Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi

Chương 14 / 19

Một vài thành viên hội đồng đứng nép bên ngoài cửa kính, không dám nhìn thẳng vào trong nhưng rõ ràng đang cố nghe lỏm từng câu. Tôi liếc qua họ một lần, nhận ra không ai trong số họ có ý định can thiệp giúp tôi, mỗi người đều giữ khoảng cách an toàn, chờ xem kết quả cuối cùng rồi mới quyết định đứng về phía nào.

Tôi đứng thẳng, nhìn thẳng vào chú, không tránh né. "Được. Từ hôm nay, tôi tự lo."

Tôi quay người, bước ra khỏi phòng họp, không nhìn lại. Đây là điểm không thể quay đầu — tôi vừa chính thức mất đi mọi chỗ dựa từ gia đình duy nhất tôi còn lại, đứng một mình giữa hành lang trụ sở Mạnh Thị Đầu Tư, nơi tôi từng nghĩ mình sẽ gắn bó cả đời.

Vừa ra tới bãi đỗ xe, điện thoại tôi rung lên một cuộc gọi từ bệnh viện. Tôi bắt máy, giọng bác sĩ vang lên bên kia, nghiêm túc và gấp gáp.

"Anh Mạnh, em gái anh cần một đợt điều trị khẩn cấp ngay trong tuần này, tình trạng có dấu hiệu diễn biến xấu hơn dự kiến. Chi phí đợt này cao hơn mức thông thường, cần xác nhận sớm để bệnh viện sắp xếp."

Tôi đứng lặng giữa bãi đỗ xe, một tay siết chặt điện thoại, tay kia chống lên nóc xe để giữ mình khỏi khuỵu xuống. Chưa đầy mười phút sau khi vừa cắt đứt mọi nguồn hỗ trợ từ gia đình, tôi đã phải đối mặt ngay với khoản chi phí lớn nhất mà tôi chưa từng tự mình gánh vác một mình.

Tôi hỏi bác sĩ con số cụ thể, ghi vội vào điện thoại, tay run đến mức gõ sai liên tục. Con số đó lớn hơn nhiều so với những gì tôi có trong tài khoản lúc này. Tôi đứng tựa vào xe thêm một lúc, cố nghĩ xem mình còn có thể xoay đâu ra, trước khi lấy lại bình tĩnh đủ để lái xe về nhà.

Chương 15: Bốn Lớp Bằng Chứng

Tôi xoay được khoản viện phí khẩn cấp cho Tiểu Nhiễm bằng cách bán chiếc xe đang đi và vay thêm một phần từ Đường Thừa, đủ để bệnh viện tiến hành đợt điều trị đúng hạn. Cậu không hỏi nhiều, chỉ chuyển tiền ngay khi tôi gọi, dặn thêm một câu: "Trả lúc nào cũng được, đừng lo." Không còn dựa vào tiền của chú, nhưng ít nhất em gái tôi vẫn được chăm sóc kịp thời — đó là điều duy nhất tôi còn có thể tự lo được lúc này.

Tôi dành trọn hai ngày đó để ổn định lại cuộc sống mới không còn phụ thuộc vào gia tộc — tìm một căn hộ tạm để thuê, sắp xếp lại vài công việc còn dang dở với những đối tác không liên quan tới Mạnh Thị. Hai ngày sau, Tịnh Du hẹn tôi tới văn phòng luật sư của Hà Vi Lộ — người bạn thân duy nhất cô tin tưởng tuyệt đối, cũng là người phụ trách toàn bộ phần thẩm định pháp lý xuyên suốt tám năm điều tra của cô. Văn phòng nằm trên tầng mười lăm một tòa nhà không quá nổi bật, nội thất giản dị nhưng ngăn nắp, khác hẳn hình dung của tôi về một văn phòng luật sư chuyên xử lý các vụ việc lớn.

Hà Vi Lộ đón chúng tôi ở cửa, bắt tay tôi chắc chắn, ánh mắt sắc bén đánh giá nhanh qua một lượt trước khi mời cả hai vào phòng họp riêng. Cô trải rộng một tấm bảng ghim đầy tài liệu lên bàn họp, chỉ tay lần lượt qua từng mục.

"Bốn lớp bằng chứng, tôi đã hệ thống hóa xong." Cô nói, giọng gọn gàng, chuyên nghiệp. "Một, hợp đồng bảo lãnh gốc hai mươi hai triệu tệ, kèm chữ ký giả 'đại diện thừa kế' ký sau ngày ông Mạnh Vĩ Thành mất — anh Mạnh đã có bản gốc."

Tôi gật đầu, đặt tay lên tập hồ sơ đó, cảm giác quen thuộc lẫn đau nhói.

"Hai, nhật ký giao dịch Lam Phong Capital, chứng minh dòng vốn thật đứng sau là Mạnh Thị Đầu Tư." Vi Lộ chỉ sang tập tiếp theo. "Ba, lời khai của Phương Tang Kỳ từ trại tạm giam."

Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên. "Cô ấy khai rồi?"

"Khai để giảm nhẹ án." Tịnh Du đáp thay, giọng lạnh gọn. "Cô ta xác nhận chính mình soạn đơn tố cáo nặc danh nhắm vào tôi, theo lệnh trực tiếp từ Mạnh Chấn Hoài."

"Luật sư của cô ấy liên hệ tôi hai ngày trước." Hà Vi Lộ bổ sung. "Đề nghị hợp tác đổi lấy khoan hồng. Tôi đồng ý, với điều kiện lời khai phải đầy đủ, có công chứng, dùng được trước tòa."

Tôi gật đầu, cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Phương Tang Kỳ từng khiến tôi tức giận đến mức tự tay gọi công an bắt giữ, nhưng giờ đây, chính lời khai của cô lại trở thành một phần quan trọng giúp lật đổ người đã đẩy cô vào con đường sai lầm đó ngay từ đầu.

"Và cuối cùng," Hà Vi Lộ đặt tay lên tập hồ sơ cũ nhất, đã ngả màu theo thời gian, "hợp đồng góp vốn cùng biên bản kết luận nội bộ vụ Nguyên Thái Sinh Học, tám năm trước."

Tôi nhìn cả bốn tập hồ sơ trải trên bàn, từng mảnh ghép rời rạc giờ đã khớp thành một mạch dòng tiền xuyên suốt tám năm, không hở một chỗ nào. Mọi bằng chứng đều có mốc thời gian rõ ràng, không phải thứ ai đó ngụy tạo sau để trả thù — đó là sự thật đã tồn tại từ trước, chỉ chờ đúng lúc được đưa ra ánh sáng.

"Còn một điều tôi muốn hỏi." Tôi nhìn Hà Vi Lộ. "Về mặt pháp lý, những bằng chứng này có đủ để buộc tội ngay không, hay vẫn cần thêm gì nữa?"

"Đủ để mở một vụ án hình sự chính thức." Vi Lộ đáp chắc chắn. "Nhưng đủ mạnh nhất là khi trình bày trước công chúng, có báo giới làm chứng — tránh trường hợp hồ sơ bị ỉm đi trong quá trình xử lý nội bộ, chuyện vẫn thường xảy ra với những gia tộc có quan hệ sâu trong ngành tài chính."

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —