Giông Bão Tuổi Mười Bảy — Cậu Là Cầu Vồng Tôi Vẫn Đợi
Chương 13 / 21
Chương 9
Giờ ra chơi thứ Ba đầu tháng Tư, Vi Hi lên bàn đầu hỏi Việt Dương một câu bài tập Hóa, lần hiếm hoi cô chịu bước tới giữa đám đông vây quanh bàn cậu. Đúng lúc cô cúi xuống xem lại bài, một giọng nói cất lên, đủ to để vài người xung quanh nghe thấy.
"Điểm cậu tăng vọt vậy, chắc nhờ được kèm tận răng chứ gì." Chu Kỳ Vi đứng cách đó vài bước, giọng ngọt nhưng ánh mắt không giấu được vẻ mỉa mai. "Không có Việt Dương kèm, cậu có là gì đâu?"
Mấy người xung quanh cười khẽ, không ai bênh vực, cũng không ai phụ họa, chỉ coi như một câu đùa vô hại giữa giờ ra chơi.
Vi Hi đứng chết lặng một giây. Câu nói đó chạm đúng vào một góc cô vẫn giấu kín từ rất lâu — cái cảm giác mọi thứ tốt đẹp mình có được, có khi nào thật sự vì bản thân mình xứng đáng, hay chỉ vì có người khác đứng phía sau nâng đỡ. Cô từng nghĩ câu hỏi đó chỉ có ở chuyện tình cảm, không ngờ giờ nó lại quay về đúng chỗ cô tưởng mình đã vững — chuyện học hành.
Cô không đáp trả, chỉ cúi đầu, gấp vở lại, nói khẽ "cảm ơn cậu, tôi hiểu bài rồi" rồi quay về chỗ ngồi, bước chân nhanh hơn bình thường.
Việt Dương nghe rõ từng chữ. Cậu không gọi Chu Kỳ Vi lại chất vấn ngay lúc đó, chỉ đợi tan giờ ra chơi, đi theo Vi Hi ra hành lang, nói khẽ, đủ hai người nghe: "Loại ghen ăn tức ở thế này, sớm muộn cũng lộ đuôi thôi. Cậu đừng để bụng."
Vi Hi gật đầu, không nói gì thêm, nhưng câu nói của Chu Kỳ Vi vẫn cứ lởn vởn trong đầu cô suốt buổi chiều hôm đó, như một cái gai nhỏ cắm sâu hơn cô tưởng.
Chiều hôm đó, tan học muộn, Chu Kỳ Vi nán lại một mình trước bảng xếp hạng điểm thi giữa kỳ dán ngoài phòng giáo vụ. Tên cô ta rớt xuống vị trí thứ năm, trong khi cái tên Diệp Vi Hi — cái tên hồi đầu năm còn đứng gần cuối bảng — giờ đã leo lên vị trí thứ ba, chỉ sau đúng hai bạn nam.
Cô ta đứng nhìn tấm bảng rất lâu, tay siết chặt quai cặp, nghĩ tới việc suốt cả năm lớp 10 mình luôn là người được thầy cô khen trước lớp, được mẹ tự hào khoe với cả hội phụ huynh. Giờ chỗ đứng đó đang lung lay, mà người khiến nó lung lay lại là một đứa từng đội sổ, chỉ vì có người kèm cặp.
Không ai biết Chu Kỳ Vi đã đứng đó bao lâu trước khi rời đi, gương mặt lạnh tanh không để lộ cảm xúc gì ra ngoài.
Tối đó, về tới nhà, mẹ Chu Kỳ Vi hỏi han chuyện học hành như mọi khi, khoe với hàng xóm rằng con gái mình luôn đứng top lớp. Chu Kỳ Vi ngồi nghe, không đính chính, chỉ im lặng lên phòng, khóa cửa lại, ngồi trước bàn học nhìn chằm chằm vào tấm giấy khen năm ngoái dán trên tường, lòng dâng lên một cảm giác vừa ấm ức vừa sợ hãi không tên.
Tối đó, Việt Dương qua nhà Vi Hi ăn cơm như thường lệ. Lúc dọn bàn, cậu giành bê nồi canh nóng từ bếp ra, tay áo vướng vào quai nồi khiến nước sánh ra, đổ thẳng lên mu bàn tay cậu.
"Á—" Cậu buột miệng, vội đặt nồi xuống, tay kia nắm chặt chỗ vừa bị bỏng.
Vi Hi hoảng hốt kéo tay cậu lại gần, thấy một vệt đỏ ửng đang nổi lên trên da, vội chạy đi lấy đá lạnh bọc khăn, áp nhẹ lên chỗ bỏng. "Sao không cẩn thận vậy, để em làm cũng được mà."
"Không sao, chút xíu thôi." Việt Dương nói, nhưng để yên cho cô chăm sóc, không giằng tay lại.
Vi Hi ngồi xuống cạnh cậu, tay run run bôi thuốc, lòng áy náy hơn cả người bị bỏng. Cô cứ lặp đi lặp lại "xin lỗi, tại em không nhanh tay" dù rõ ràng không phải lỗi của cô.
Giữa lúc đó, điện thoại Việt Dương rung lên, một tin nhắn từ Đường Dục Thần hiện lên màn hình đang mở khóa sẵn: "Hà Tử Hành hỏi thăm mày đấy, dạo này ổn không?"
Việt Dương đọc xong, im lặng một lúc, tay vẫn để yên cho Vi Hi băng thuốc, nhưng ánh mắt thoáng chút gì đó xa xăm, không nói gì thêm.
Vi Hi nhận ra sự im lặng khác thường đó. Cô không hỏi thẳng, chỉ băng nốt chỗ thuốc, dọn đồ nghề y tế lại, rồi tiễn cậu về, giọng bình thường như không có gì.
Nhưng tối đó, sau khi Việt Dương về, Vi Hi ngồi lại một mình rất lâu, nghĩ tới câu nói ban trưa của Chu Kỳ Vi, nghĩ tới ánh mắt xa xăm của Việt Dương lúc đọc tin nhắn, rồi nghĩ tới cả năm rưỡi vừa qua — từng buổi kèm học, đêm sốt cao, cây xúc xích ở cổng trường, cả cái ôm áo khoác giữa cơn đau bụng bất chợt.
Cô cầm điện thoại lên, bấm gọi cho Việt Dương, tay hơi run.
"Alo?" Giọng cậu vang lên, có chút bất ngờ vì cô gọi muộn vậy.
Vi Hi hít một hơi, nói thẳng, không để mình kịp rút lại: "Người tôi thích, từ đầu đến giờ, chưa từng là ai khác ngoài anh."
Đầu dây bên kia im lặng đúng ba giây — khoảng lặng dài nhất Vi Hi từng chờ đợi trong đời.
"Tôi biết." Việt Dương đáp, giọng trầm xuống, nghe như đang cười. "Đợi lâu vậy mới chịu nói."
"Anh biết từ bao giờ?" Vi Hi hỏi, giọng vẫn còn run vì vừa thổ lộ.
"Từ hồi em nắm tay anh trước lớp vì được bốn mươi hai điểm." Cậu đáp, không giấu giếm. "Từ đó anh đã đoán, chỉ là chờ em tự nói ra thôi, không muốn ép."
Vi Hi bật cười qua điện thoại, vừa ngại vừa ấm lòng. "Vậy sao không nói trước, để em phải tự làm người tỏ tình?"
"Con gái tỏ tình mới hay chứ." Cậu trêu lại, khiến cô phải ôm gối lăn qua lăn lại vì ngại.
Họ nói chuyện tới gần nửa đêm, chẳng về chuyện gì to tát, chỉ lặp lại những câu đã nói nhiều lần theo cách khác nhau, cả hai đều không muốn cúp máy trước. Cuối cùng, chính Việt Dương là người nhắc: "Thôi ngủ đi, mai còn học. Chúc ngủ ngon, người yêu."
Vi Hi ôm điện thoại vào ngực sau khi cúp máy, tim vẫn còn đập nhanh vì hai chữ "người yêu" vừa được gọi lần đầu tiên, ngủ thiếp đi với một nụ cười còn vương trên môi.
Sáng hôm sau tới lớp, cả hai vẫn giữ vẻ bình thường trước mặt bạn bè, không công khai ầm ĩ chuyện vừa chính thức bên nhau, chỉ âm thầm đổi cách xưng hô hẳn sang "anh" và "em" ngay cả khi nói chuyện trực tiếp, không còn dùng "cậu" và "tôi" như trước nữa.
Yến Nhiễm Vi là người phát hiện ra đầu tiên, giọng reo lên đầy phấn khích giữa giờ ra chơi: "Ơ, hai đứa đổi tông rồi à? Cuối cùng cũng chịu công khai!"
"Công khai gì đâu, chỉ là xưng hô quen miệng thôi." Vi Hi chống chế, mặt đỏ bừng.
"Xưng hô quen miệng mà mắt cứ nhìn nhau tình tứ thế kia à." Nhiễm Vi cười khoái chí, chạy đi kể ngay cho mấy bạn khác trong lớp, khiến cả buổi sáng hôm đó, bàn trước bàn sau của Vi Hi và Việt Dương trở thành đề tài bàn tán rôm rả nhất lớp.
Cả hai không phủ nhận cũng không xác nhận rõ ràng trước đám đông, chỉ lặng lẽ mỉm cười mỗi khi bị hỏi tới, coi như một cách ngầm thừa nhận nhẹ nhàng nhất có thể giữa tuổi mười sáu còn ngại ngùng chuyện công khai tình cảm.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 14 →