Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi
Chương 6 / 19
Chương 6: Mười Lăm Ngày
Tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau buổi gặp bảy giờ sáng hôm trước, đầu óc lởn vởn hình ảnh bản hợp đồng giả và câu nói lạnh lùng của Tịnh Du. Chú tôi gọi tôi đến văn phòng riêng ngay sáng hôm sau, không báo trước, qua một tin nhắn ngắn gọn từ thư ký ông: "Chú Hoài cần gặp anh Mạnh gấp, mười giờ." Tôi gác lại toàn bộ lịch trình buổi sáng, vội vã tới văn phòng ông trên tầng cao nhất tòa nhà Mạnh Thị, nơi ánh nắng chiếu vào qua lớp kính cường lực khiến cả căn phòng sáng rực nhưng lạnh lẽo lạ thường.
Ông ngồi sau bàn làm việc, tay gõ nhẹ lên một tờ lịch in sẵn, giọng dứt khoát không để lại khoảng trống cho tranh luận.
Ông không vòng vo dẫn dắt như những lần trước, đi thẳng vào vấn đề ngay khi tôi vừa ngồi xuống. "Ba mươi ngày rút xuống còn mười lăm."
"Chú, mười lăm ngày là quá gấp." Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. "Vân Duệ đâu phải công ty muốn đẩy nhanh quyết định lớn như vậy. Cô Tạ là người cẩn trọng, ép quá nhanh chỉ khiến cô ấy nghi ngờ thêm."
"Vậy càng phải nhanh hơn." Chú tôi đáp, không chút do dự. "Nghi ngờ ít hay nhiều không quan trọng, quan trọng là con phải chốt được trước khi vòng vốn đóng sổ. Chú không quan tâm cô ta nghĩ gì về con, chỉ quan tâm kết quả cuối cùng."
Ông mở một ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu khác đã chuẩn bị sẵn từ trước, đặt cạnh tờ lịch. "Vòng gọi vốn Series C của họ sắp đóng sổ." Ông đẩy một bản báo cáo thị trường qua bàn, chỉ vào một dòng gạch chân đỏ. "Chậm là mất cơ hội tốt nhất, phần cổ phần con cần gom sẽ bị pha loãng bởi nhà đầu tư khác. Chú không có thời gian chờ con từ từ làm quen."
Tôi cầm tờ báo cáo, đọc lướt qua, nhận ra ông nói không sai — Vân Duệ thật sự đang cần đóng vòng vốn kịp thời hạn một hợp đồng phân phối lớn, áp lực thời gian không chỉ đến từ phía Mạnh Thị, mà từ cả hai phía cùng lúc. Điều đó khiến mọi chuyện càng thêm gấp gáp, và càng khó để tôi tìm ra khoảng hở nào để trì hoãn.
"Con cần thêm thời gian để cô ấy tin tưởng hơn." Tôi thử phản đối một lần nữa, dù biết trước kết quả. "Mười lăm ngày không đủ để xây dựng quan hệ đối tác thật, chứ đừng nói tới việc thuyết phục cô ấy chấp nhận một khoản đầu tư ba mươi tư phần trăm cổ phần."
"Chú không cần con xây dựng quan hệ thật." Ông đáp, giọng không chút do dự. "Chú cần con hoàn thành đúng tiến độ. Có khác biệt lớn giữa hai chuyện đó, con nên phân biệt cho rõ."
"Con hiểu rồi." Tôi đáp, giọng khô khốc.
"Còn một chuyện nữa." Chú tôi nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sắc hơn thường lệ. "Cô ta đã biết bao nhiêu về khoản nợ của nhà mình?"
Tôi khựng lại nửa giây. Đây là lần đầu tiên tôi thật sự đứng trước lựa chọn: nói thật, hay giữ lại một phần sự thật cho riêng mình.
"Cô ấy chưa hỏi gì về chuyện đó." Tôi nghe chính mình nói ra câu nói dối đầu tiên trước mặt chú, giọng cố giữ cho bình thường nhất có thể.
Chú tôi gật đầu, không nghi ngờ gì thêm, chuyển sang bàn chuyện khác. Nhưng tôi biết rõ mình vừa làm gì. Tôi vừa giấu ông một chi tiết nhỏ — việc Tịnh Du đã biết đúng con số sáu mươi tám triệu tệ ngay từ buổi tiệc đầu tiên — và trong khoảnh khắc đó, tôi còn chưa kịp hiểu vì sao mình lại chọn giấu, chỉ biết rằng mình đã làm vậy, một cách rất tự nhiên, như thể phần nào trong tôi đã âm thầm chọn phe từ lúc nào không rõ.
Buổi chiều, tôi báo tin về mốc mười lăm ngày cho Tịnh Du qua một cuộc gọi ngắn, đúng nghĩa vụ đối tác cần thông báo. Cô nghe xong, im lặng vài giây rồi mới lên tiếng, giọng không hề tỏ ra bất ngờ.
"Vậy à." Cô nói, gần như thản nhiên. "Nhắn chú anh, tôi cần thêm vài ngày để hội đồng quản trị bên tôi họp bàn."
"Cô định trì hoãn?"
"Tôi định xem." Cô đáp, một khoảng dừng ngắn trước khi tiếp lời. "Mười lăm ngày, vừa đủ để tôi xem chú anh nóng vội tới đâu."
"Cô không sợ mất cơ hội đóng vòng vốn kịp lúc sao?" Tôi hỏi, không kìm được thắc mắc.
"Tôi sợ nhiều thứ, anh Mạnh à." Giọng cô hạ xuống, lần đầu để lộ một chút gì đó khác thường. "Nhưng để mất một cơ hội gọi vốn không nằm trong danh sách đó."
Tôi cầm điện thoại, đứng lặng ở ban công căn hộ, nhìn xuống dòng xe cộ Lâm Thành lấp lánh đèn phía dưới. Câu nói của cô không có gì đe dọa trực tiếp, nhưng nó khiến tôi hiểu ra thêm một lớp nữa: cô không hề bị động trước áp lực thời gian chú tôi tạo ra. Cô đang dùng chính áp lực đó để đo lường chú tôi, từng bước một, kiên nhẫn đến đáng sợ.
Tôi cúp máy, nhìn lại tin nhắn mình vừa gõ dối chú lúc sáng, rồi tự hỏi bao lâu nữa mình còn có thể đứng giữa hai người này mà không phải chọn hẳn một phía. Đêm đó tôi ngủ chập chờn, mơ thấy mình đứng giữa hai cánh cửa, một bên là căn nhà tổ quen thuộc, một bên là một khoảng trống tôi chưa từng biết dẫn tới đâu — và trong giấc mơ, tôi vẫn chưa đủ can đảm để bước qua bên nào.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 7 →