Giấc Mơ Báo Trước Cái Chết Vì Bạn Thân — Tỉnh Dậy Tôi Giữ Trọn Vợ Con
Chương 10 / 10
Chương 19: Quỹ Học Tập
Mười năm trôi qua kể từ vụ bắt cóc ở công viên giải trí. Đỗ Cảnh Hành vẫn còn đang thụ án, thỉnh thoảng tôi nghe tin qua vài người quen cũ, nhưng không còn bận tâm nhiều nữa — cuộc sống của hắn giờ đã tách biệt hoàn toàn khỏi cuộc sống gia đình tôi.
"Bố, con đậu rồi!" Tiểu Ninh, giờ đã mười tám tuổi, lao vào phòng khách, tay giơ cao tờ giấy báo trúng tuyển, giọng reo vui vang khắp nhà.
Tôi cầm lấy tờ giấy, đọc dòng chữ ghi tên trường đại học con bé mong muốn từ lâu, ngành mỹ thuật ứng dụng — nghe đâu con bé chịu ảnh hưởng từ những buổi ngồi xem mẹ vẽ tranh suốt bao năm qua.
"Con đã ôn thi cả năm trời cho ngôi trường này." Tôi ôm chặt con hơn, nhớ lại những đêm con bé thức khuya luyện vẽ, có hôm ngủ gục ngay trên bàn học.
"Con giỏi lắm." Tôi ôm lấy con gái, giọng nghẹn lại vì xúc động. Cô bé nhút nhát năm nào, cô bé từng run rẩy khóc thét trong công viên giải trí, giờ đã trở thành một thiếu nữ tự tin, chững chạc, không còn chút dấu vết sợ hãi nào của những năm tháng cũ.
Tôi nhìn con, lòng thầm so sánh với hình ảnh cô bé tám tuổi run rẩy trong vòng tay tôi ngày nào. Quãng đường hàn gắn ấy, dài hơn tôi từng tưởng, nhưng cuối cùng cũng đã tới đích.
Tịch Dao bước ra từ phòng tranh, tay còn dính vài vệt màu, ôm chầm lấy cả hai bố con. "Mẹ tự hào về con lắm."
"Con còn nhớ hồi nhỏ con sợ đủ thứ không?" Tiểu Ninh cười, tự trêu chính mình. "Giờ nghĩ lại thấy buồn cười ghê."
"Con đã rất dũng cảm để vượt qua." Tôi xoa đầu con, giọng nghiêm túc hơn câu đùa của con bé. "Bố mẹ luôn biết con làm được."
Buổi tối đó, tôi ngồi cùng Tịch Dao tính toán lại khoản tiền học cho Tiểu Ninh, mở sổ tiết kiệm chúng tôi đã âm thầm gây dựng riêng cho con suốt nhiều năm qua, từ những khoản lợi nhuận đầu tư ổn định của gia đình.
Tịch Dao mở từng dòng giao dịch trên máy tính, chỉ cho tôi xem cách cô đã chia nhỏ khoản tiền vào nhiều quỹ khác nhau suốt những năm qua, cẩn thận như đang chăm sóc một mầm cây quý giá.
"Em tính toán kỹ lắm." Tôi nhìn bảng tính, không giấu được sự khâm phục.
"Em không muốn khoản này gặp rủi ro gì nữa." Cô đáp, giọng nghiêm túc. "Đây là tương lai của con, không được phép sai sót."
"Đúng bằng khoản tương đương năm vạn tệ ngày xưa," Tịch Dao nói, giọng có chút bồi hồi, ngón tay lướt trên màn hình hiển thị số dư tài khoản, "chỉ khác giờ đã lớn hơn gấp nhiều lần, đủ để lo cho con học hết chương trình, còn dư ra một khoản kha khá."
Tôi nhìn con số đó, lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên. Năm vạn tệ, con số từng ám ảnh tôi suốt những đêm mất ngủ trong giấc mơ ngõ tối năm nào, giờ đây không còn là nỗi sợ mất sạch, mà đã trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai con gái tôi, đúng như mục đích ban đầu vợ chồng tôi từng đặt ra.
"Anh nhớ hồi đó em lo lắng thế nào khi anh xin dùng khoản này để đi đấu giá không?" Tôi hỏi, giọng bồi hồi.
"Nhớ chứ." Tịch Dao cười, ánh mắt xa xăm nhớ lại. "Em còn tưởng anh nổi hứng bất thường gì đó. Ai ngờ lại là khởi đầu của tất cả mọi thứ."
"Cảm ơn em, vì đã tin anh lúc đó." Tôi nắm tay cô. "Nếu không có sự tin tưởng của em, có lẽ mọi chuyện đã khác."
Cuối tuần đó đúng dịp Tết Trung Thu, cả nhà quây quần trên ban công căn hộ, bày ra một mâm bánh nướng, trà nóng, ngắm trăng tròn vành vạnh treo trên bầu trời thành phố.
"Mẹ ơi, tranh triển lãm của mẹ tuần trước bán được mấy bức rồi?" Tiểu Ninh vừa cắn miếng bánh vừa hỏi, giọng tò mò.
"Ba bức con ạ." Tịch Dao cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Có một vị khách còn hỏi mẹ có nhận vẽ theo yêu cầu không, mẹ nhận lời rồi."
"Mẹ giỏi quá!" Tiểu Ninh vỗ tay, rồi quay sang tôi. "Bố dạo này công việc sao rồi?"
"Ổn định." Tôi đáp, cắn miếng bánh nướng. "Hai công ty bố đầu tư giờ đã tự vận hành tốt, bố chỉ còn giám sát từ xa thôi."
Tôi ngồi nhìn hai mẹ con trò chuyện rôm rả, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên trọn vẹn tôi chưa từng dám mơ tới trong những năm tháng còn nhu nhược, sợ hãi ngày xưa.
"Bố đang nghĩ gì vậy?" Tiểu Ninh quay sang hỏi tôi, thấy tôi im lặng hồi lâu.
"Bố đang nghĩ, bố may mắn thế nào khi có được gia đình mình." Tôi mỉm cười, nhìn cả hai mẹ con dưới ánh trăng.
Tịch Dao nắm lấy tay tôi, không nói gì, chỉ khẽ siết chặt, một cử chỉ quen thuộc suốt bao năm qua, nhưng mỗi lần vẫn khiến lòng tôi ấm áp không tả được.
Đêm đó, sau khi Tiểu Ninh về phòng, tôi ngồi lại một mình trên ban công, nhìn ánh trăng phản chiếu trên những tòa nhà cao tầng của Giang Thành. Tôi nghĩ về con đường đã đi qua, từ một người đàn ông nhu nhược trong giấc mơ ngõ tối, tới người đàn ông đang ngồi đây lúc này, gia đình vẹn nguyên, hạnh phúc trọn vẹn.
Tôi không biết liệu giấc mơ năm nào là điềm báo thật, hay chỉ là một cơn ác mộng do áp lực dồn nén mà thành. Nhưng tôi biết chắc một điều: dù nó là gì, nó đã cứu gia đình tôi khỏi một tương lai tăm tối, và tôi sẽ mãi mãi biết ơn khoảnh khắc mình quyết định hành động theo nó, thay vì bỏ qua như một giấc mơ bình thường.
Chương 20: Không Còn Mơ Nữa
Một năm sau ngày Tiểu Ninh nhập học đại học, con bé xin nghỉ học kỳ hè, về nhà sống cùng bố mẹ một thời gian trước khi bắt đầu kỳ thực tập đầu tiên. Căn hộ những ngày này rộn rã tiếng cười của con nhiều hơn, dù chỉ là tạm thời.
Đêm khuya, cả nhà đã ngủ say, tôi ngồi một mình trong phòng khách, mở lại chiếc hộp gỗ cũ đựng những tấm ảnh gia đình chụp suốt bao năm qua.
Tấm ảnh đầu tiên, Tiểu Ninh mới năm tuổi, đội chiếc vương miện giấy tự cắt lệch một bên, cười toe toét trong vòng tay tôi và Tịch Dao, đúng buổi sáng sau đêm tôi tỉnh dậy từ giấc mơ ngõ tối.
Tôi lật qua từng tấm, từng năm tháng đã đi qua — tấm ảnh trước căn nhà đầu tiên chúng tôi mua ở khu Tây Thành, tấm ảnh Tiểu Ninh tám tuổi cười rạng rỡ trước khi vụ bắt cóc xảy ra, tấm ảnh gia đình chụp trước phòng tranh mới của Tịch Dao, tấm ảnh Tiểu Ninh ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học, và tấm ảnh gần nhất, cả nhà quây quần dưới ánh trăng Trung Thu tuần trước.
Mỗi tấm ảnh là một chương đời đã qua, có buồn, có sợ hãi, nhưng cuối cùng đều dẫn tới đúng khoảnh khắc bình yên tôi đang có lúc này.
Tôi dừng lại lâu hơn ở một tấm ảnh cũ, chụp trước cửa căn nhà thuê chật chội năm nào, lúc gia đình tôi còn khó khăn, trước cả đêm tôi gặp giấc mơ ngõ tối. Trong ảnh, tôi đứng cạnh Tịch Dao, gương mặt cả hai đều có nét mệt mỏi, lo âu thường trực của những năm tháng chật vật.
Tôi so sánh gương mặt đó với gương mặt mình bây giờ, phản chiếu mờ mờ trên mặt kính cửa sổ ban đêm. Khác nhiều lắm, không chỉ vì tuổi tác, mà vì thứ gì đó đã đổi thay từ sâu bên trong.
Người đàn ông trong ảnh cũ có đôi mắt luôn dè chừng, luôn sẵn sàng nhượng bộ để giữ yên ổn. Người đàn ông đang ngồi đây, phản chiếu trong ô kính tối, có ánh mắt điềm tĩnh của một người đã đi qua đủ giông bão để không còn phải sợ hãi điều gì nữa.
Tôi rút điện thoại ra, nhắn cho Tịch Dao một tin nhắn ngắn, dù cô đang ngủ ngay trong phòng cạnh đó: "Nếu được chọn lại từ đầu, anh vẫn chọn em và Tiểu Ninh."
Vài phút sau, điện thoại rung nhẹ, Tịch Dao nhắn lại, chắc cũng chưa ngủ hẳn: "Em cũng vậy. Ngủ đi anh, khuya rồi."
Tôi nhìn dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy, lòng ấm áp lạ thường. Sau bao năm cùng nhau đi qua bao sóng gió, chỉ một câu đáp lại giản dị vậy thôi cũng đủ khiến tôi thấy mọi gian nan đều xứng đáng.
Tôi mỉm cười, định cất điện thoại đi thì nghe tiếng cửa phòng Tiểu Ninh khẽ mở.
"Bố lại nhắn tin nhắn nhở với mẹ đấy à!" Con bé đứng ở cửa phòng, khoanh tay, giả vờ nghiêm mặt nhưng khóe miệng cười không giấu được. "Con nghe điện thoại mẹ rung mà."
"Con còn thức làm gì giờ này?" Tôi bật cười, ra hiệu con lại gần, gấp chiếc hộp ảnh lại đặt sang một bên.
"Con khát nước thôi." Con bé cười tinh nghịch, rót một cốc nước rồi ngồi xuống cạnh tôi trên sofa. "Bố với mẹ lúc nào cũng nhắn tin nhắn nhở vậy, bạn con thấy chắc ghen tị lắm."
"Con thấy bố mẹ hạnh phúc là bố vui rồi." Tôi cười, kéo con vào lòng ôm một cái thật chặt.
"Con cũng vậy." Con bé áp đầu vào vai tôi một lúc, rồi đứng dậy, ngáp dài. "Thôi con đi ngủ tiếp đây, bố cũng ngủ sớm đi."
"Ừ, bố vào ngay." Tôi vỗ nhẹ lưng con, nhìn theo bóng con gái khuất sau cửa phòng.
Tôi xoa đầu con, không đáp lại câu trêu đùa, chỉ để lòng mình lắng lại trong khoảnh khắc bình yên nhỏ bé này.
Sau khi Tiểu Ninh quay về phòng ngủ tiếp, tôi ngồi lại một mình, ánh đèn bàn nhỏ tỏa sáng dịu trong căn phòng khách yên tĩnh.
Tôi nghĩ về câu nói của Đỗ Cảnh Hành năm nào, trong giấc mơ ngõ tối lạnh lẽo, khi hắn đứng trên người tôi, cợt nhả buông ra: "Mày đúng là đồ bỏ đi, sống cũng chỉ là trò cười."
Suốt nhiều năm sau đó, câu nói ấy vẫn thi thoảng vang lên đâu đó trong đầu tôi, mỗi khi tôi đối mặt với một quyết định khó khăn, mỗi khi tôi tự hỏi liệu bản lĩnh mới của mình có thật hay chỉ là một lớp vỏ gồng lên che giấu nỗi sợ cũ chưa từng biến mất hoàn toàn.
Tôi nhớ có lần bác Tiêu Chấn Nguyên buông lời khinh miệt, có lần chính tôi tự hoài nghi bản thân giữa đêm khuya một mình trong phòng làm việc. Mỗi lần như vậy, tiếng nói cũ ấy lại trỗi dậy, thì thầm rằng tôi vẫn chỉ là kẻ nhu nhược đang cố gồng mình lên.
Nhưng đêm nay, ngồi đây, nhìn lại từng tấm ảnh, nhìn lại cả một hành trình gia đình tôi đã cùng nhau đi qua, tôi nhận ra câu nói đó đã mất hết sức nặng từ lúc nào không hay.
Từng có một Tiêu Chấn Đình bị gọi là đồ bỏ đi, chết trong một ngõ tối không ai thương tiếc, chỉ vì một lần nhu nhược quá lâu, tin sai người quá lâu.
Giờ đây, người đó đang ngồi ở đây, trong căn phòng khách ấm áp này, cạnh vợ và con gái đã lớn khôn, chẳng cần ai công nhận điều gì nữa. Giấc mơ ấy, sẽ không bao giờ trở thành sự thật nữa.
Tôi cất chiếc hộp ảnh vào ngăn tủ, tắt đèn bàn, bước vào phòng ngủ nằm xuống cạnh Tịch Dao.
Đêm đó, tôi ngủ một giấc sâu và yên tĩnh, không mộng mị.
Và tôi chợt nhận ra, đã rất lâu rồi, tôi không còn mơ lại giấc mơ ngõ tối đó nữa.
— HẾT —
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →