Hội Trưởng Chỉ Nhìn Thấy Tôi Giữa Đám Đông
Chương 9 / 10
Chương 9
Buổi chiều ngay sau vụ bắt giữ ở quán trà, tôi và Vệ Thần được mời tới đồn công an lấy lời khai, xác nhận nội dung đoạn ghi âm ghi hình vừa thu được. Viên điều tra viên hỏi đi hỏi lại từng chi tiết nhỏ, từ thời điểm tôi phát hiện máy ghi âm của bà nội, tới lý do tôi đồng ý đeo thiết bị của đội kỹ thuật.
"Cô có bị ép buộc làm việc này không?" Viên điều tra viên hỏi, nhìn thẳng vào tôi, không nhìn Vệ Thần đang ngồi cạnh.
"Không." Tôi đáp chắc nịch. "Tôi tự nguyện, và tôi là người đề nghị được trực tiếp tham gia."
Lời khai kết thúc lúc chiều muộn. Ra khỏi đồn công an, tôi mới thấy hai chân mỏi rã rời, như thể toàn bộ sức lực dồn nén từ sáng giờ mới có chỗ để xả ra. Vệ Thần đưa tôi về, không nói nhiều, chỉ dặn tôi tắt hẳn điện thoại một buổi tối để nghỉ ngơi.
Một tuần sau, kết quả điều tra chính thức công bố. Tạ Nghiêu bị khởi tố về tội vu khống và toan tính cưỡng đoạt tài sản nhằm trục lợi thương mại, công ty Húc Long bị loại thẳng khỏi vòng đấu thầu dự án khu phức hợp trung tâm Lâm Thành trị giá hai trăm triệu tệ. Chỉ trong ba ngày sau tin tức lan ra, cổ phiếu công ty sụt gần ba mươi phần trăm. Vài đối tác lớn của Húc Long công khai tuyên bố tạm ngừng hợp tác chờ làm rõ, hội đồng quản trị công ty cũng ra thông cáo tách bạch trách nhiệm cá nhân của Tạ Nghiêu khỏi hoạt động chung của doanh nghiệp.
Hà Chí Cường bị khởi tố tội cưỡng đoạt tài sản. Vì là đồng phạm bị lôi kéo, lại chủ động hợp tác khai báo toàn bộ quá trình bị Tạ Nghiêu dụ dỗ, luật sư đại diện Hội Sinh viên tư vấn cho tôi biết ông ta nhiều khả năng được đề nghị án treo, không phải ngồi tù.
Tôi đọc tin nhắn luật sư gửi, không thấy hả hê cũng không thấy thương xót. Chỉ thấy một cảm giác lạ — như thể một chương đời mình vừa khép lại đúng cách, không quá nhẹ tay, cũng không cạn tình tới mức tôi phải áy náy về sau.
Phòng công tác sinh viên cũng gửi thư điện tử chính thức, xác nhận suất học bổng Vươn Lên đặc biệt của tôi không hề bị ảnh hưởng, vì kết luận điều tra đã chứng minh toàn bộ nội dung phản ánh trên diễn đàn là bịa đặt có chủ đích. Tôi đọc dòng thư đó ba lần mới thấy nhẹ hẳn — suốt mấy ngày qua tôi vẫn ngầm sợ mất đi thứ mình đã cố gắng suốt một năm để có được.
Công ty Vệ Thị, ngay trong tuần công bố kết quả, được hội đồng chấm thầu chính thức trao lại gói thầu hai trăm triệu tệ, sau khi Húc Long bị loại. Nhưng khi tôi hỏi Vệ Thần có vui không, anh chỉ nhún vai.
"Thắng thầu là chuyện của công ty." Anh đáp, mắt nhìn tôi thẳng thắn. "Chuyện khiến anh nhẹ lòng hơn, là em không phải sống tiếp với nỗi sợ bị đòi tiền mỗi năm nữa."
"Em ổn chứ?" Anh hỏi thêm, khi thấy tôi ngồi lặng nhìn màn hình điện thoại quá lâu.
"Ổn." Tôi gật đầu. "Tôi chỉ đang nghĩ, đáng lẽ chuyện này phải kết thúc từ tám năm trước, không phải đợi tới hôm nay."
Anh không nói gì thêm, chỉ ngồi cạnh tôi, im lặng đúng cách tôi cần.
Luật sư có hỏi tôi một lần, liệu tôi có muốn vào trại tạm giam thăm cha một lần trước phiên xử hay không. Tôi suy nghĩ cả một buổi tối, cuối cùng trả lời không. Không phải vì hận thù chưa nguôi, mà vì tôi nhận ra mình không còn cần một cuộc gặp nào nữa để chứng minh điều gì với ông ta, hay với chính mình.
Chiều hôm đó, trang tin chính thức của trường đăng một bài cải chính, do Hội Sinh viên phối hợp phòng truyền thông soạn thảo, nêu rõ bài đăng ẩn danh lan truyền trên diễn đàn tuần trước là dàn dựng có chủ đích, nhằm phục vụ mục đích cạnh tranh thương mại không liên quan tới nhà trường, kèm xác nhận từ cơ quan điều tra.
Diễn đàn trường, vốn còn đang bàn tán rôm rả, bắt đầu đổi chiều chỉ sau vài giờ.
"Chờ chút, không phải hôm qua còn cả trăm người mắng bạn nữ sinh kia sao, giờ quay đầu nhanh vậy?"
"Ơ vậy hoá ra tấm ảnh hôm trước là giả thật à?"
"Mình cũng thấy nghi nghi từ đầu, góc ảnh lệch kỳ quá."
"Tội nghiệp bạn nữ sinh đó, bị vu oan giữa lúc đang yên đang lành."
"Ai đăng bài hôm trước xoá ngay đi, giờ còn để đó là bị report tới bến."
Tôi đọc lướt qua vài dòng, không thấy nhẹ nhõm hoàn toàn như mình tưởng. Những người từng viết lời cay nghiệt tối hôm đó giờ lặng lẽ xoá bình luận, không một ai xin lỗi trực tiếp. Nhưng tôi không còn cần lời xin lỗi đó nữa — điều tôi cần chỉ là sự thật được nói ra đúng lúc, và nó đã được nói ra.
Tối đó, cô bạn cùng phòng ngồi cạnh tôi, đưa cho tôi một ly trà sữa, giọng áy náy: "Hôm trước tớ cũng có chút hoang mang, xin lỗi vì đã không lên tiếng bênh cậu ngay."
"Không sao." Tôi cười, cầm lấy ly trà sữa. "Cậu không viết gì ác ý là đủ rồi."
Cuộc sống dần trở lại nhịp cũ. Tôi lại đi học đúng giờ, lại lên văn phòng Hội Sinh viên làm việc mười lăm tiếng một tuần như hợp đồng đã ký, chỉ khác là mỗi lần đi ngang sân trường, tôi không còn cúi gằm mặt xuống như trước nữa.
Ba ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ, giọng một người phụ nữ lớn tuổi, xưng là quản gia của Tập đoàn Vệ Thị.
"Cô Hà Niệm phải không? Ông nhà tôi muốn mời cô tới dùng bữa tối cuối tuần này, có chuyện muốn nói chuyện trực tiếp."
Tôi cầm điện thoại, tim đập nhanh hơn bình thường. Ông nhà — chắc chắn là ông nội của Vệ Thần.
Chương 10
Hai ngày trước bữa tối, tôi đứng trước tủ quần áo cả tiếng đồng hồ, không biết nên mặc gì cho phù hợp. Tôi chưa từng ăn tối cùng một gia đình có gia thế lớn, càng không biết nên cư xử ra sao trước người đứng đầu cả một tập đoàn.
Tôi gọi điện hỏi Vệ Thần, giọng có phần cuống: "Em có cần chuẩn bị gì đặc biệt không? Quà cáp, hay lời ăn tiếng nói..."
"Không cần chuẩn bị gì cả." Anh đáp, giọng trấn an. "Ông chỉ muốn gặp em, không phải để chấm điểm. Cứ là chính em."
"Nói dễ vậy, nhưng em vẫn thấy sợ." Tôi thú nhận.
"Sợ thì cứ sợ. Nhưng em đã đối mặt với cả cảnh sát, cả một kẻ chủ mưu vụ vu khống, một bữa tối với ông già bảy mươi hai tuổi không đáng để em mất ngủ đâu." Anh nói, giọng có chút đùa, khiến tôi bật cười, phần nào bớt căng thẳng.
Biệt thự Vệ gia nằm sâu trong một con đường yên tĩnh, cổng gỗ cũ kỹ nhưng chăm chút kỹ lưỡng. Tôi đứng trước cửa, tay hơi lạnh dù đã chuẩn bị tinh thần suốt hai ngày.
Ông Vệ Thành Nghiệp ngồi đầu bàn ăn, dáng người thẳng, ánh mắt sắc dù đã ngoài bảy mươi tuổi. Trên bàn chỉ bày sáu món giản dị, không có vẻ gì là bữa tiệc phô trương của một gia tộc lớn — điều đó khiến tôi bớt căng thẳng hơn một chút.
Ông không hỏi tôi câu nào về gia thế hay hoàn cảnh gia đình như tôi lo sợ, mà đi thẳng vào một câu hỏi khác.
"Cháu nghe nói, cháu tự mình đối mặt với cha ruột, tự đưa bằng chứng, tự quyết định đưa tiền hay không." Ông đặt đũa xuống, nhìn tôi. "Lúc đó, cháu có sợ không?"
"Có ạ." Tôi đáp thật, không cố tỏ ra mạnh mẽ hơn mình có. "Cháu sợ. Nhưng cháu sợ việc mãi mãi phải trốn tránh hơn là sợ đối mặt một lần cho xong."
Ông gật đầu, im lặng một lúc. "Còn chuyện diễn đàn trường, lúc bị cả trăm người chỉ trích, cháu nghĩ gì?"
"Cháu nghĩ, nếu cháu chọn im lặng chờ sự thật tự sáng tỏ, có lẽ cháu sẽ mãi là người bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù đang ngồi trước người đứng đầu cả một tập đoàn lớn. "Nên cháu chọn tự mình giải quyết, dù phải chịu đau một thời gian."
"Cháu nghe nói, cháu vẫn giữ một chiếc máy ghi âm cũ của bà nội suốt nhiều năm." Ông hỏi tiếp, ánh mắt dịu lại. "Bà cháu chắc là người cẩn thận."
"Bà cháu dặn cháu giữ nó phòng thân." Tôi đáp, giọng hơi nghẹn. "Cháu không ngờ có ngày nó lại thật sự cứu cháu."
"Người biết chuẩn bị cho những ngày khó khăn, thường nuôi dạy ra người biết tự đứng vững." Ông gật gù. "Bà cháu, dù cháu chưa từng kể nhiều, tôi tin là người đáng kính."
"Cháu định làm gì sau khi tốt nghiệp?" Ông hỏi, đổi sang chuyện khác nhẹ nhàng hơn.
"Cháu muốn làm phóng viên điều tra." Tôi đáp, không ngần ngại. "Sau chuyện vừa rồi, cháu càng thấy rõ, có những sự thật nếu không ai chịu khó lật lại tận gốc, sẽ mãi bị chôn vùi dưới những lời đồn."
"Câu trả lời tốt." Ông khẽ gật đầu, ánh mắt có phần hài lòng. "Ngành đó cần đúng những người không sợ đối mặt."
"Còn mẹ cháu?" Ông hỏi thêm, giọng nhẹ hơn.
"Mẹ cháu mất khi cháu còn nhỏ, cháu không nhớ rõ mặt mẹ nữa." Tôi đáp, giọng chùng xuống một chút. "Người nuôi cháu lớn chủ yếu là bà nội."
"Vậy bà cháu vừa là bà, vừa gần như là mẹ." Ông gật đầu, ánh mắt xa xăm một lúc, như đang nhớ tới ai đó của riêng ông. "Những đứa trẻ lớn lên trong tay một người phụ nữ mạnh mẽ, thường mang trong mình một sức bền mà chính chúng cũng không nhận ra."
Ông Vệ Thành Nghiệp nhìn tôi thật lâu, rồi bất ngờ bật cười nhẹ, khác hẳn vẻ nghiêm nghị lúc đầu bữa ăn.
"Thằng Thần nhà tôi từ nhỏ tới lớn, tôi chưa từng thấy nó để ý tới ai lâu như vậy." Ông nói, giọng có chút hoài niệm. "Tôi từng định giới thiệu cho nó vài mối gia thế môn đăng hộ đối, nó đều từ chối thẳng. Giờ gặp cháu, tôi hiểu vì sao."
Tôi bối rối, không biết đáp lại thế nào.
"Tôi không đánh giá con người qua gia thế." Ông tiếp lời, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch. "Tôi đánh giá qua cách họ đứng vững lúc gặp biến cố. Cháu làm được điều đó, tốt hơn khối người sinh ra đã có sẵn mọi thứ."
Cuối bữa, ông rót cho tôi một chén trà nhỏ, tự tay đưa qua thay vì để người giúp việc làm hộ — một cử chỉ tôi không ngờ tới từ một người đứng đầu cả tập đoàn lớn.
"Uống chén trà này, coi như bữa tối hôm nay kết thúc đúng nghĩa." Ông nói, giọng đã ấm hơn hẳn lúc đầu.
Bữa tối kết thúc trong không khí nhẹ nhõm hơn tôi tưởng tượng. Ra tới cổng, bà Lâm — quản gia của gia đình — tiễn tôi ra, khẽ cười: "Ông ít khi khen ai như vậy đâu, cô gái."
Vệ Thần đợi tôi ngay ngoài cổng, tựa người vào xe, thấy tôi ra thì bước tới.
"Ông nội nói gì với em vậy?" Anh hỏi.
"Ông nói ông không đánh giá người qua gia thế." Tôi đáp, vẫn còn chút bồi hồi. "Và ông bỏ luôn ý định mai mối cho anh rồi."
Vệ Thần bật cười, hiếm hoi để lộ biểu cảm thoải mái như vậy. "Ông vốn định giới thiệu cho anh cả chục cô tiểu thư từ năm ngoái. Anh từ chối hết."
"Cả chục cô?" Tôi tròn mắt. "Anh từ chối hết thật à?"
"Ừ. Không gặp mặt lấy một lần." Anh đáp, tỉnh bơ như đang kể chuyện của người khác.
"Vì sao?" Tôi hỏi, dù đã đoán được câu trả lời.
"Vì lúc đó anh đã để ý một người đứng nép sau đám đông trong lễ khai giảng." Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn lạnh như buổi đầu tôi gặp. "Chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói."
Tôi đứng lặng, cảm nhận không khí xung quanh chợt khác đi. Gió tối cuối thu thổi qua, tôi kéo áo khoác chặt hơn, không nói được gì, chỉ thấy tim đập nhanh hơn bình thường.
"Thời điểm thích hợp đó," Vệ Thần nói khẽ, "chắc là bây giờ."
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 10 →