Người Che Ô Cho Tôi Năm Ấy, Hóa Ra Là Thiếu Gia Giấu Mặt
Chương 9 / 9
Chương 17
Lễ cưới của chúng tôi được tổ chức vào một buổi chiều đầu thu, trên bãi cỏ ven biển ngoại thành Lâm Thành, nơi gió biển mát rượi thổi nhẹ qua hàng ghế khách mời, xen lẫn tiếng sóng vỗ rì rào phía xa.
Chúng tôi chọn nơi này thay vì một khách sạn sang trọng giữa trung tâm thành phố, vì cả hai đều muốn một không gian mở, giản dị, giống như chính hành trình họ đã đi qua — không phô trương, nhưng chân thật tới từng chi tiết nhỏ. Hàng ghế khách mời không quá đông, chỉ đủ những người thân thiết nhất: hai bên gia đình, chú Vệ Thành Học, bác Lục Thành Tài cùng vợ con, vài người bạn học cùng khoa kiến trúc và truyền thông từ những ngày đại học.
Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới đơn giản, không cầu kỳ diêm dúa, đúng như những gì tôi và Giang Dật đã bàn bạc từ trước — một đám cưới ấm cúng, đủ đầy người thân thiết, không phô trương hình thức. Trên tóc tôi, ngoài chiếc khăn voan nhẹ, vẫn cài chiếc trâm hình mầm cây Giang Dật tặng năm nào, giờ đã ngả màu thời gian nhưng vẫn được tôi gìn giữ như báu vật.
Bố tôi, dù vẫn còn hơi gầy yếu, đích thân dắt tay tôi bước trên lối đi trải đầy cánh hoa trắng, giọng ông run run nói khẽ bên tai tôi trước khi trao tay tôi cho Giang Dật. "Con gái bố đã lớn rồi, đã tự mình vượt qua được những ngày tháng khó khăn nhất. Bố tin, từ nay con sẽ luôn được hạnh phúc."
Giang Dật đứng đợi tôi ở cuối lối đi, trong bộ vest xám nhạt giản dị, ánh mắt anh khi nhìn tôi bước tới chứa đựng một sự dịu dàng mà suốt bốn năm quen biết, tôi chưa từng thấy trọn vẹn tới vậy.
Bên hàng ghế đầu, mẹ tôi ngồi cạnh bà Bạch Nguyệt Hà, cả hai người phụ nữ đều không giấu được nước mắt, thi thoảng nắm tay nhau như để cùng chia sẻ niềm hạnh phúc đang dâng trào. Ông Giang Bách Xuyên ngồi phía sau một chút, ánh mắt dõi theo con trai với vẻ tự hào lẫn áy náy — một sự áy náy ông biết mình sẽ còn phải bù đắp rất lâu nữa mới coi là đủ.
Khi tới phần trao lời thề, Giang Dật cầm tay tôi, giọng anh trầm ấm vang lên giữa không gian lộng gió.
"Năm ấy, trời đổ mưa, anh che cho em một cơn mưa bằng cây ô đen anh mang theo tình cờ hôm đó. Anh không ngờ, chỉ một hành động nhỏ như vậy, lại dẫn cả hai chúng ta đi qua một hành trình dài tới thế — từ những bí mật giấu kín, những oan khuất chung của hai gia đình, cho tới ngày hôm nay, đứng đây, dưới bầu trời trong xanh không một giọt mưa nào."
Anh siết chặt tay tôi hơn, ánh mắt không rời khỏi tôi lấy một giây. "Từ nay, em không cần phải chờ ai che chở cho mình giữa cơn mưa nữa. Anh muốn che cùng em suốt quãng đời còn lại — không chỉ những cơn mưa, mà cả những nắng ấm, những sóng gió, mọi thứ cuộc đời còn mang tới phía trước."
Tôi nhìn anh, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc, đáp lại bằng giọng run nhưng chắc chắn từng chữ. "Năm ấy anh che cho em một cơn mưa. Từ nay, em muốn che cùng anh suốt quãng đời còn lại, dù trời có mưa hay nắng, dù thuận lợi hay khó khăn, em đều muốn đứng bên anh, dưới cùng một mái che."
Người chủ trì hôn lễ mỉm cười, nhắc hai chúng tôi trao nhẫn. Giang Dật lấy từ trong túi áo ra chiếc nhẫn đính hôn ngày nào, cẩn thận đeo lại vào ngón tay tôi, trong khi tôi đeo cho anh một chiếc nhẫn cưới giản dị được chế tác cùng chất liệu thép tái chế từ chính những thanh ray cũ của xưởng dệt — một biểu tượng nhỏ cho thấy, thứ từng bị bỏ quên, hoàn toàn có thể trở thành thứ quý giá nhất khi được trao đúng người biết trân trọng nó.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo mừng rộ lên từ toàn bộ khách mời, bố mẹ hai bên đều không giấu được nước mắt hạnh phúc. Bà Bạch Nguyệt Hà, dù sức khỏe còn yếu, vẫn cố gắng đứng dậy vỗ tay thật lâu, ánh mắt bà nhìn con trai đầy tự hào và mãn nguyện.
Cô Chử — người nhân sự từng thẳng thừng từ chối tôi ngay tại cổng công ty năm nào — bất ngờ cũng có mặt trong danh sách khách mời, do chính tay Giang Dật gửi thiệp mời sau khi biết cô đã nghỉ việc ở công ty cũ và chuyển sang làm nhân sự cho chính dự án Xưởng Dệt Khải Nguyên từ vài tháng trước. Cô tới chúc mừng tôi, giọng có phần ngượng ngùng. "Ngày đó tôi chỉ làm đúng việc công ty giao, nhưng nhìn lại, tôi biết mình đã quá lạnh lùng với một người không có lỗi gì. Chúc cô hạnh phúc."
Tôi mỉm cười, không còn chút oán trách nào trong lòng. "Cảm ơn cô đã tới. Chuyện năm đó, tôi cũng đã bỏ lại phía sau từ lâu rồi."
Điều đặc biệt nhất của ngày hôm đó, không chỉ là lễ cưới của chúng tôi, mà còn là buổi lễ mở cửa chính thức của dự án Xưởng Dệt Khải Nguyên — được ấn định trùng cùng một ngày, dưới tên hai vợ chồng đồng chủ trì. Sau phần nghi lễ cưới, chúng tôi cùng nắm tay nhau cắt băng khánh thành khu không gian văn hóa cộng đồng, chính thức mở cửa đón những vị khách đầu tiên tới tham quan.
"Từ một khu xưởng bỏ hoang, chứng kiến nỗi đau của hai gia đình chúng ta tám năm về trước, giờ đây nó đã trở thành nơi bắt đầu cho một cuộc đời mới của cả hai chúng ta." Giang Dật nói trong bài phát biểu ngắn gọn trước toàn bộ khách mời, tay vẫn nắm chặt tay tôi. "Chúng tôi hy vọng, nơi này sẽ tiếp tục là chốn trú ẩn ấm áp cho bất cứ ai từng cảm thấy bị cuộc đời bỏ quên, giống như cách nó đã cứu lấy chúng tôi."
Sau phần nghi lễ, tiệc mừng được bày ngay trên bãi cỏ dưới ánh đèn giăng mắc khắp các tán cây, mọi người vừa ăn uống vừa trò chuyện rôm rả, không còn chút dấu vết nào của những ngày tháng căng thẳng vừa qua. Chú Vệ Thành Học nâng ly chúc mừng, giọng đã hơi ngà ngà men rượu. "Bạn tôi ngày xưa hay nói, con gái ông ấy tuy nhỏ nhưng gan lớn hơn người. Hôm nay nhìn cháu đứng đây, chú mới thấy ông ấy nói đúng tới mức nào."
Bác Lục Thành Tài cũng tới chúc mừng, cúi đầu cảm ơn cả hai chúng tôi một lần nữa. "Nhờ có hai cháu, bác mới có đủ can đảm sống thật với lương tâm mình những ngày tháng còn lại."
Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả bãi cỏ ven biển lẫn khu xưởng dệt cũ giờ đã khoác áo mới, tôi đứng cạnh Giang Dật, tay đan chặt vào tay anh, nhìn về phía tương lai với một sự bình yên mà tôi chưa từng dám mơ tới, kể từ cái ngày đứng dưới mưa, tay run rẩy xé đôi tờ giấy ép ký.
Chương 18
Một năm sau ngày cưới, dự án cải tạo Xưởng Dệt Khải Nguyên đã trở thành hình mẫu tiêu biểu cho phong trào tái sinh những khu công nghiệp bỏ hoang trên khắp cả nước, được vinh danh tại lễ trao giải kiến trúc thường niên của ngành, với hàng loạt bài viết chuyên môn phân tích về triết lý thiết kế "giữ lại ký ức, hồi sinh không gian" mà Giang Dật đã theo đuổi từ những ngày còn là sinh viên.
Bà Bạch Nguyệt Hà, nhờ có đủ điều kiện chữa trị lâu dài, sức khỏe đã hồi phục đáng kể so với những năm tháng ẩn dật cũ, thường xuyên tới khu xưởng phụ giúp tổ chức các buổi triển lãm nhỏ cho cộng đồng, ánh mắt bà mỗi khi nhìn con trai và con dâu làm việc cùng nhau đều ánh lên một niềm hạnh phúc trọn vẹn mà bà từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có lại được.
Bố mẹ tôi cũng đã chuyển hẳn về sống gần khu xưởng, bố tôi dần lấy lại phong thái đường hoàng của một người từng đứng đầu doanh nghiệp, giờ đóng vai trò cố vấn thiện nguyện cho quỹ hỗ trợ cộng đồng mà dự án lập ra, dành phần lớn thời gian giúp đỡ những gia đình khác từng rơi vào hoàn cảnh khó khăn tương tự như gia đình chúng tôi năm nào.
Chú Vệ Thành Học thỉnh thoảng vẫn ghé qua chơi cờ với bố tôi vào mỗi cuối tuần, hai người bạn già giờ đây có thể ngồi hàn huyên cả buổi chiều mà không còn phải nơm nớp lo sợ ai đó đang rình rập theo dõi. Bác Lục Thành Tài, sau khi hoàn thành nghĩa vụ pháp lý với mức án treo nhờ thái độ hợp tác tích cực, cũng được Giang Dật mời về làm cố vấn tài chính cho quỹ cộng đồng, một công việc bác nhận lời trong nước mắt, coi đó như cơ hội chuộc lại tám năm im lặng của chính mình.
Ông Giang Bách Xuyên, sau vụ ly hôn chính thức với bà Hàn Tuệ Trân, dành phần lớn thời gian còn lại của mình để bù đắp cho bà Bạch Nguyệt Hà — không phải bằng tiền bạc, mà bằng sự hiện diện đều đặn mỗi tuần, cùng bà ngồi ôn lại những năm tháng đã mất, cố gắng chắp vá lại phần nào quãng thời gian họ đã lỡ mất bên nhau.
Về phần tôi, sau khi tốt nghiệp và chính thức đảm nhận vai trò phụ trách truyền thông, vận hành cho toàn bộ dự án Xưởng Dệt Khải Nguyên, tôi cũng vừa hoàn tất một khóa đào tạo ngắn hạn về quản lý dự án văn hóa cộng đồng, chuẩn bị mở rộng mô hình này sang hai khu công nghiệp bỏ hoang khác trong thành phố theo lời mời hợp tác từ chính quyền địa phương — điều mà tám năm trước, không ai trong hai gia đình chúng tôi có thể tưởng tượng nổi.
Buổi sáng hôm đó, đúng dịp kỷ niệm một năm ngày dự án chính thức mở cửa, tôi và Giang Dật tổ chức thêm một buổi lễ nhỏ: khánh thành chi nhánh văn phòng thiết kế chung của hai vợ chồng, đặt ngay tại vị trí tòa nhà tập đoàn cũ ở đường Trung Sơn — đúng nơi năm xưa tôi từng đứng dưới mưa, bị ép ký giấy tờ, bị từ chối suất thực tập, rồi ngã quỵ giữa cơn mưa tầm tã.
Trời hôm đó cũng đổ mưa, những giọt mưa lất phất nhẹ nhàng chứ không dữ dội như ngày ấy. Tôi đứng trước cổng tòa nhà, nhìn lại đúng khoảng sân mình từng quỳ gối nhặt chiếc điện thoại vỡ, giờ đã được cải tạo thành một khoảng sân nhỏ xanh mát với vài băng ghế gỗ cho nhân viên nghỉ ngơi giữa giờ làm.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Giang Dật bước tới đứng cạnh tôi, tay đã cầm sẵn một chiếc ô đen quen thuộc, nhẹ nhàng giương lên che cho cả hai.
"Em đang nghĩ, đúng chỗ này, năm xưa em từng nghĩ cả thế giới đã sụp đổ." Tôi ngước nhìn anh, khẽ cười. "Vậy mà giờ đây, nó lại là nơi bắt đầu cho tất cả những gì em đang có."
Anh vòng tay ôm lấy vai tôi, kéo tôi sát vào lòng dưới bóng ô, dù mưa chỉ lất phất nhẹ, không đủ ướt áo ai nếu không che. "Ngày đó anh che ô cho em, vì không đành lòng nhìn em một mình giữa mưa. Bây giờ anh vẫn che, không phải vì em cần được cứu vớt nữa, mà vì đó đã trở thành một thói quen của một mái nhà đã thuộc về nhau."
"Em còn nhớ, ngày đó em từng nghĩ, đời mình chắc sẽ mãi chìm trong bùn lầy, không có cách nào ngoi lên được." Tôi khẽ cười, nước mắt lẫn trong màn mưa mỏng. "Vậy mà giờ đây, em lại đứng đúng chỗ ấy, không phải để khóc, mà để cắt băng khánh thành cho chính văn phòng của mình."
"Đó là vì em chưa bao giờ thật sự gục ngã." Anh nói, giọng trầm ấm. "Em chỉ tạm quỳ xuống một khoảnh khắc để nhặt lại chính mình, rồi đứng dậy mạnh mẽ hơn trước rất nhiều."
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn dòng chữ mới được gắn lên trên cổng tòa nhà — "Văn phòng Kiến trúc và Truyền thông Cộng đồng Diệp - Giang" — thay cho tấm biển tập đoàn lạnh lùng năm nào từng từ chối thẳng thừng một cô gái đang cùng cực tìm đường sống cho cả gia đình.
Phía xa, đoàn nhân viên trẻ của văn phòng mới đang tíu tít chuẩn bị cho buổi lễ khánh thành nhỏ, tiếng cười nói rộn ràng hòa lẫn tiếng mưa rơi khe khẽ trên mái hiên. Trong số đó có vài gương mặt tôi nhận ra — những sinh viên mới ra trường từng viết thư xin việc, kể lại hoàn cảnh gia đình khó khăn không khác gì tôi của tám năm trước, giờ được chính văn phòng này nhận vào làm, cho họ một cơ hội mà ngày xưa tôi từng bị từ chối phũ phàng.
Tôi biết, hành trình phía trước vẫn còn rất dài, còn nhiều dự án phải hoàn thành, còn nhiều con người khác đang chờ được giúp đỡ như cách chúng tôi từng được giúp đỡ.
Nhưng đứng đây, dưới bóng chiếc ô đen quen thuộc, tay trong tay cùng người đã âm thầm đi bên tôi suốt tám năm ròng — từ một người bạn học lặng lẽ, tới một thiếu gia giấu mặt, rồi trở thành người chồng luôn sẵn sàng che chở — tôi biết mình đã tìm thấy thứ quý giá hơn bất cứ gia tài nào từng bị cướp đi: một mái nhà thật sự, dựng nên không phải bằng quyền lực hay tiền bạc, mà bằng lòng kiên trì của hai con người từng cùng nhau đi qua giông bão, để tìm lại nắng.
— HẾT —
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →