình thành — "mối làm ăn ở nước ngoài" nghe không giống một đối tác kinh doanh thông thường chút nào.

Tôi đứng lặng một lúc giữa sân trường đông vui, ánh đèn lồng phản chiếu trên mặt hồ nhỏ giữa sân, tiếng nhạc từ sân khấu vọng lại xa xa. Khải Phong tìm thấy tôi đúng lúc đó, đứng dưới gốc cây ngô đồng già nhất trường — cái cây học sinh khóa nào cũng buộc dây ước nguyện lên cành mỗi dịp lễ hội.

"Cậu có vẻ không ổn." Cậu ta nói, đứng cách tôi một bước.

"Vừa nghe được một chuyện." Tôi đáp, chưa muốn nói chi tiết ngay. "Để sau, tớ báo cậu."

Cậu ta gật đầu, không hỏi thêm, chỉ đứng cạnh tôi nhìn lên tán cây, nơi hàng trăm dải ruy băng đỏ buộc đầy những điều ước của học sinh qua nhiều năm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm cả tán cây xào xạc, vài dải ruy băng cọ vào nhau phát ra tiếng sột soạt đều đặn.

"Ba tháng trước, tớ chưa từng nghĩ mình sẽ đứng đây, dưới cây này, cùng một người mới chuyển tới trường được có vài tuần." Cậu ta nói, giọng khác hẳn kiểu lạnh lùng thường ngày. "Nhưng ba tháng đó, cậu là người duy nhất tớ không cần giữ khoảng cách, không cần tính toán trước khi nói chuyện."

Tôi quay sang nhìn cậu ta, không nói gì.

"Anh thích em." Cậu ta nói thẳng, không vòng vo, không có bất kỳ câu dạo đầu nào — đúng kiểu người luôn đi thẳng vào vấn đề mà tôi đã quen suốt ba tháng qua. "Không phải kiểu thích vì cùng chiến tuyến, cùng đối phó bốn đại gia tộc. Anh thích em, từ cái ngày em giải xong bài toán trong ba phút bằng ba cách khác nhau, và tớ nhận ra tớ vừa gặp người duy nhất khiến tớ thấy mình chưa từng thật sự cố gắng hết sức."

Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, dù mặt tôi vẫn cố giữ bình thản.

Tôi vừa trải qua một đêm kho cháy, một chú ruột tham ô, bốn đại gia tộc sụp đổ, và giờ lại thêm một tin đáng ngại chưa kịp xử lý. Đầu tôi không có chỗ trống nào cho một câu trả lời tử tế lúc này.

"Để sau." Tôi nói, không phải từ chối, cũng không phải nhận lời. "Bây giờ chưa phải lúc."

Cậu ta không tỏ ra thất vọng, chỉ gật đầu, như đã lường trước câu trả lời này.

"Được. Anh chờ." Cậu ta nói. "Nhưng em nợ anh một câu trả lời, nhớ đấy."

"Sao cậu chắc tớ sẽ trả lời đúng cái cậu muốn nghe?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Anh không chắc." Cậu ta cười, lần đầu tiên tôi thấy nụ cười đó không kèm chút toan tính nào. "Nhưng anh thà hỏi rồi chờ, còn hơn không hỏi rồi tự tiếc."

Tôi gật đầu, quay người bước đi trước khi cậu ta kịp nhìn thấy tai tôi đang nóng bừng. Nhưng chưa đi được ba bước, điện thoại tôi đổ chuông gấp gáp — số của trưởng phòng an ninh nội bộ, giọng hớt hải ngay khi tôi bắt máy.

"Cô Khánh Vy. Lô nguyên liệu pin quan trọng nhất, đang vận chuyển trên biển quốc tế về nước — vừa mất liên lạc hoàn toàn với tàu chở hàng."

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —