Bí Mật Trên Bảng Danh Dự

Chương 8 / 12

Chương 7

Thứ Bảy, Mạnh Dật hẹn tôi ở một con hẻm nhỏ cách trường ba dãy phố, trước một căn nhà hai tầng cũ kỹ, cửa sắt sơn xanh đã bong tróc từng mảng.

"Đây là nhà ai vậy?" Tôi hỏi, nhìn quanh, không thấy dấu hiệu gì của một gia đình giàu có như lời Bùi Lan từng kể.

"Nhà bà ngoại anh để lại, không ai ở, anh xin ông bà cho mượn tầng áp mái." Anh mở khóa cửa, dẫn tôi lên một cầu thang gỗ kêu cọt kẹt theo từng bước chân. "Anh không muốn cho em xem chỗ nào thuộc về gia tộc trước. Anh muốn chỗ đầu tiên em thấy, là chỗ của riêng anh."

Cánh cửa gác mái mở ra, tôi sững người tại chỗ.

Căn phòng nhỏ, trần thấp, một cửa sổ tròn duy nhất nhìn ra mái ngói xám của cả dãy phố. Không có đồ nội thất đắt tiền nào, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ, vài giá sách, và giữa phòng, đặt trên một chiếc bệ gỗ nhỏ tự đóng, là một lọ thủy tinh lớn, cao gần bằng cánh tay tôi, chứa đầy những ngôi sao giấy đủ màu, xếp chồng chất lên nhau gần kín cả lọ.

"Cái gì vậy?" Tôi bước lại gần, tay chạm nhẹ vào mặt lọ thủy tinh mát lạnh.

"Một nghìn không trăm chín mươi lăm ngôi sao." Anh đứng sau lưng tôi, giọng trầm hơn thường ngày. "Ba năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm. Mỗi ngày anh gấp một ngôi sao, mỗi ngôi sao là một lần anh nghĩ về em mà không dám nói ra."

Tôi quay lại nhìn anh, cổ họng nghẹn cứng, không thốt được lời nào.

"Có hôm anh gấp ba bốn cái một lúc, vì có hôm anh quên." Anh nói tiếp, tay đưa lên gãi gáy, hiếm hoi lộ vẻ ngượng ngùng. "Nhưng anh luôn bù lại đủ số, không để thiếu ngày nào tính từ hôm em đưa anh chai nước cam."

Tôi vươn tay, chạm khẽ vào một ngôi sao giấy màu vàng nhô cao nhất trong lọ. Giấy sần dưới ngón tay, y hệt cảm giác đang chạm vào ba năm im lặng của chính anh.

"Anh đếm đúng một nghìn không trăm chín mươi lăm cái, không lệch cái nào à?" Tôi hỏi, giọng run.

"Không lệch." Anh đáp, chắc nịch. "Hôm nay đúng tròn ngày thứ một nghìn không trăm chín mươi lăm, tính từ buổi căng-tin lớp Tám. Anh tính sẵn từ đầu năm học này rồi. Định nếu tới đúng ngày này em vẫn chưa biết gì, anh sẽ tự mang cả lọ ra trước cổng trường mà nói, không đợi thêm nữa."

Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại chực trào lên khóe mắt. "Anh tính còn kỹ hơn cả đề Lý."

"Chuyện quan trọng nhất đời anh, không dám tính ẩu." Anh khẽ nắm lấy tay tôi đang đặt trên mặt lọ, ấm và chắc. "Anh không giỏi nói lời hoa mỹ. Chỉ biết làm đúng những gì mình nghĩ, đều đặn, không bỏ ngày nào."

Tôi siết nhẹ tay anh, không nói được câu nào cho tròn, chỉ gật đầu, để mặc nước mắt rơi, lần đầu tiên tôi khóc vì một điều ấm áp chứ không phải vì sợ hãi.

Chúng tôi ngồi tựa lưng vào giá sách một lúc lâu, vai chạm vai, chỉ nghe tiếng xe cộ xa xa vọng lên từ con hẻm dưới nhà.

"Hai tuần nữa, nhà anh có tiệc." Anh lên tiếng trước, giọng chậm hẳn, dè dặt hơn mọi câu anh từng nói với tôi. "Kỷ niệm hai mươi năm thành lập tập đoàn. Người trong nhà, cả nội cả ngoại, về đông đủ."

Tôi ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh hơn. "Rồi sao ạ?"

"Anh muốn em đi cùng." Anh nhìn thẳng vào tôi, không né tránh như hôm đứng trước chiếc xe đen ngoài ngõ. "Không giấu diếm gì nữa. Anh muốn cả nhà biết rõ, người anh thích là ai."

Tôi im lặng, ngón tay siết chặt vạt áo. Một cảm giác lạ len vào giữa niềm vui còn chưa kịp lắng xuống — cảm giác tôi chưa kịp gọi tên, chỉ biết nó không hoàn toàn giống sự háo hức tôi tưởng mình sẽ có.

"Em phải mặc gì? Nói chuyện với người lớn nhà anh thế nào?" Tôi hỏi, giọng nhỏ hẳn.

"Chỉ cần là em thôi." Anh nắm tay tôi lần nữa, chắc hơn cả lúc nãy. "Anh không cần em diễn thành ai khác."

Tôi gật đầu, cố mỉm cười cho trọn, nhưng câu nói của hai bạn lớp khác dưới căng-tin hôm trước bỗng dội lại rõ mồn một trong đầu: con nhà bình thường mà dám yêu con nhà tập đoàn lớn vậy à.

Hai tuần nữa. Tôi không biết mình nên hồi hộp vì sắp được ra mắt, hay lo vì sắp phải đứng giữa một thế giới tôi chưa từng thuộc về.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —