Hôn Phu Giả Hôn Mê Để Cưới Tôi
Chương 3 / 24
"Một trăm triệu." Một giọng nam vang lên từ góc cuối sảnh, qua loa của người dẫn chương trình chứ không phải trực tiếp — hoá ra là lệnh gọi điện thoại, một trợ lý đang giơ bảng số thay cho ai đó không có mặt.
Cả sảnh quay phắt lại. Một trăm triệu cho một chiếc vòng cổ giá khởi điểm năm triệu — con số đủ gây xôn xao khắp giới thượng lưu Lâm Thành ngay tối đó.
"Xin hỏi quý khách xưng danh?" Người dẫn chương trình hỏi, giọng vẫn cố giữ chuyên nghiệp dù rõ ràng cũng bất ngờ.
"Không cần." Trợ lý đáp gọn, rồi bổ sung thêm một câu khiến cả sảnh càng xôn xao hơn. "Chuyển khoản ngay sau phiên, gửi kèm quà tới bàn số bảy."
Bàn số bảy là bàn Uyển Hi ngồi.
Tôi cứng người. Không phải vì thua cuộc đấu giá — tôi thừa sức đấu tiếp — mà vì nhận ra ngay: người bí ẩn kia không mua vì thích món đồ, mà vì đang để mắt tới người ngồi ở chính chiếc bàn đó.
Người dẫn chương trình gõ búa, tuyên bố người thắng. Cả sảnh vỗ tay, bàn tán rôm rả, vài người thì thầm đoán già đoán non — "nghe nói bên nhà họ Giang mới nổi", "chắc con trai thứ nào đó, kín tiếng lắm" — không ai biết mặt, chỉ biết cái tên đồn đoán.
Tôi ngồi im, cười nhạt để giữ thể diện, nhưng bên trong đã hiểu ra cả buổi đấu giá tối nay không còn là chuyện giữa tôi và Uyển Hi nữa.
Món thứ tư lên sàn, một bộ ấm trà cổ. Uyển Hi khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn, ánh mắt lộ vẻ thích thú thoáng qua rồi thôi, còn chưa kịp giơ bảng.
"Năm mươi triệu." Giọng trợ lý kia lại vang lên, nhanh như đã đợi sẵn.
Không ai kịp trả giá. Búa gõ. Uyển Hi bụm miệng cười, quay sang tôi với ánh mắt vừa ngại ngùng vừa như đang khoe khoang một cách kín đáo.
Món thứ năm, thứ sáu, cứ hễ Uyển Hi liếc mắt qua là ngay lập tức có tiếng trả giá từ góc phòng, luôn cao hơn bất kỳ ai khác một khoảng đủ để không ai buồn tranh nữa. Tôi giơ bảng thêm hai lần, cả hai lần đều bị đè giá ngay tức khắc, mức chênh lệch lớn tới mức tôi hiểu ra tiếp tục chỉ tổ làm trò cười.
Tới cuối buổi, tôi ngồi đó với một trăm tỷ gần như còn nguyên trong tài khoản, tay trắng giữa sảnh, trong khi Uyển Hi được vây quanh bởi cơ man quà tặng từ một người không ai biết mặt.
"Chị Tịch Nhiễm hôm nay không hợp vía đấu giá rồi." Một người quen buông một câu, cười cợt, đủ để vài bàn xung quanh cười theo.
Tôi mỉm cười, không đáp trả, tay siết chặt quai túi dưới gầm bàn tới mức móng tay hằn sâu vào da thịt.
Trên đường về, xe dừng đèn đỏ, tôi liếc qua cửa sổ thấy một chiếc xe đen bóng loáng đỗ song song, kính đen kín mít, không rõ ai ngồi trong. Đúng lúc đèn chuyển xanh, cửa kính xe đó hé xuống một khe rất nhỏ, đủ để tôi thoáng thấy một bàn tay đàn ông đeo đồng hồ quen mắt đến lạ — nhưng xe tôi đã lăn bánh trước khi tôi kịp nhìn rõ hơn.
Chương 4: Chó Ngao Sổng Chuồng
Hộp đêm Aurora tối hôm đó đông nghẹt, sinh nhật một thiếu gia nào đó tôi không quen lắm nhưng vẫn phải tới góp mặt vì quan hệ làm ăn của cha.
Uyển Hi đi cùng, Cảnh Trừ theo sau đúng ba bước như thường lệ, dù danh nghĩa đã là vệ sĩ riêng của con bé từ sau đêm tôi ra điều kiện.
Đám bạn của cậu chủ tiệc, toàn con nhà giàu quen thói ngông, kéo tôi vào một góc bàn, ép rượu, buông lời trêu chọc quá trớn về chuyện "yêu tinh nhỏ nhà họ Diệp". Tôi cười trừ, tìm cách lảng, nhưng một cậu ấm say xỉn cứ bám riết, tay chạm vào eo tôi lúc tôi đứng dậy.
"Bỏ tay ra." Tôi gạt tay hắn, giọng lạnh.
"Làm gì căng vậy em, có phải trai tân đâu mà giữ." Hắn cười hô hố, kéo tay tôi mạnh hơn.
Tôi tìm ánh mắt Cảnh Trừ giữa đám đông. Anh đứng cách đó không xa, thấy rõ tình huống, nhưng chỉ khẽ cau mày rồi quay lại nhìn Uyển Hi đang được một nhóm khác vây quanh khen ngợi, chưa vội tới.
Tôi tự gỡ tay mình ra được, lùi về phía quầy bar, tim vẫn còn đập nhanh vì cơn giận nhiều hơn sợ. Đúng lúc đó, phía sảnh sau nổi lên tiếng hò hét.
"Chó sổng rồi! Tránh ra, tránh ra!"
Hộp đêm này có trò cá cược ngầm nổi tiếng trong giới thiếu gia — nuôi vài con chó ngao khổng lồ nhốt trong khu riêng, thỉnh thoảng thả ra cho khách VIP cược xem ai dám đứng gần nhất mà không chạy. Tối nay không hiểu sao khoá chuồng bung ra, hai con chó lao thẳng ra sảnh chính, gầm gừ, mắt đỏ ngầu dưới ánh đèn laser.
Đám đông tán loạn, giẫm đạp lên nhau tìm đường thoát. Tôi đứng gần cửa khu VIP nhất, đúng hướng hai con chó lao tới trước tiên, chân díu lại vì giày cao gót, không kịp chạy.
"Cảnh Trừ!" Tôi hét lên, theo phản xạ, dù biết rõ trách nhiệm của anh giờ không còn là bảo vệ tôi nữa.
Anh quay đầu lại, chỉ một tích tắc, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại ở Uyển Hi đứng cách đó vài mét, đang hoảng loạn vấp ngã giữa đám đông chen lấn.
Anh lao về phía con bé.
Tôi đứng chôn chân, nhìn bóng lưng anh xa dần, tim lạnh đi trước cả khi cơn đau ập tới. Một con chó ngao lao thẳng vào tôi, hàm răng nó siết chặt quanh bắp chân tôi trước khi có ai kịp phản ứng.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 4 →