Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi

Chương 16 / 19

"Cô Tạ Tịnh Du," chú tôi tiếp tục, giọng chuyển sang nghiêm nghị hơn, chỉ thẳng về phía Tịnh Du, "tôi hy vọng cô hiểu, việc gài bẫy tình cảm một người trẻ tuổi để đạt mục đích kinh doanh, là hành vi không thể chấp nhận trong giới doanh nhân có đạo đức."

Vài tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ một góc phòng — có lẽ là những người quen của chú tôi được sắp xếp sẵn. Tịnh Du vẫn ngồi im, gương mặt không hề đổi sắc, nhưng tôi nhận ra bàn tay cô đặt trên đùi đã siết chặt lại.

Tôi không thể ngồi yên thêm nữa.

Tôi đứng dậy khỏi hàng ghế khách mời, bước thẳng về phía bục phát biểu, tiếng bước chân vang rõ trên nền gạch bóng loáng của căn phòng đang im lặng đến lạ thường. Mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía tôi, kể cả chú tôi, người vừa nhìn thấy tôi bước lên với vẻ mặt thoáng chút bất ngờ trước khi kịp lấy lại bình tĩnh.

Tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghe rõ cả tiếng nó dội lên trong tai. Suốt quãng đường ngắn ngủi từ hàng ghế tới bục phát biểu, tôi nhớ lại từng chi tiết Hà Vi Lộ đã dặn dò tối qua — nói chậm, rõ, để bằng chứng tự nói thay mình, đừng để cảm xúc lấn át. Tôi bước tới gần micro, hít một hơi thật sâu.

Chương 17: Đoạn Ghi Âm

"Chú vừa nói chú nuôi tôi như con ruột." Tôi cầm micro, giọng vang rõ khắp phòng, nhìn thẳng vào chú tôi đang đứng cách tôi vài bước. "Vậy để tôi cho mọi người nghe, chú đã nói gì với tôi, tại chính căn nhà tổ chú vừa nhắc tới."

Tôi rút điện thoại ra, mở tập tin ghi âm tôi đã lưu từ buổi đối chất tại nhà tổ nhiều tuần trước — thói quen bật ghi âm mỗi cuộc gặp quan trọng tôi hình thành sau vụ Phương Tang Kỳ, không phải phép màu tiện tay dựng lên phút chót. Tôi bật loa ngoài, để âm thanh vang khắp phòng họp qua hệ thống loa lớn được nối sẵn cho phiên họp báo.

Giọng chú tôi vang lên rõ ràng, không lẫn vào đâu được: "Không có khoản 'lãi tích lũy' đó, con nghĩ con có gan ngồi ở vị trí bây giờ à?"

Cả phòng họp im phăng phắc. Tiếng chú tôi tiếp tục vang lên từ chiếc loa nhỏ, từng chữ rành rọt, không chút mập mờ: "Nhà này, từ ngày anh con — cha con — chết, chú nuôi con bằng tiền của chú, dạy con mọi thứ con biết. Con tưởng con có quyền hỏi lại chú?"

Tôi tắt tập tin ghi âm, nhìn thẳng vào chú, giọng không hề run. "Khoản nợ sáu mươi tám triệu tệ mà chú vừa kể công nuôi tôi bằng nó, thật ra chỉ có hai mươi hai triệu tệ là thật. Phần còn lại, chữ ký 'đại diện thừa kế' ký sau ngày cha tôi mất hai tháng — chính là chữ ký của chú."

Tôi giơ cao bản sao hồ sơ ngân hàng Đường Thừa từng đưa tôi, để camera các phóng viên có thể chụp rõ từng con số. "Đây là bản gốc, mọi người có thể kiểm chứng trực tiếp với ngân hàng. Tôi không cần ai tin lời tôi nói — chỉ cần tin vào con số trên giấy."

Vài phóng viên hàng đầu lập tức đứng dậy, chen lên gần hơn để chụp cận cảnh tài liệu, tiếng máy ảnh bấm liên hồi vang khắp phòng. Một người dẫn chương trình truyền hình tài chính đang phát trực tiếp phiên họp vội vàng quay camera cận cảnh hơn, giọng dẫn chuyện gấp gáp hẳn lên khi tường thuật lại những gì vừa xảy ra cho khán giả đang theo dõi qua màn hình.

Chú tôi đứng lặng trên bục, gương mặt lần đầu tiên mất đi vẻ chỉn chu quen thuộc, hai tay bám chặt lấy mép bục như để giữ thăng bằng. Ông hé môi như định phân bua điều gì đó, nhưng chưa kịp buông ra tiếng nào thì Tịnh Du đã đứng dậy, bước lên phía màn hình trình chiếu đặt cạnh bục phát biểu, dáng đi thẳng tắp, không chút do dự.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —