Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi

Chương 13 / 19

Tối muộn, hầu hết nhân viên đã về, tôi vẫn nán lại tầng làm việc để chờ trao đổi với đội pháp lý về phần dữ liệu tôi đã đưa hôm trước. Đi ngang qua văn phòng riêng của Tịnh Du, cửa khép hờ, ánh đèn bàn còn sáng, tôi định gõ cửa thì nghe thấy giọng cô vọng ra, đang gọi điện cho ai đó.

"Tám năm..." Giọng cô, lần đầu tiên tôi nghe, run lên rõ rệt, không còn chút gì của vẻ lạnh lùng ban ngày. "Tớ tưởng mình đã chuẩn bị đủ cho mọi tình huống, Vi Lộ à. Nhưng nhìn nhân viên nộp đơn nghỉ, nhìn đối tác quay lưng chỉ trong một ngày... tớ vẫn thấy sợ."

Tôi đứng khựng lại ngoài hành lang, không dám cử động, sợ tiếng bước chân sẽ làm lộ mình đang nghe được đoạn hội thoại này. Qua khe cửa hé mở, tôi thấy bóng cô ngồi một mình bên bàn làm việc, vai hơi chùng xuống, hoàn toàn khác với hình ảnh kiên định cô vẫn giữ trước mặt mọi người suốt cả ngày.

"Cậu biết không," cô nói tiếp, giọng nghẹn lại, "có những đêm tớ tự hỏi liệu cha tớ có trách tớ không, vì mất tám năm chỉ để chuẩn bị trả thù, thay vì sống một cuộc đời bình thường như bao người khác."

Tôi đứng lặng ngoài cửa, tim thắt lại. Người phụ nữ tôi từng nghĩ không có bất kỳ điểm yếu nào, hóa ra cũng mang trong mình một vết thương chưa từng lành suốt tám năm, chỉ là cô chọn giấu nó kỹ hơn bất kỳ ai tôi từng gặp. Tôi nhớ lại tất cả những lần cô đứng trước đám đông với gương mặt tuyệt đối bình thản — hóa ra phía sau lớp vỏ đó, cô cũng chỉ là một người, cũng biết sợ, cũng biết mệt, chỉ là chưa từng cho ai cơ hội nhìn thấy điều đó.

Đầu dây bên kia, tôi đoán là Hà Vi Lộ đang nói gì đó an ủi, vì sau một lúc im lặng, giọng Tịnh Du dịu lại đôi chút. "Cảm ơn cậu đã nghe tớ nói mấy chuyện này. Mai gặp lại nhé, đừng kể cho ai." Cô cúp máy, ngồi thêm một lúc trong im lặng, rồi tôi nghe tiếng cô hít một hơi dài, như đang tự sắp xếp lại toàn bộ cảm xúc trước khi bước ra ngoài đối diện với mọi người một lần nữa.

Tôi lặng lẽ lùi lại, rời khỏi hành lang trước khi cô kịp nhận ra có người đã nghe thấy, lòng nặng trĩu một cảm giác mới mà tôi chưa từng có với cô trước đây — không còn là sự tò mò hay dè chừng, mà là một điều gì đó gần với sự xót xa thật sự.

Chương 14: Đứng Dậy Giữa Phòng Họp

Tôi tới sớm hơn thường lệ mười lăm phút, ngồi một mình trong phòng chờ, tay siết chặt tập tài liệu đã chuẩn bị suốt đêm qua. Cuộc họp hội đồng quản trị Mạnh Thị Đầu Tư diễn ra vào sáng thứ hai, tôi có mặt theo đúng lịch định kỳ, ngồi ở hàng ghế cuối như thường lệ. Phòng họp lớn với chiếc bàn hình bầu dục bằng gỗ gụ, treo đầy chân dung các thế hệ lãnh đạo trước của gia tộc trên tường — tôi từng ngồi đây hàng chục lần, luôn với vai trò lắng nghe hơn là phát biểu. Chú tôi đứng đầu bàn, trình bày báo cáo tiến độ các dự án lớn, trong đó có nhắc thoáng qua thương vụ Vân Duệ như một "cơ hội đang gặp chút trở ngại tạm thời từ phía đối tác".

Tôi ngồi nghe hết phần trình bày, hai tay siết chặt dưới bàn. Đến phần hỏi đáp cuối cùng, tôi đứng dậy, giọng vang rõ khắp phòng họp — lần đầu tiên trong đời tôi lên tiếng giữa một cuộc họp lớn của gia tộc mà không cần chú gật đầu trước.

Tôi hít một hơi, cảm nhận rõ từng ánh mắt trong phòng đổ dồn về mình, rồi nói tiếp, giọng vang xa hơn tôi tưởng có thể phát ra. "Tôi từ chối tiếp tục vai trò 'cầu nối' cho thương vụ Vân Duệ Sinh Học."

Cả phòng họp im bặt. Vài thành viên hội đồng quay lại nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa dò xét. Một người chú họ xa ngồi gần cuối bàn khẽ ho một tiếng, như thể muốn nhắc tôi nên ngồi xuống trước khi quá muộn. Nhưng tôi không ngồi xuống. Chú tôi đứng lặng vài giây, nét mặt vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh trước đám đông, nhưng tôi nhận ra rõ quai hàm ông siết chặt lại.

"Tôi cũng biết rõ đơn tố cáo nặc danh khiến tài khoản Vân Duệ bị đóng băng, xuất phát từ đâu." Tôi nói tiếp, giọng không hề run dù tim đập nhanh dữ dội. "Tôi nghĩ mọi người trong phòng này nên biết sự thật, trước khi công ty tiếp tục dính vào một thương vụ dựa trên bằng chứng giả."

"Đủ rồi." Chú tôi cắt ngang, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh bề ngoài, nhưng ánh mắt ông nhìn tôi đã hoàn toàn khác — lạnh và sắc như dao. "Cuộc họp tạm dừng năm phút."

Ông ra hiệu cho các thành viên khác rời phòng, chỉ giữ lại tôi. Khi cánh cửa đóng lại, ông bước tới gần tôi, giọng hạ xuống nhưng từng chữ nặng như búa gõ.

"Mạnh Tuấn Dật." Ông gọi thẳng họ tên đầy đủ, không còn chút gì của "con" quen thuộc. "Con nghĩ con là ai mà dám nói chuyện này giữa phòng họp của chú?"

"Tôi là người đã đọc đủ bằng chứng để biết sự thật." Tôi đáp thẳng, không lùi bước lần này.

"Bằng chứng gì?" Ông cười nhạt, giọng đầy khinh miệt. "Vài tờ giấy Đường Thừa nhà con moi được từ đâu đó? Con nghĩ vài tờ giấy đó đủ để lật đổ cả một gia tộc đã xây dựng suốt ba mươi năm sao?"

"Đủ để tôi biết mình không thể tiếp tục làm cầu nối cho một lời nói dối." Tôi đáp, giọng không hề dao động dù trong lòng vẫn còn run.

"Được." Ông nhìn tôi, giọng lạnh tanh. "Vậy từ hôm nay, quyền thừa kế phần cổ phần Mạnh Thị của con — coi như không còn. Khoản nợ sáu mươi tám triệu tệ, đáo hạn ngay lập tức, không còn ba mươi ngày, không còn mười lăm ngày. Và chi phí điều trị của Tiểu Nhiễm, chú sẽ dừng ngay trong tuần này."

"Chú nghĩ dùng bệnh của một đứa trẻ mười sáu tuổi để ép con là chuyện đáng tự hào sao?" Tôi hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ, không còn giữ được bình tĩnh như lúc đầu.

Chú tôi không đáp câu đó. Ông chỉ nhìn tôi, ánh mắt không hề dao động, như thể câu hỏi đó không đáng để trả lời.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —