Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi

Chương 12 / 19

Chương 12: Đòn Đánh Phủ Đầu

Căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại đặt trên bàn đầu giường. Nửa đêm, điện thoại tôi rung liên tục — tin nhắn dồn dập từ nhóm chat nội bộ ngành đầu tư Lâm Thành mà tôi vẫn theo dõi cho công việc. Tôi bật dậy khỏi giường, mở lên, tim thắt lại khi đọc dòng đầu tiên.

"Vân Duệ Sinh Học bị Ủy ban Giám sát Tài chính mở điều tra sơ bộ, nghi vấn thao túng giá cổ phiếu trước vòng gọi vốn Series C."

Tôi đọc lại dòng tin ba lần, cố tìm xem có phải mình đọc nhầm không. Nhưng nội dung vẫn y nguyên, kèm theo đó là hàng chục bình luận bên dưới từ những tài khoản ẩn danh trong ngành, người thì tỏ ra ngạc nhiên, người thì gật gù như thể đã đoán trước từ lâu. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng — tốc độ tin lan ra nhanh đến bất thường, như thể ai đó đã chuẩn bị sẵn để tung ra đúng lúc nửa đêm, khi không ai kịp phản ứng ngay.

Tôi gọi ngay cho Tịnh Du. Cô bắt máy sau hai hồi chuông, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù rõ ràng cũng vừa nhận được tin.

"Tài khoản công ty tôi vừa bị đóng băng khẩn cấp." Cô nói, không vòng vo. "Ủy ban dựa vào một đơn tố cáo nặc danh, cáo buộc tôi thao túng giao dịch nội bộ trước khi công bố vòng gọi vốn."

Tôi ngồi bật dậy khỏi giường, chân trần chạm nền nhà lạnh buốt, cảm giác toàn bộ giấc ngủ dở dang vừa bị đánh bật hoàn toàn. Tôi bật đèn phòng khách, ngồi xuống sofa, tay vẫn còn run vì bị đánh thức đột ngột giữa một giấc mơ tôi không kịp nhớ rõ nội dung. "Đóng băng nghĩa là công ty cô không thể giao dịch gì cả sao? Cả lương nhân viên?"

"Đúng vậy." Cô đáp, giọng vẫn giữ được sự kiềm chế đáng nể trong hoàn cảnh này. "Tôi đang liên hệ luật sư để xin lệnh tạm hoãn, nhưng sớm nhất cũng phải tới trưa mai mới có phản hồi."

"Chú tôi." Tôi buột miệng, gần như chắc chắn ngay từ giây đầu tiên. "Ông ấy còn quan hệ cũ trong ủy ban giám sát, tôi từng nghe nhắc tới vài lần."

Tôi bước ra ban công, gió đêm lạnh tạt vào mặt, cố hít thở sâu để giữ bình tĩnh trước khi tiếp tục cuộc gọi. Ánh đèn đường phía dưới hắt lên một màu vàng nhạt, thành phố Lâm Thành về đêm vẫn còn vài chiếc xe qua lại thưa thớt, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong đầu tôi. "Tôi cũng nghĩ vậy." Tịnh Du đáp, giọng lạnh dần đi theo từng chữ. "Nhưng đơn tố cáo dựa trên số liệu giao dịch có thật, chỉ bị cắt ghép sai bối cảnh — đủ để mở điều tra, nhưng chưa đủ để buộc tội ngay. Chúng ta còn một khoảng thời gian, không nhiều."

Tôi đứng dậy khỏi giường, đi đi lại lại trong phòng ngủ tối om, chỉ có ánh đèn màn hình điện thoại soi sáng một góc nhỏ. "Cụ thể là bao lâu?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng.

"Ủy ban thường mất khoảng hai đến ba tuần để hoàn tất điều tra sơ bộ trước khi ra kết luận chính thức." Cô đáp, giọng vẫn giữ được sự sắc bén thường thấy dù rõ ràng cũng đang chịu áp lực nặng nề. "Trong khoảng thời gian đó, mọi giao dịch lớn của Vân Duệ coi như đóng băng. Vòng gọi vốn Series C gần như chắc chắn sẽ lỡ hẹn."

Tôi im lặng một lúc, cố hình dung hết mức độ thiệt hại. Đây không chỉ là một đòn cảnh cáo — đây là một cú đánh có thể khiến toàn bộ kế hoạch gọi vốn của cô sụp đổ, kéo theo hàng loạt hệ quả với nhân viên, đối tác, và chính danh tiếng cô đã gây dựng suốt nhiều năm.

Tôi ngồi xuống ghế, siết chặt điện thoại, cảm giác chú tôi vừa ra một đòn đánh phủ đầu chính xác và tàn nhẫn. Ông không cần đợi tôi hoàn thành nhiệm vụ nữa — ông đã chuyển sang tấn công trực diện, dùng chính hệ thống ông từng dạy tôi tin tưởng để bóp nghẹt đối phương.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết cơn bão đang âm thầm ập tới một trong những công ty đáng chú ý nhất của mình. Tôi đứng dậy, đi vài vòng quanh phòng khách nhỏ hẹp, cố nghĩ ra cách nào đó có thể giúp được, dù trong lòng biết rõ mình chưa đủ vị trí để can thiệp trực tiếp vào một quyết định của ủy ban giám sát. "Tôi có thể giúp gì không?" Tôi hỏi, cảm giác bất lực dâng lên vì không biết phải bắt đầu từ đâu.

"Anh im lặng, đừng để lộ mình liên quan gì tới việc này ngay lúc này." Cô đáp. "Nếu chú anh biết anh đứng về phía tôi ngay bây giờ, mọi thứ sẽ càng rối hơn."

"Chúng ta cần làm gì bây giờ?" Tôi hỏi, giọng khẩn trương hơn tôi tưởng.

"Chờ sáng." Tịnh Du đáp, giọng vẫn không hề dao động dù tôi biết cô đang chịu áp lực nặng hơn tôi rất nhiều lúc này. "Tin này sẽ lan ra khắp giới đầu tư trước khi mặt trời mọc. Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới."

Tôi cúp máy, không sao ngủ lại được. Tôi ngồi bên cửa sổ tới sáng, nhìn bầu trời Lâm Thành chuyển dần từ đen sang xám, cố nghĩ xem mình có thể làm được gì trong tình thế này — nhưng mỗi phương án tôi nghĩ ra đều va phải cùng một bức tường: tôi vẫn chưa có đủ bằng chứng để phản công, chỉ có nghi ngờ và một phần dữ liệu chưa đầy đủ.

Đến sáng, đúng như cô dự đoán, tin tức lan khắp các nhóm chat và bản tin tài chính buổi sáng: "Vân Duệ Sinh Học bị điều tra thao túng cổ phiếu." Con số cổ phiếu công ty cô, dù chưa niêm yết đại chúng, cũng đủ khiến giới đầu tư Lâm Thành xôn xao bàn tán suốt cả buổi sáng hôm đó. Tôi mở từng bài đăng, từng bình luận, nhận ra rõ ràng ngòi bút truyền thông đang nghiêng hẳn về hướng nghi ngờ Vân Duệ — không ai trong số họ biết được phần sự thật đang bị giấu phía sau đơn tố cáo nặc danh đó.

Chương 13: Tám Năm, Tôi Tưởng Mình Đã Chuẩn Bị Đủ

Trời hôm đó âm u, mây xám kéo kín bầu trời Lâm Thành, như thể thời tiết cũng đang phản chiếu đúng tâm trạng của cả tòa nhà. Tôi có mặt ở văn phòng Vân Duệ từ sáng sớm, danh nghĩa đối tác vẫn còn hiệu lực trên giấy tờ, dù bên trong tôi đã hoàn toàn đứng về phía khác. Không khí trong tòa nhà khác hẳn mọi lần tôi ghé qua trước đây — không còn tiếng cười nói rôm rả ở khu bếp nhỏ pha trà, không còn tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa sảnh chính như thường lệ, chỉ còn sự im lặng nặng nề bao trùm khắp các tầng làm việc.

Điện thoại lễ tân đổ chuông liên tục, người trực máy phải lặp đi lặp lại cùng một câu trả lời cho hàng chục cổ đông nhỏ lẻ gọi tới đòi rút vốn ngay trong sáng nay, giọng cô ngày càng khàn đi sau mỗi cuộc gọi nhưng vẫn cố giữ vẻ chuyên nghiệp cần thiết. Trong thang máy, tôi nghe hai nhân viên đứng cạnh xì xào, giọng hạ thấp nhưng không đủ nhỏ để tôi không nghe thấy.

"Nghe nói sếp thao túng cổ phiếu thật à? Tao thấy đơn xin nghỉ của phòng kế toán nộp sáng nay rồi đó."

Người còn lại chỉ lắc đầu, không đáp, mắt nhìn xuống sàn thang máy. Tôi bước ra ở tầng làm việc, thấy một nhân viên trẻ đang thu dọn đồ đạc trên bàn vào một chiếc hộp giấy, gương mặt cúi gằm, không dám nhìn ai xung quanh.

Tôi dừng lại, định nói gì đó động viên, nhưng rồi nhận ra mình không có tư cách gì để làm việc đó — trên giấy tờ, tôi vẫn là "đối tác thân thiết" đại diện chính cái phía đang gieo rắc nghi ngờ lên công ty này. Tôi lặng lẽ đi qua, cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng nặng hơn bất kỳ lúc nào trước đó.

Tôi cũng nhận được vài ánh mắt dò xét từ nhân viên tầng dưới khi bước qua sảnh chính, có lẽ vì họ nhận ra tôi là "đối tác thân thiết" từng xuất hiện cùng Tịnh Du trong buổi ra mắt trước đây — và giờ, khi công ty gặp nạn, sự hiện diện của tôi chỉ càng khiến người ta thêm nghi ngờ về mối liên hệ giữa hai bên.

Buổi chiều, một công văn từ đối tác phân phối lớn nhất của Vân Duệ được chuyển tới, thông báo tạm hoãn hợp đồng đang đàm phán "cho tới khi tình hình rõ ràng hơn". Tôi cầm bản công văn đọc lướt qua, nhận ra ngôn từ trong đó dù lịch sự nhưng dứt khoát, không để lại khe hở nào cho thương lượng lại trong ngắn hạn — đúng kiểu phản ứng phòng thủ mà bất kỳ đối tác lớn nào cũng sẽ chọn khi thấy mùi rủi ro pháp lý.

Tôi đứng ngoài phòng họp, nhìn qua ô kính, thấy Tịnh Du ngồi đối diện đội pháp lý, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường thấy, giọng vẫn đều đặn chỉ đạo từng bước xử lý — không một biểu cảm nào lộ ra trước mặt nhân viên.

Tôi hiểu, đây chính là cách cô vẫn luôn giữ vững suốt tám năm qua: không để ai nhìn thấy phần yếu đuối bên trong.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —