Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi

Chương 7 / 19

Chương 7: Camera Không Biết Nói Dối

Cả tuần đó tôi bận rộn với hàng loạt cuộc họp chuẩn bị cho vòng đàm phán tiếp theo với Vân Duệ, gần như không có thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa. Chiều thứ sáu, nắng hắt xiên qua cửa kính văn phòng, phần lớn nhân viên đã tan làm sớm để chuẩn bị cho cuối tuần. Bộ phận an ninh tòa nhà gửi cho tôi một đoạn ghi hình theo yêu cầu định kỳ kiểm tra hệ thống — thủ tục thường lệ tôi vẫn cho rà soát mỗi tháng từ khi nhận dự án. Tôi mở tập tin, định xem lướt qua rồi đóng lại, nhưng một đoạn ở khung giờ ngoài giờ làm việc khiến tôi khựng tay trên chuột.

Tôi kéo thanh thời gian về đúng khung giờ hệ thống đánh dấu bất thường, hình ảnh hơi nhòe do camera góc rộng, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra từng chi tiết. Camera văn phòng dự án, hai mươi mốt giờ ba mươi phút tối thứ tư — hôm tôi rời sớm để ghé bệnh viện thăm Tiểu Nhiễm. Phương Tang Kỳ ngồi một mình tại bàn làm việc của tôi, cắm một ổ cứng rời vào máy tính, tay thao tác nhanh, mắt liên tục liếc về phía cửa.

Tôi tua lại đoạn đó ba lần, phóng to đủ để thấy rõ dòng chữ trên màn hình máy tính — cửa sổ sao chép dữ liệu, thư mục dự án Vân Duệ, tiến trình chạy đến chín mươi phần trăm trước khi cô ta rút ổ cứng ra, tắt màn hình, rời khỏi văn phòng như chưa từng có chuyện gì. Trước khi rời đi, cô còn cẩn thận kiểm tra lại bàn làm việc, xếp ngay ngắn vài tờ giấy như hiện trường chưa từng bị xáo trộn — một chi tiết nhỏ cho thấy đây không phải lần đầu tiên cô làm việc này.

Tôi ngồi lặng một lúc, tay siết chặt thành ghế. Đây không còn là nghi ngờ mơ hồ nữa. Đây là bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi.

Tay tôi hơi run khi bấm số gọi bảo vệ, không phải vì sợ, mà vì tôi biết rõ mình sắp bước qua một ranh giới không thể quay lại. Tôi yêu cầu mời Phương Tang Kỳ vào phòng họp nhỏ, đồng thời gọi điện báo công an khu vực về hành vi sao chép trái phép dữ liệu doanh nghiệp — không gọi cho chú tôi trước, không xin ý kiến ai, một quyết định tôi tự đưa ra trong vòng chưa đầy năm phút.

Phương Tang Kỳ bị đưa vào phòng họp, gương mặt tái đi khi thấy đoạn ghi hình chiếu trên màn hình lớn. Tay cô siết chặt lấy vạt áo, mắt liên tục đảo giữa màn hình và cánh cửa, như đang tính toán xem còn cơ hội nào để chống chế hay không.

"Anh Mạnh, em có thể giải thích—"

"Cô giải thích với công an." Tôi cắt lời, giọng lạnh hơn tôi tưởng mình có thể có. "Dữ liệu này liên quan tới cả đối tác của công ty. Tôi không có quyền bỏ qua."

Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở, Tịnh Du bước vào — cô được mời tới vì phần dữ liệu bị sao chép có liên quan trực tiếp tới thông tin phía Vân Duệ cung cấp cho dự án hợp tác. Cô đứng ở góc phòng, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình bảo vệ áp giải Phương Tang Kỳ ra ngoài, chờ công an tới.

Khi mọi thứ lắng xuống, phòng họp chỉ còn lại tôi và cô. Tịnh Du nhìn tôi một lúc, ánh mắt có gì đó khác đi so với mọi lần trước — không hẳn là ấm áp, nhưng không còn hoàn toàn là sự dò xét lạnh lùng quen thuộc.

"Anh không gọi cho chú anh trước khi làm chuyện này." Cô nói, không phải câu hỏi.

"Không cần thiết." Tôi đáp, giọng vẫn còn hơi run vì vừa trải qua quyết định lớn nhất mình tự đưa ra từ trước tới giờ. "Đây là chuyện tôi tự chịu trách nhiệm."

Cô gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, quay người rời khỏi phòng họp. Nhưng ánh nhìn cuối cùng cô để lại, tôi biết, đã khác một chút so với trước.

Công an tới sau đó không lâu, lập biên bản, thu giữ chiếc ổ cứng làm tang vật, đưa Phương Tang Kỳ về trụ sở để lấy lời khai ban đầu. Tôi đứng nhìn cả quá trình diễn ra, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì đã xử lý dứt khoát, vừa lo lắng mơ hồ về những gì sẽ xảy ra sau khi chú tôi biết chuyện.

Tối đó, khi tôi vừa về đến căn hộ, điện thoại reo, tên hiện lên là chú tôi. Tôi bắt máy, còn chưa kịp chào thì giọng ông đã vang lên, lạnh hơn bất kỳ lần nào tôi từng nghe.

"Con tự ý làm vậy mà không hỏi chú một câu?"

"Chú, cô ta bị bắt quả tang sao chép dữ liệu, con không thể im lặng bỏ qua." Tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.

"Con biết cô ta là người chú cử sang không?" Giọng ông trầm xuống, từng chữ như nén lại. "Con biết chuyện này sẽ ảnh hưởng thế nào tới quan hệ của Mạnh Thị với những người liên quan không?"

"Con chỉ biết cô ta đã phạm luật, ngay trong văn phòng con quản lý." Tôi đáp thẳng, lần đầu tiên không lùi bước trước giọng nói đó. "Nếu chú muốn xử lý theo cách khác, chú nên nói với con từ đầu, thay vì để con tự phát hiện."

"Chú nghĩ chú đã dạy con đủ để hiểu, mọi việc trong nhà này đều có cách xử lý riêng, không phải cứ thấy sai là làm ầm lên." Ông tiếp tục, giọng vẫn giữ được sự kiềm chế nhưng rõ ràng đang cố nén cơn giận. "Con vừa biến một chuyện có thể giải quyết êm thấm thành ầm ĩ cả công ty biết."

"Con không nghĩ trộm dữ liệu là chuyện có thể giải quyết êm thấm." Tôi đáp, giữ vững lập trường dù giọng chú càng lúc càng lạnh.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, đủ để tôi nghe rõ tiếng thở dài nén lại của ông. "Được. Chú sẽ nói chuyện sau."

Ông cúp máy trước khi tôi kịp nói thêm gì. Tôi đứng giữa phòng khách căn hộ, nhìn màn hình điện thoại đã tắt, cảm giác một khoảng cách mới vừa mở ra giữa hai chú cháu — khoảng cách mà tôi biết, kể từ đêm nay, sẽ không còn cách nào lấp lại như cũ.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —