Chú Ép Tôi Bẫy Nữ Tổng Tài, Con Mồi Lại Là Chính Tôi
Chương 10 / 19
Chương 10: Tám Năm Của Cô Ấy
Quán cà phê góc phố cũ chỉ có vài bàn, đèn vàng ấm, gần như không một bóng khách nào khác ngoài Tịnh Du ngồi ở góc trong cùng, một chiếc cặp da đặt trên bàn trước mặt cô.
Tôi ngồi xuống, chưa kịp nói gì thì cô đã đẩy chiếc cặp về phía tôi.
"Mở ra đi."
Tôi nhìn cô một lúc, cố đoán xem bên trong chiếc cặp là gì trước khi mở, nhưng gương mặt cô không hé lộ chút manh mối nào. Tôi mở cặp, bên trong là một tập ảnh cũ đã ngả màu, vài bản hợp đồng photo, và một tờ biên bản đóng dấu "kết luận nội bộ" đã mờ nét theo thời gian. Tôi cầm tấm ảnh đầu tiên lên — một người đàn ông trung niên đứng cạnh chú tôi, cả hai đang bắt tay, phía sau là tấm biển "Nguyên Thái Sinh Học — Lễ Ký Kết Hợp Tác".
Tôi lật thêm vài tấm ảnh khác trong tập — một tấm chụp phòng thí nghiệm nhỏ với vài chiếc bàn kim loại và tủ hóa chất, một tấm chụp buổi lễ khánh thành nhà máy nhỏ với dải băng đỏ còn chưa cắt, cuối cùng là một tấm chụp một cô bé chừng mười tuổi đứng cạnh người đàn ông ấy, cả hai đều cười rạng rỡ trước ống kính.
"Đây là cha tôi." Tịnh Du chỉ vào người đàn ông trong ảnh, giọng đều đều nhưng có gì đó khẽ run ở âm cuối. "Tạ Vĩnh Khang. Ông sáng lập Nguyên Thái Sinh Học, nghiên cứu công thức tái tạo biểu bì đầu tiên ở Lâm Thành. Tám năm trước, chú anh là nhà đầu tư sớm của công ty ông."
Tôi nhìn kỹ tấm ảnh hơn, nhận ra nét mặt người đàn ông trong đó có gì đó quen thuộc — không phải vì tôi từng gặp ông, mà vì cách ông cười, hơi nghiêng đầu sang một bên, gợi nhớ tới cách Tịnh Du vẫn cười mỗi khi cô để lộ một chút cảm xúc thật hiếm hoi.
"Ông ấy giống cô." Tôi buột miệng nói ra, rồi hơi ngượng vì nhận xét đột ngột đó.
Tịnh Du khẽ gật đầu, không phản đối, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm ảnh như thể đang cố ghi nhớ thêm một lần nữa gương mặt cha mình.
Tôi lật sang biên bản kết luận nội bộ, đọc lướt nội dung — cáo buộc Tạ Vĩnh Khang bán công thức lõi cho một đối thủ cạnh tranh, dẫn tới việc công ty buộc phải bán tháo cổ phần với giá rẻ mạt cho chính nhà đầu tư đang nắm quyền kiểm soát khi đó. Chữ ký cuối biên bản, tôi nhận ra ngay, mang cùng nét bút với chữ ký "đại diện thừa kế" tôi từng thấy trong hồ sơ khoản nợ giả của cha mình — cùng một người, cùng một thủ đoạn, chỉ khác nạn nhân.
"Chú anh dựng lên bằng chứng giả, buộc tội cha tôi bán công thức lõi." Giọng Tịnh Du vẫn giữ đều, nhưng tay cô siết nhẹ mép bàn. "Nguyên Thái phá sản trong vòng ba tháng. Cha tôi uất ức, đột quỵ qua đời nửa năm sau đó. Tôi mười chín tuổi khi ông mất."
Tôi cầm tập hồ sơ, tay run lên không kiềm được. Mọi thứ dần khớp lại trong đầu tôi — cái tên Tạ Vĩnh Khang tôi từng lướt qua trong đống hồ sơ chú đưa, cảm giác quen thuộc mơ hồ mà tôi không kịp truy tới cùng lúc đó. Giờ tôi mới hiểu, chú tôi đưa tôi đọc chính hồ sơ đó không phải vô tình — có lẽ ông muốn tôi quen dần với cái tên ấy trước, để sau này nếu có lỡ nghe ai nhắc lại, tôi cũng sẽ không mảy may nghi ngờ gì.
"Sau khi cha tôi mất, tôi chuyển tới sống cùng một người dì xa, học xong cấp ba rồi tự đi làm, tự học lại từ đầu về tài chính và luật doanh nghiệp — không phải vì tôi giỏi bẩm sinh, mà vì tôi biết mình cần đủ kiến thức để một ngày nào đó có thể tự đọc hiểu chính những hồ sơ đã hại chết cha mình." Tịnh Du kể, giọng đều đều như đang thuật lại chuyện của một người khác, dù đó chính là những năm tháng của cô. "Vân Duệ Sinh Học, tôi gây dựng từ số vốn ít ỏi còn sót lại, ban đầu chỉ để có đủ tiền trang trải, sau đó mới trở thành công cụ để tôi tiếp cận đúng những mối quan hệ tôi cần."
"Tôi giữ những thứ này suốt tám năm." Tịnh Du nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt lần này không còn hoàn toàn lạnh lùng như mọi lần. "Tôi đợi người đại diện chính danh của Mạnh Thị bước chân vào công ty tôi, để lần dòng tiền tận gốc. Anh chỉ là người đến đúng lúc — không phải người tôi nhắm từ đầu."
Tôi đặt tách trà đã nguội từ lúc nào xuống bàn, hai tay đan vào nhau để giấu đi cơn run nhẹ vẫn còn sót lại. Cả quán cà phê nhỏ này, với ánh đèn vàng ấm và tiếng nhạc không lời khe khẽ phát ra từ góc quầy, đối lập hoàn toàn với sức nặng của những gì vừa được đặt lên bàn giữa hai chúng tôi.
Tôi ngồi lặng, cảm giác cả người như vừa bị dội một gáo nước lạnh lần thứ hai trong cùng một ngày. Tôi chưa từng là người giăng bẫy. Tôi cũng chưa từng chỉ là con mồi của một phía. Tôi là con cờ của cả hai phía cùng lúc — phía chú tôi dùng để thôn tính, phía cô dùng để lần ra sự thật — và giờ đây, tôi phải tự quyết định mình sẽ đứng về đâu.
"Vậy giờ cô cần gì ở tôi?" Tôi hỏi, giọng khàn đi vì vừa trải qua quá nhiều trong một ngày.
Tịnh Du nhìn tôi một lúc lâu, lần đầu tiên gương mặt cô không còn giữ vẻ lạnh tuyệt đối như mọi cuộc gặp trước. Có gì đó mềm đi trong ánh mắt cô, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Một thứ tôi không tự lấy được." Cô đáp, giọng chậm rãi. "Bằng chứng nằm trong hệ thống nội bộ Mạnh Thị — nhật ký giao dịch thật của quỹ Lam Phong Capital, phần chứng minh chính Mạnh Thị đứng sau. Chỉ người nhà mới có quyền truy cập."
Tôi hiểu ngay cô đang nói gì. Cô đang hỏi tôi có sẵn sàng quay lưng lại với chính gia đình mình hay không — không phải bằng lời nói suông, mà bằng một hành động cụ thể, không thể rút lại.
"Cô không sợ tôi báo lại cho chú tôi những gì cô vừa nói sao?" Tôi hỏi, một phần muốn thử phản ứng của cô.
"Nếu anh định làm vậy, anh đã không ngồi đây từ đầu buổi sáng nghe tôi kể hết chuyện này." Cô đáp, không chút do dự.
Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt, nhìn tấm ảnh cha cô còn trẻ, tươi cười, chưa biết trước số phận đang chờ đợi. Tôi nghĩ tới cha mình, tới khoản nợ giả bốn mươi sáu triệu tệ, tới em gái đang nằm trong phòng bệnh viện.
"Nếu tôi từ chối thì sao?" Tôi hỏi, không phải vì tôi định từ chối, mà vì tôi cần biết rõ mình đang bước vào điều gì trước khi bước tiếp.
"Thì tôi vẫn sẽ tìm cách khác." Tịnh Du đáp thẳng, không chút vòng vo. "Chậm hơn, khó hơn, nhưng tôi vẫn sẽ đi tới cùng. Tôi chỉ nghĩ, có anh, mọi việc sẽ nhanh hơn và ít tổn thất hơn cho cả hai bên."
Câu trả lời thẳng thắn đó, kỳ lạ thay, lại khiến tôi tin cô hơn bất kỳ lời thuyết phục hoa mỹ nào.
Tôi không trả lời ngay. Nhưng lần đầu tiên, tôi biết rõ trong lòng mình, câu trả lời đã bắt đầu hình thành, chỉ còn chờ đủ can đảm để nói ra thành lời.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 11 →