Bố Xếp Sẵn Năm Vị Hôn Phu Trúc Mã, Tôi Chỉ Chọn Người Lạnh Lùng Nhất

Chương 8 / 9

Chương 15

Tối sinh nhật mười chín tuổi của tôi, một buổi tối tôi từng tưởng tượng sẽ chỉ toàn bánh kem và tiếng cười, tôi một mình bắt xe tới địa chỉ ghi trong thiệp mời, không mảy may nghi ngờ gì — vì tin chắc cả năm người đã lên kế hoạch bất ngờ cho mình, thậm chí còn cố ý mặc chiếc váy đẹp nhất mua riêng cho dịp này. Trước khi lên xe, tôi vẫn không quên nhắn đúng một chữ "ổn" cho Cố Tư Hàn lúc chín giờ tối, đúng thói quen đã giữ suốt mấy tháng nay, ngón tay gõ lên màn hình theo phản xạ, không hề biết đó sẽ là tin nhắn cuối cùng tôi gửi được trong một khoảng thời gian dài sắp tới.

Taxi chạy qua những con phố dần thưa người, ánh đèn thành phố lùi lại phía sau, hai bên đường bắt đầu xuất hiện những hàng cây cao rợp bóng, đặc trưng của khu biệt thự ngoại ô. Tôi ngồi trong xe, nhìn qua cửa kính, lòng rộn ràng nghĩ tới cảnh cả năm người đang đợi sẵn, có lẽ đã chuẩn bị bánh kem, bóng bay, đúng kiểu bất ngờ họ vẫn hay làm hồi nhỏ. Trên xe, tôi còn nhắn thêm cho Đỗ Việt một câu đùa: "Chuẩn bị sẵn quà xịn cho chị đấy nhé." Cậu ta nhắn lại một biểu tượng cười, không trả lời gì thêm — sau này tôi mới biết, đó là vì cậu thực sự không biết gì về buổi tối hôm đó, chỉ đơn giản tưởng tôi đang trêu đùa như mọi lần.

"Cô ơi, tới nơi rồi," bác tài xế lên tiếng, xe dừng trước một cánh cổng sắt cao, đèn đường ở khu vực này thưa thớt hơn hẳn trong phố.

Tôi trả tiền, bước xuống xe, kéo lại vạt váy cho ngay ngắn, hít một hơi thật sâu trước khi bước qua cổng. Cả một năm học vừa qua lướt qua đầu tôi trong tích tắc — cú tạt bùn ngày đầu, màn xin lỗi công khai, vụ vu oan trên diễn đàn, ba tuần huấn luyện quân sự kiệt sức, và giờ là một buổi tiệc sinh nhật tôi tin chắc sẽ ấm áp hơn tất cả những gì đã qua.

Tôi không hề biết, đó là suy nghĩ ngây thơ cuối cùng tôi còn có được trong buổi tối hôm đó.

Tôi bước vào sân, giày cao gót gõ lên nền đá lát, âm thanh vang vọng lạ thường trong không gian vắng lặng. Không một tiếng nhạc, không một dải bóng bay, không một dấu hiệu nào của một bữa tiệc đang chờ đợi. Một thoáng nghi hoặc lướt qua đầu tôi, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi, tự nhủ có lẽ mọi người đang nấp sẵn đâu đó, định gây bất ngờ vào phút chót. Có lẽ, tôi tự trấn an, đúng kiểu năm trúc mã vẫn hay làm — im ắng bất thường cả tuần chỉ để chuẩn bị một điều gì đó thật đặc biệt.

Chiếc biệt thự nằm khuất sau một hàng cây cao, cổng sắt mở sẵn, không một ánh đèn nào bật trong sân, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua kẽ lá. Tôi bước vào, tim đập nhanh vì hồi hộp, miệng đã chuẩn bị sẵn nụ cười chờ tiếng hô "bất ngờ" quen thuộc, tay còn cầm sẵn điện thoại định quay lại khoảnh khắc đó để lưu làm kỷ niệm.

Nhưng vừa bước qua cửa chính, bóng tối trong nhà đặc quánh hơn tôi tưởng, một bóng đen lao tới từ phía sau cánh cửa.

Tôi chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã bịt chặt miệng tôi, một bàn tay khác túm lấy cổ tay, siết chặt bằng thứ gì đó cứng và lạnh, có lẽ là dây thừng hoặc dây rút bằng nhựa. Mùi ẩm mốc đặc trưng của một căn nhà lâu ngày không có người ở xộc thẳng vào mũi tôi, trộn lẫn với mùi nước hoa quen thuộc của ai đó vừa đứng gần. Tim tôi đập dồn dập, cả người cứng đờ vì sợ hãi, óc chỉ còn kịp nghĩ một điều duy nhất: đây không phải một bữa tiệc sinh nhật.

Tôi giãy giụa, cố hét lên nhưng chỉ phát ra được tiếng ú ớ nghẹn lại, điện thoại trong tay rơi xuống sàn đánh cạch một tiếng, màn hình vỡ một góc.

Ánh đèn trong phòng bật sáng chói mắt. Tôi nhìn rõ khuôn mặt kẻ vừa khống chế mình, tim như ngừng đập một nhịp.

Là Lăng Vi. Cùng hai người giúp việc lạ mặt đứng hai bên, mặc đồ đen từ đầu tới chân, không nói một lời nào.

"Chúng ta cùng học chung một trường," Lăng Vi nói, giọng nghẹn lại, tay vung lên tát thẳng vào má tôi một cái đau điếng, đầu tôi ong lên vì cú tát bất ngờ. "Sao số cô lại khác số tôi đến vậy? Cô sinh ra đã giàu, lại còn có cả năm người che chở — còn tôi?"

Tôi thật sự sợ hãi. Không phải kiểu sợ hãi thoáng qua rồi lấy lại bình tĩnh ngay như trong phim. Tay chân tôi bị trói chặt tới mức tê cứng, mất dần cảm giác ở đầu ngón tay, nước mắt trào ra không kìm được, cả người run lên từng đợt không kiểm soát nổi. Tôi không phải kiểu người có thể lạnh lùng bất khuất ngay giữa cơn hoảng loạn thật sự — tôi chỉ là một cô gái mười chín tuổi, đang bị trói giữa một căn nhà xa lạ, không biết chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo, đầu óc trống rỗng chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Xin... xin lỗi," tôi cố mở miệng qua lớp vải bịt lỏng lẻo, giọng nghẹn đi vì sợ. "Tôi không hiểu chị đang nói gì cả."

Lăng Vi không đáp, chỉ quay đi, tay vẫn còn run, như thể chính cô ta cũng đang cố kìm nén điều gì đó trong lòng, ánh mắt tránh không nhìn thẳng vào tôi nữa.

Trong lúc bị trói, tôi cố nhớ lại từng chi tiết nhỏ về căn phòng — một khung cửa sổ duy nhất ở góc trái, một cánh cửa gỗ dẫn vào phòng trong, không có camera an ninh nào lộ ra ngoài. Dù sợ hãi tột độ, một phần lý trí trong tôi vẫn cố gắng ghi nhớ mọi thứ, phòng khi có cơ hội cần dùng tới. Tôi cố đếm nhịp thở của mình để giữ bình tĩnh, một hai ba bốn, đúng như cách bố từng dạy tôi hồi nhỏ mỗi khi sợ hãi vì tiếng sấm. Cách đó không xa, hai người giúp việc vẫn đứng canh gác, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường như đang chờ đợi điều gì đó.

Cánh cửa phòng trong mở ra, tiếng bản lề rít nhẹ trong không gian im ắng. Trịnh Diêu bước ra, dáng vẻ ung dung như đang bước vào một buổi tiệc trà, giọng nói bình thản đến rợn người, hoàn toàn khác hẳn hình ảnh dịu dàng tôi từng quen biết suốt mấy tháng qua.

"An An," cô nói, môi nhếch lên một nụ cười nhạt, ánh đèn hắt lên gương mặt tạo thành những vệt bóng kỳ dị. "Cuối cùng cũng gặp lại."

Chương 16

Căn phòng im ắng tới mức tôi có thể nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng giây, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như cả một phút. Hai người giúp việc đứng im như tượng ở hai bên cửa, không biểu lộ chút cảm xúc nào, khiến khung cảnh càng thêm rợn người.

"Chị muốn gì ở tôi?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù cả người vẫn còn run, hơi thở gấp gáp không đều.

Trịnh Diêu kéo một chiếc ghế gỗ giữa phòng, ngồi xuống đối diện tôi, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh tanh nhìn thẳng vào tôi như đang quan sát một món đồ chơi thú vị mới tìm được, chân bắt chéo một cách thong thả.

"Tôi không muốn gì nhiều," cô nói, giọng chậm rãi, gần như thủ thỉ. "Chỉ là tôi ghét. Ghét kiểu người như cô, sinh ra đã có mọi thứ mà không cần cố gắng gì cả. Nhà giàu, học giỏi, còn có tận năm người sẵn sàng bảo vệ. Cô có bao giờ biết cảm giác nhìn người khác có tất cả trong khi mình không có gì không? Có bao giờ phải nhìn bố mình quỳ xuống van xin một người mua nợ giãn thêm ba tháng không?"

Tôi im lặng, cố nhớ lại xem mình đã từng làm gì để khiến cô ta căm ghét tới mức này, đầu óc quay cuồng không tìm ra câu trả lời hợp lý.

"Bố tôi từng có công ty xây dựng riêng," Trịnh Diêu tiếp tục, giọng dần trở nên gay gắt hơn, tay siết chặt thành ghế. "Bị phá sản vì mất một gói thầu vào tay Tập đoàn Địa Ốc Vệ Thị. Bố cô, Vệ Nghiêu, chính là người khiến gia đình tôi tan nát từ khi tôi còn nhỏ, từ khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra."

"Đó chỉ là cạnh tranh đấu thầu bình thường," tôi cố nói, dù giọng vẫn còn run. "Bố tôi thậm chí còn không biết gia đình chị, đó là đấu giá công khai, hợp pháp."

"Không cần biết," Trịnh Diêu cắt ngang, giọng lạnh băng, đứng bật dậy khỏi ghế. "Tôi chỉ cần biết, cô là con gái ông ta. Vậy là đủ."

Cô quay sang Lăng Vi, ra lệnh dứt khoát, giọng không chút do dự: "Đưa cô ta vào phòng trong, chụp vài tấm ảnh với chồng cô. Sắp xếp sao cho giống thật nhất có thể. Xong việc, tin đồn tự khắc lan ra, danh dự nhà họ Vệ coi như xong, cô cũng coi như trả hết ân tình với tôi."

Lăng Vi đứng đó, tay vẫn còn giữ chặt vai tôi, nhưng ánh mắt bắt đầu dao động rõ rệt, môi mím chặt tới trắng bệch. Cô nhìn tôi, nhìn Trịnh Diêu, hai tay run lên không kiểm soát nổi.

"Tôi..." Lăng Vi lắp bắp, tay bắt đầu run lên dữ dội hơn. "Tôi không làm tới mức này. Tôi chỉ đồng ý giúp chị nhốt cô ta lại thôi, chị không nói là còn có chuyện đó, chị nói chỉ dọa cho sợ thôi mà."

"Giờ mới sợ à?" Trịnh Diêu quay sang, giọng đầy khinh miệt, tiến lại gần Lăng Vi một bước. "Cô nghĩ tới bước này còn đường lui chắc? Cô đã giúp tôi trói cô ta lại rồi, giờ mới nói không làm được là sao?"

"Tôi không làm," Lăng Vi lùi lại một bước, buông tay khỏi vai tôi, giọng cương quyết hơn hẳn lúc trước, dù vẫn còn run rẩy. "Chị tự làm đi nếu chị muốn, tôi không tham gia phần này."

Không khí trong phòng như đông cứng lại, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở gấp gáp của chính tôi. Đúng lúc Trịnh Diêu định tự mình bước tới, gương mặt biến sắc vì giận dữ trước sự phản kháng bất ngờ, tôi ngẩng đầu lên, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù tim đập như trống dồn trong lồng ngực.

"Chị nói hết những điều đó trước mặt tôi," tôi nói chậm rãi, cố kéo dài từng chữ để có thêm thời gian. "Chị không sợ à?"

Cô nhìn quanh phòng, không thấy camera hay thiết bị nào khác ngoài tôi và Lăng Vi cùng hai người giúp việc, vẻ mặt dần giãn ra, tưởng chỉ là câu hỏi bâng quơ của một người đang hoảng loạn.

Trịnh Diêu khựng lại nửa giây, nhíu mày, ánh mắt thoáng chút cảnh giác. "Sợ gì?"

Tôi hơi nhích chân, dùng đúng đầu ngón chân bấm vào màn hình điện thoại đặt hờ dưới sàn — chiếc điện thoại tôi đã cố tình đánh rơi ngay lúc vừa bước vào cửa, ứng dụng ghi âm đã được bật sẵn từ trước đó, giữ đúng thói quen cẩn thận tôi vẫn luôn có mỗi khi tới một nơi lạ một mình, một thói quen bố dạy tôi từ hồi mới lên thành phố học cấp ba.

Màn hình sáng lên, dòng chữ hiển thị rõ: đang ghi âm, đã chạy hơn mười phút.

Trịnh Diêu tái mặt, lao tới định giật lấy điện thoại, nhưng đúng lúc đó, cả căn biệt thự rung lên vì một tiếng động lớn, mảnh gỗ văng tứ tung khắp tiền sảnh.

Cánh cửa chính bị đá bung ra khỏi bản lề.

Cố Tư Hàn lao vào đầu tiên, áo khoác còn chưa kịp cài hết cúc, theo sau là Hoắc Trừ Phong, Bạch Trạch, Lục Thừa, Đỗ Việt, và cả một tốp cảnh sát mặc sắc phục, đèn pin quét loang loáng khắp phòng. Đúng chín giờ tối, khi không thấy tôi nhắn "ổn" như thói quen suốt mấy tháng qua, Cố Tư Hàn đã lập tức gọi cả nhóm, đồng thời báo cảnh sát, dùng chức năng chia sẻ vị trí tôi từng bật trên WeChat từ hồi huấn luyện quân sự — một chi tiết nhỏ tôi gần như quên hẳn, giờ trở thành thứ dẫn đường chính xác tới từng con phố, từng ngôi nhà.

"An An!" Cố Tư Hàn hét lên, ánh mắt đỏ ngầu khi thấy tôi bị trói trên ghế, má còn hằn dấu tay tát, mắt còn ướt nước mắt chưa kịp khô.

Trịnh Diêu đứng chết trân giữa phòng, tay vẫn còn giơ nửa chừng, chưa kịp giật được điện thoại tôi. Cảnh sát ập tới, khống chế cô ngay tại chỗ, còng tay lại trong tiếng phản kháng yếu ớt. Lăng Vi đứng lùi lại một góc, không hề chống cự, chỉ cúi đầu, hai tay đưa ra để cảnh sát còng lại, nước mắt lăn dài trên má, vai run lên từng đợt.

Bạch Trạch chạy ngay tới, cởi dây trói cho tôi, tay run run kiểm tra vết bầm trên cổ tay, ánh mắt xót xa không giấu nổi. Hoắc Trừ Phong đứng cạnh, nắm chặt tay thành quyền, mặt đằng đằng sát khí nhìn Trịnh Diêu đang bị áp giải ra ngoài, phải kìm lắm mới không xông tới. Đỗ Việt và Lục Thừa đứng hai bên, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng, một người đứng lặng, một người tay vẫn còn run.

Cố Tư Hàn quỳ xuống trước mặt tôi, hai tay ôm lấy vai tôi thật chặt, giọng run rẩy hiếm khi thấy ở anh: "Xin lỗi. Anh tới trễ."

Tôi lắc đầu, nước mắt lúc này mới thật sự bung ra, không kìm được nữa, cả người đổ về phía trước, tựa vào vai anh, hít lấy hơi ấm quen thuộc như đang bám víu vào thứ duy nhất còn chắc chắn giữa cơn hoảng loạn vừa qua.

Trong khoảnh khắc chờ đợi giữa lúc bị khống chế, tôi cố giữ nhịp thở đều, nhớ lại lời bố từng dặn: "Càng hoảng loạn càng dễ mắc sai lầm, bình tĩnh mới nhìn ra lối thoát." Câu nói đó, tưởng chừng chỉ là một lời dạy đời thường, giờ trở thành chỗ bám víu duy nhất giữa khoảnh khắc sinh tử.

Chiếc điện thoại vẫn nằm dưới sàn, đoạn ghi âm vẫn đang chạy, ghi lại trọn vẹn từng lời thú nhận của Trịnh Diêu — bằng chứng rõ ràng nhất, không thể chối cãi, đủ để khép lại mọi thứ theo đúng luật pháp.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —