Tôi Là Kho Tủy Sống Của Thiên Kim Giả
Chương 8 / 8
Chương 14
Hai mươi mốt năm sau, tôi đứng trong hội trường đại hội cổ đông thường niên của Tập đoàn Vệ Thị, hai mươi tám tuổi, mặc bộ vest xám tro, tóc búi gọn, tay cầm tập báo cáo tài chính dày hơn hai trăm trang.
Tôi từng chối lời mời làm việc từ ba quỹ đầu tư quốc tế lớn ngay sau khi tốt nghiệp, chọn vào Tập đoàn Vệ Thị từ vị trí nhân viên phân tích cấp thấp nhất, lương khởi điểm không hơn ai, ngồi chung phòng với hai mươi đồng nghiệp khác không ai biết tôi là con gái chủ tịch cho tới tận năm thứ hai. Năm năm liền, tôi tự tay xây dựng lại toàn bộ mảng đầu tư mạo hiểm của tập đoàn — mảng từng bị bỏ ngỏ sau đợt khủng hoảng cổ phiếu năm tôi bảy tuổi — đưa lợi nhuận từ gần như bằng không lên mức tăng trưởng bình quân hai mươi ba phần trăm mỗi năm, vượt xa chỉ tiêu ban đầu ban lãnh đạo đặt ra.
Đồng nghiệp cũ của tôi, người ngồi cạnh bàn suốt hai năm đầu không hề biết tôi là ai, giờ vẫn làm việc trong phòng phân tích, thỉnh thoảng gặp lại vẫn đùa: "Hồi đó cô uống trà sữa rẻ tiền giống hệt tụi tôi, ai ngờ." Tôi luôn cười, không đính chính gì thêm — với tôi, đó là lời khen lớn nhất mình từng nhận.
Có những đêm tôi ngồi lại văn phòng tới hai giờ sáng, một mình dưới ánh đèn bàn, xem lại từng dòng báo cáo tới khi mắt mờ đi. Không ai ép tôi làm vậy. Tôi chỉ không muốn một ngày nào đó, ai đó nhìn vào vị trí của mình mà nghĩ đó là thứ được cho không.
Năm hai mươi lăm tuổi, tôi dẫn đầu một thương vụ đầu tư mạo hiểm vào một chuỗi công ty công nghệ sinh học non trẻ, bất chấp sự phản đối của gần nửa hội đồng quản trị lúc đó. Ba năm sau, thương vụ đó mang về khoản lợi nhuận gấp bảy lần vốn bỏ ra, trở thành một trong những thương vụ kinh điển được nhắc tới nhiều nhất trong ngành. Từ đó, không ai trong tập đoàn còn dám gọi tôi là "con gái chủ tịch được ưu ái" nữa.
Vệ Cảnh Hành, tóc đã bạc quá nửa, đứng trên bục, giọng vẫn còn uy nghiêm như hai mươi năm trước: "Sau ba mươi năm gắn bó, hôm nay tôi chính thức đề xuất chuyển giao vị trí chủ tịch tập đoàn cho con gái tôi, Vệ Nhiễm."
Tôi nhìn quanh hội trường, gần hai trăm cổ đông ngồi kín các hàng ghế, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng xuống bục, một cảm giác quen thuộc dấy lên trong lòng — không phải sợ hãi như hai mươi mốt năm trước, mà là một sự tĩnh tại tôi đã mất nhiều năm để rèn được.
Một tràng vỗ tay rải rác nổi lên, nhưng ngay sau đó, một giọng nói cắt ngang từ hàng ghế cổ đông kỳ cựu.
"Xin lỗi, tôi phản đối," ông Tạ, cổ đông lớn tuổi nhất còn tại vị, đứng dậy, giọng gay gắt, "không phải tôi nghi ngờ năng lực cô Nhiễm, nhưng một tập đoàn lớn thế này, cần một người đàn ông đủ quyết đoán để cầm trịch, không phải—"
"Không phải một người phụ nữ, ông định nói vậy," tôi tiếp lời, không để ông nói hết câu, giọng bình thản, bước lên bục thay cha.
Tôi mở tập báo cáo, chiếu thẳng số liệu lên màn hình lớn phía sau: doanh thu mảng đầu tư mạo hiểm tăng trưởng liên tục năm năm, tỷ suất sinh lời vượt trung bình ngành gần gấp đôi, tỷ lệ nợ xấu giảm còn dưới hai phần trăm — thấp nhất trong lịch sử tập đoàn.
"Đây là số liệu năm năm qua, thưa ông Tạ," tôi nói, "không phải lời hứa, không phải danh phận, chỉ là con số. Nếu ông vẫn cho rằng giới tính quan trọng hơn những con số này, tôi sẵn sàng nghe ông giải thích cụ thể hơn trước toàn thể hội đồng."
"Cô Nhiễm," ông Tạ vẫn cố vớt vát, giọng đã yếu hẳn, "tôi chỉ lo tập đoàn cần một hình ảnh mạnh mẽ trước đối tác nước ngoài, một người phụ nữ trẻ tuổi thế này—"
"Đối tác nước ngoài quan tâm tới lợi nhuận, thưa ông, không quan tâm tôi mặc váy hay mặc vest," tôi đáp, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản, "năm ngoái chính đối tác lớn nhất của chúng ta đề nghị tôi trực tiếp đàm phán, vì họ tin vào con số tôi đưa ra hơn bất kỳ ai khác trong phòng họp."
Ông Tạ đứng lặng vài giây, nhìn quanh hội trường, không tìm được ai gật đầu ủng hộ mình, đành ngồi xuống, không nói thêm lời nào.
Cả hội trường vỗ tay vang dội. Tôi đứng trên bục, nhìn xuống hàng ghế đầu, thấy cha tôi mỉm cười, mắt đỏ hoe không giấu nổi; mẹ tôi ngồi cạnh ông, khẽ gật đầu với tôi, ánh mắt bà y hệt lần đầu tiên nhìn xuống một đứa trẻ lạ đang ôm chặt chân mình giữa sân cô nhi viện, hai mươi mốt năm trước.
Sau buổi họp, một phóng viên trẻ chặn tôi lại ở hành lang, xin phỏng vấn nhanh. "Nếu được nói một câu với chính mình năm bảy tuổi, chị sẽ nói gì?" cô hỏi.
Tôi nghĩ một lúc, rồi đáp, giọng nhẹ hơn cả những gì tôi vừa nói trong hội trường: "Tôi sẽ nói, con không cần phải quỳ. Nhưng nếu con vẫn quỳ, vẫn không sao — chỉ cần con nhớ đứng dậy."
Ngày đó, tôi từng quỳ sụp xuống, run rẩy, ôm lấy chân một người xa lạ, cầu xin một mái nhà để không phải chết trên bàn mổ vì một giấc mơ lặp lại mười bốn đêm liền.
Hôm nay, tôi đứng thẳng trên chính đôi chân mình, không cần quỳ trước ai, không cần giấc mơ nào báo trước nữa — chỉ cần những con số thật, và một quyết định năm bảy tuổi: không đưa tay nhận lấy thứ định sẵn cho mình, mà tự bước tới nơi mình chọn.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →