Giông Bão Tuổi Mười Bảy — Cậu Là Cầu Vồng Tôi Vẫn Đợi

Chương 16 / 21

Sáng hôm sau, Việt Dương tìm tới Yến Nhiễm Vi, biết bạn ấy có người anh họ làm bảo vệ trường, phụ trách phòng kỹ thuật camera an ninh. Nhưng cậu không tự ý nhờ trích xuất riêng — cậu hiểu, làm vậy sẽ không có giá trị chính thức, thậm chí còn bị coi là sai quy định.

Cậu tới gặp thẳng cô giáo chủ nhiệm, trình bày rõ nghi ngờ: nét chữ trên tờ giấy tang vật không khớp với chữ viết thường ngày của Vi Hi, xin cô đứng ra yêu cầu nhà trường trích xuất camera hành lang khu vực lớp 11A3 trong khoảng thời gian trước giờ thi.

Cô giáo chủ nhiệm ban đầu còn dè dặt, nhưng sau khi so sánh vài trang vở cũ của Vi Hi với tấm ảnh tang vật, cũng nhận ra sự khác biệt rõ rệt, liền đồng ý làm việc với phòng bảo vệ để xin trích xuất đúng quy trình.

Buổi trưa, Vi Hi tự mình mang nguyên một chồng vở bài tập Toán từ đầu năm tới giờ, đưa cho cô giáo chủ nhiệm xem, giọng bình tĩnh hơn hẳn hôm qua: "Cô xem hết những trang này, nét chữ con viết suốt cả năm đều như nhau. Con muốn cô đối chiếu kỹ, không chỉ nghe một phía Việt Dương nói."

Cô giáo chủ nhiệm nhìn cô học trò đứng thẳng lưng trước mặt mình, gật đầu, có phần bất ngờ vì thái độ chủ động đó. "Được, cô sẽ xem xét cẩn thận, đúng quy trình cho cả hai bên."

Vi Hi cảm ơn, quay về lớp, trong lòng thấy nhẹ hơn một chút vì tự tay mình cũng đã làm được điều gì đó, không chỉ ngồi chờ người khác minh oan hộ.

Buổi chiều, cô giáo chủ nhiệm, Việt Dương và một đại diện ban giám thị cùng xem lại đoạn ghi hình camera hành lang, khung giờ từ bảy giờ mười lăm tới bảy giờ ba mươi sáng hôm thi.

Trên màn hình, đúng bảy giờ hai mươi tư phút mười hai giây, khi cả hàng học sinh đang xô đẩy xếp lại cho ngay ngắn, một bóng người tách khỏi hàng, đi nhanh vào lớp trống, dừng lại đúng dãy bàn của Vi Hi, cúi người xuống ngăn bàn đúng tám giây, rồi đứng thẳng lên, quay ra nhập lại hàng như không có chuyện gì.

Gương mặt trong đoạn ghi hình, dù góc quay hơi xa, vẫn đủ rõ để nhận ra — Chu Kỳ Vi.

Việt Dương nhìn đoạn video, siết chặt tay, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa tức giận cùng lúc dâng lên trong ngực. Cậu quay sang cô giáo chủ nhiệm: "Đây là bằng chứng rõ ràng rồi ạ. Em xin cô cho tổ chức buổi làm rõ trước lớp, để Diệp Vi Hi được minh oan đàng hoàng, không phải chịu tiếng oan thêm một ngày nào nữa."

Cô giáo chủ nhiệm gật đầu, giọng nghiêm nghị: "Cô sẽ báo cáo lên ban giám hiệu ngay hôm nay. Chuyện này phải làm rõ trước toàn lớp, có mời cả phụ huynh liên quan."

Việt Dương bước ra khỏi phòng bảo vệ, lập tức nhắn tin cho Vi Hi, chỉ vỏn vẹn một câu: "Tìm ra rồi. Mai họp lớp, em sẽ được minh oan."

Đầu dây bên kia, Vi Hi đọc tin nhắn, tay run lên, không biết nên khóc hay nên cười.

Cô gọi ngay cho Việt Dương, giọng vẫn còn nghẹn: "Cảm ơn anh. Thật sự cảm ơn anh rất nhiều."

"Đừng cảm ơn vội, mai mới là lúc quan trọng." Cậu đáp, giọng vẫn còn căng thẳng vì cả ngày chạy đôn chạy đáo. "Em chuẩn bị tinh thần, mai đứng trước lớp phải bình tĩnh, đừng để cảm xúc lấn át."

"Em biết." Vi Hi hít một hơi sâu, cảm thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác. "Lần này em sẽ tự nói hết, không để ai phải nói thay em nữa."

Việt Dương im lặng một lúc, rồi khẽ cười qua điện thoại: "Ừ, anh tin em làm được."

Chương 12

Sáng thứ Tư, phòng họp lớn của trường được sắp xếp cho một cuộc họp bất thường: toàn thể lớp 11A3, cô giáo chủ nhiệm, đại diện ban giám hiệu, cùng phụ huynh của Vi Hi và Chu Kỳ Vi được mời tới.

Mẹ Vi Hi ngồi hàng ghế đầu, tay siết chặt chiếc túi xách, không rời mắt khỏi con gái đứng giữa phòng. Mẹ Chu Kỳ Vi ngồi đối diện, dáng vẻ tự tin vì là thành viên hội phụ huynh lớp, nghĩ chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm nhỏ sẽ sớm được giải quyết theo hướng có lợi cho con gái mình.

Trước khi buổi họp bắt đầu, Việt Dương đứng cạnh Vi Hi ở hành lang ngoài phòng họp, hỏi khẽ: "Em ổn không? Nếu run quá, để anh nói hết cũng được."

Vi Hi lắc đầu, hít một hơi thật sâu. "Không, lần này em phải tự nói. Nếu cứ để người khác nói thay, em sẽ mãi mãi không thoát khỏi cảm giác cần ai đó đứng ra bênh vực mình."

Việt Dương nhìn cô một lúc, không cản, chỉ gật đầu, siết nhẹ tay cô một cái trước khi cả hai bước vào phòng.

Cô giáo chủ nhiệm mở đầu, giọng nghiêm trang: "Hôm nay chúng ta họp để làm rõ sự việc xảy ra trong kỳ thi thử vừa qua, liên quan tới em Diệp Vi Hi. Mời em Tiêu Việt Dương trình bày bằng chứng đã thu thập được."

Việt Dương đứng lên, trình chiếu tấm ảnh tờ giấy tang vật cạnh vài trang vở của Vi Hi, chỉ ra từng điểm khác biệt trong nét chữ — cách viết số 7, cách viết tắt công thức, từng chi tiết nhỏ được chỉ rõ bằng con trỏ laser trên màn hình. Cả phòng im lặng theo dõi, một vài phụ huynh gật gù khi thấy sự khác biệt rõ ràng tới mức không cần chuyên gia giám định cũng nhận ra.

Nhưng người đứng lên nói tiếp theo, không phải Việt Dương.

Vi Hi bước ra giữa phòng, giọng run nhưng rõ ràng, nhìn thẳng vào Chu Kỳ Vi đang ngồi cứng người ở dãy ghế học sinh: "Tôi không cần ai nói thay tôi việc này. Tôi muốn hỏi thẳng Chu Kỳ Vi — sáng hôm đó, cậu có mặt ở dãy bàn lớp mình lúc bảy giờ hai mươi tư phút không?"

Chu Kỳ Vi tái mặt, giọng lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, tình cờ thấy tờ giấy trong ngăn bàn cậu ấy thôi, tôi báo vì công bằng chung mà."

"Vậy mời xem lại đoạn camera này." Cô giáo chủ nhiệm bật đoạn ghi hình lên màn hình lớn.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —